Trích đoạn 19: Bị độc thân – Triệu Cách Vũ

2. Nếu như em không phải là gái trinh thì hay biết mấy

“Đừng có phí thời gian vô ích với những người đàn ông thích con gái còn trinh trắng. Loại đàn ông như vậy không phải tự đại thì là tự ti.

Bởi vì đã từng có được anh nên em khác biệt với tất cả những người phụ nữ khác trên thế giới này. Có được anh là điều may mắn. Đã từng có được anh lại là một hối tiếc!

 Nếu như người ấy yêu bạn thì bạn chẳng phải làm gì hết, bởi vì người ấy sẽ giúp bạn làm mọi thứ. Nếu như người ấy không yêu bạn thì bạn cũng chẳng phải làm gì hết, bởi vì dù có làm gì thì cũng vô ích.”

 

Mấy tháng cuối năm, Nguyên Kiệt ngày càng bận rộn hơn. Có lẽ bất cứ ai làm ông chủ thì đều bận rộn cả. Lúc trước, anh và Hiểu Khê vẫn còn ở giai đoạn đang qua lại, tìm hiểu nên anh dành ra một chút thời gian. Nhưng bây giờ, chiến lược tấn công đã có hiệu quả, anh lại bắt đầu bận rộn như thường lệ. “Người có tiền thì không có thời gian, người có thời gian thì không có tiền”, Hiểu Khê đột nhiên nhớ lại câu nói của Giai Hân, trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng lạc lõng, chán nản.

Như mọi cuối tuần, hai người vẫn hẹn nhau đi ăn uống và xem phim – một chương trình quen thuộc kể từ hai tháng nay khi họ bắt đầu hẹn hò, tới giờ Hiểu Khê mới phát hiện những sự lãng mạn trước kia đều chỉ là giả bộ vậy thôi. Trên thực tế, Nguyên Kiệt là người đàn ông xem trọng công việc. Mong muốn anh bỏ ra chút tâm tư vào chuyện tình cảm thì chắc chắn Hiểu Khê sẽ phải thất vọng rồi.

Sau khi xem phim xong, hai người ôm hôn thắm thiết, nồng nàn, lưu luyến mãi không thôi.

“Hay là đến nhà anh đi!” Nguyên Kiệt thì thầm bên tai Hiểu Khê.

“Đã quá muộn rồi, để lần sau anh nhé!” Hiểu Khê ngập ngừng.

“Hiểu Khê, chắc không phải em vẫn còn là…” Anh dừng lại, nhìn vào đôi mắt của Hiểu Khê dưới ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo.

Thực ra, về vấn đề này, Hiểu Khê đã muốn nói với anh từ rất lâu rồi, có điều, cô không biết phải mở đầu như thế nào. Đúng vậy, cô chưa bao giờ yêu đương một cách nghiêm túc cả, đương nhiên bản thân vẫn còn là một xử nữ. Hiện nay, rất nhiều người đàn ông bất lương tìm cách hại những cô gái còn trinh trắng, cho nên cô thường che đậy bí mật này, không cho người khác biết. Cô hoàn toàn không mong rằng đàn ông chịu ở bên cạnh mình chỉ bởi vì một điều cụ thể gì đó. Cái cô cần đơn giản là một tình yêu trọn vẹn. Lúc này, đối diện với câu hỏi của người mình yêu, cô không thể không thành thật rồi thẹn thùng gật nhẹ đầu.

“Trời đất ơi, em thực sự vẫn còn trinh trắng sao?” Nguyên Kiệt vô cùng kinh ngạc.

“Đây có phải là một điều rất đáng vui mừng không?” Hiểu Khê ngẩng đầu nhìn Nguyên Kiệt. Hi vọng có thể nhận được một lời tán thưởng nào đó.

Anh im lặng một lúc rồi nói: “Đích thực là vậy, đúng là một bất ngờ đáng vui mừng. Anh thực sự không thể nào tưởng tượng nổi. Thông thường, các cô gái xinh đẹp đã không còn từ khi ngồi trên ghế trường đại học rồi.”

“Vậy chẳng phải anh đã nhặt được một bảo vật quý giá sao?” Hiểu Khê nhéo nhéo má Nguyên Kiệt.

“Ừm, đúng là bảo vật vô giá, bảo vật vô giá! Anh đúng là may mắn vô cùng.” Nguyên Kiệt ôm chặt lấy cô.

Hiểu Khê lúc này cảm thấy mình quả thực đã nhận được sự may mắn trước nay chưa từng có. Khoảng thời gian chờ đợi “chân mệnh thiên tử” trước kia của mình thật không hề uổng phí. Người ấy giờ đã xuất hiện trước mặt cô, trên thế gian chẳng còn gì tuyệt đẹp hơn chuyện này nữa. Nguyên Kiệt chính là Hoàng tử ếch mà cô vẫn hằng mong đợi bấy lâu nay. Hiểu Khê thầm nghĩ.

“Anh đã từng đọc truyện Hoàng tử bé chưa?” Hiểu Khê ngẩng đầu nhìn Nguyên Kiệt cất tiếng hỏi.

“Cô gái nhỏ ơi, anh chưa bao giờ đọc truyện cổ tích cả.” Nguyên Kiệt dịu dàng vuốt ve mái tóc của Hiểu Khê rồi quay người đi lấy đồ uống.

Cũng đúng, một người khát khao có sự nghiệp lớn như Nguyên Kiệt sao có thể vùi đầu vào các câu chuyện cổ tích được chứ? Những cuốn sách gối đầu giường của anh chắc chắn là giáo trình MBA hoặc sách vận hành nguồn vốn hợp lí.

“Vậy hồi nhỏ, anh cũng không đọc truyện cổ tích sao?” Hiểu Khê tròn mắt hỏi anh.

“Hồi còn nhỏ, không có ai kể chuyện cổ tích cho anh nghe cả, bố mẹ anh đều bươn chải vì miếng cơm manh áo, làm gì có thời gian mà kể chuyện cho anh nghe chứ?” Giọng anh pha chút buồn bã. Cảm giác không vui này chẳng hiểu là do cô nhắc lại thời niên thiếu bất hạnh của anh hay là do anh cảm thấy bản thân quá trẻ con và ngây thơ?

Hiểu Khê không nói gì nữa, không khí bỗng trở nên vô cùng tĩnh lặng. Một lát sau, Nguyên Kiệt bước lại gần, ôm chặt lấy Hiểu Khê, thì thầm bên tai cô: “Vậy thì bây giờ, em kể cho anh nghe có được không?”

Đôi mày đang chau lại của Hiểu Khê bỗng chốc giãn ra.

“Truyện Hoàng tử bé kể về một chàng hoàng tử luôn ưu tư, buồn bã, đã rời khỏi tinh cầu của mình nhưng lại luôn nhớ nhung về một bông hoa hồng trên tinh cầu đó. Chàng thường nói, nếu như có người phải lòng đóa hoa độc nhất vô nhị mọc trên một ngôi sao nào đó trong hàng ngàn hàng vạn ngôi sao trên trời, chỉ cần người đó nhìn thấy những ngôi sao này cũng đủ khiến người đó cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Chàng thường lẩm bẩm một mình rằng: “Bông hoa mà ta yêu quý đang sinh sống trên một trong những ngôi sao kia…” Nhưng nếu như một chú cừu ăn mất bông hoa ấy, đối với chàng mà nói, việc đó chẳng khác nào tất cả các ngôi sao kia đều đã bị hủy diệt hết. Điều này chẳng lẽ lại không quan trọng sao? Cho dù trên các ngôi sao khác còn có hàng ngàn hàng vạn bông hoa hồng khác nhưng chàng vẫn cứ cảm thấy bông hoa cao ngạo trên tinh cầu kia là độc nhất vô nhị. Chàng nói phải chịu trách nhiệm với bông hoa hồng ấy, cho nên phải nhanh chóng quay về tinh cầu của mình…”

About these ads

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s