Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 02)

“uuu…”

Tiếng rung gấp gáp của chiếc điện thoại khiến Tiểu Băng bừng tỉnh thoát khỏi cơn ác mộng. Nàng lập tức mở choàng mắt, ngẩng đầu nhìn đồng hồ – đã 7 giờ sáng.

Có vẻ vẫn chưa tỉnh táo trở lại sau cơn ác mộng vừa rồi. Nàng đờ đẫn với điện thoại di động đưa lên nghe. Tất cả những gì nàng lờ mờ nghe được chỉ là mấy từ “Đô Luân”, “bữa tiệc họp báo”. Một đêm ác mộng đúng là khiến con người ta bải hoải rã rời. Không còn chút sức lực, nàng dụi mắt ngáp dài một cái, trong lòng có chút cảm giác không yên.

Tối nay mới mở tiệc cơ mà, làm gì mà mới sáng ngày ra đã gọi điện cho người ta chứ?

Tiểu Băng vừa lẩm bẩm vừa quăng di động sang một bên, chùm chăn kín đầu định ngủ tiếp.

Không đúng…!

Nàng tung chăn ngồi bật dậy, đầu tóc rối bù, mắt mở lớn nhìn về phía trước.

Bữa tiệc họp báo khai trương “Công ty giải trí Đô Luân” không phải từ trước đến nay vẫn do Tiểu Thiên phụ trách ư? Tại sao tự nhiên lại đổ lên đầu nàng thế này? Hơn nữa, trước nay nàng đâu có nghe nói gì về kế hoạch thay đổi nhiệm vụ đâu.

Lẽ nào…

Khỉ thật, ả đàn bà đó không phải lại nổi cơn điên gì đấy chứ?!

Chỉ cần nghĩ đến khả năng này, nàng chẳng kịp nghĩ thêm được gì nữa, vội vàng thu xếp đồ đạc, rồi lao ra khỏi nhà, phóng xe như bay đến tòa soạn.

************************

Đúng như nàng nghĩ!

“Tiểu Thiên phải đi phỏng vấn ở Hàng Châu đột xuất, nhưng cô ấy không cẩn thận lại cầm theo luôn cả thiệp mời đến dự buổi tiệc chiêu đãi của công ty Đô Luân… Nên lần này, lại phải để phóng viên chủ lực như cô vất vả rồi, tôi đã thay cô hẹn phỏng vấn riêng với ông chủ mới của công ty Đô Luân rồi đấy! Đừng có bỏ lỡ cơ hội này nhé…”

Lúc ra khỏi phòng Phó Tổng biên tập Đổng Vi, nụ cười trên gương mặt Tiểu Băng cứng đờ lại giống như đang bị ai đó xiết chặt cổ. Nàng nắm lấy sợi dây chuyền trên cổ mình một cách tức giận, lấy hết sức thở hắt ra một tiếng.

Trong mắt những người khác, khuôn mặt của Đổng Vi lúc nào cũng được trang điểm một cách tinh tế, ăn mặc hợp thời trang, khí chất nho nhã, nụ cười thân thiện. Nhưng trong mắt của Tiểu Băng, cô ta lại giống như một con yêu tinh khoác bên ngoài cái vỏ bọc mĩ lệ.

Khoảnh khắc đó, trong mắt Tiểu Băng thực sự đã lóe lên chút giận dữ. Nhưng chút giận dữ nhỏ nhoi đó giống như một viên đá ném xuống mặt hồ, chỉ dợn lên những gợn sóng nhẹ. Trong chớp mắt đã biến mất không còn chút dấu vết. Là cấp trên của Tiểu Băng, Đồng Vi nói gì nàng phải làm nấy, không có quyền phản bác. Tiểu Băng rảo bước về bàn làm việc của mình, nhanh chóng mở máy tính, đăng nhập MSN.

Tức giận cũng chẳng có ích lợi gì, chi bằng tìm người quen để kiếm một tấm thiệp mời còn thực tế hơn.

“Tiểu Băng, cô giỏi thật đấy, nghe nói tối qua cô phóng xe rượt đuổi rồi chụp được ảnh Hà Lệ với người tình của cô ta !”

Có ai đó bên cạnh ló đầu ra nói.

Nhưng Tiểu Băng cảm thấy ánh mắt cô ta hấp háy, như thể đang nhìn một con cóc ba chân vậy. Con cóc ba chân ý chỉ sự không bình thường, quái dị

Trác Tiểu Băng nhìn cô ta mỉm cười một cách lịch thiệp, ngón tay gõ nhịp nhịp trên mặt bàn, bắt đầu liên kết lần lượt các sự kiện với nhau, kể lại cho cô ta nghe.

**************************

“Đô Luân” là tập đoàn giải trí lớn nhất Hông Kông. Một tháng trước, họ vừa mở thêm một công ty con ở Đại lục— lấy tên là Đô Luân Trung Quốc. Đêm nay, Tổng Giám đốc Đô Luân Trung Quốc lần đầu tiên sẽ công khai lộ diện, mở tiệc chiêu đãi các phóng viên trong giới truyền thông. Không có giấy mời đồng nghĩa với việc không có tư cách tham gia bữa tiệc.

Từ trước đến nay Tiểu Thiên chưa bao giờ bất cẩn như thế này.

Thực ra, nguyên nhân toàn bộ sự việc này rất dễ hiểu. Tất cả đều là do Đổng Vi cả thôi. Đổng Vi! cô ta muốn chơi xấu với nàng đây mà.

Tiểu Băng nhanh chóng tìm được nick name một phóng viên cô quen trên MSN, chỉ trong giây lát nàng đã kiếm được cho mình một tấm vé mời. Môi nàng cong lên thành một nụ cười, xem ra lại phải tốn một bữa cơm rồi đây.

Nhưng ai bảo bao nhiêu người nàng không chụp, lại đi chụp bạn thân nhất trong làng giải trí của Đổng Vi là Hà Lệ làm gì kia chứ! Thế giới này, báo ứng đến nhanh như vậy đấy! Có điều, nàng – Trác Tiểu Băng – chẳng sợ gì hết.

Buổi họp báo của “Đô Luân Trung Quốc” không chỉ có sự xuất hiện của giới truyền thông, mà rất nhiều công ty lớn cũng cử đại diện cấp cao của mình tới dự. Nam thanh nữ tú khoác trên mình những bộ lễ phục sang trọng và đắt tiền, cầm trên tay những ly rượu vang xinh xắn, đi đi lại lại với tư thế hết sức nho nhã. Trang sức kim cương trên người các cô gái cùng với đồng hồ, kẹp cravat bằng vàng của các chàng trai cùng lúc ánh lên rực rỡ khiến cho có cảm giác sáng chói còn hơn cả ánh mặt trời vào buổi ban trưa. Họ nâng ly chúc tụng rồi say sưa bàn tán. Mở miệng ra là kinh doanh, là cổ phiếu, thậm chí còn có cả những ý tưởng đầu tư và kế hoạch phát triển nữa.

Chính trong đám đông lộn xộn và hào nhoáng ấy, Tiểu Băng nhanh chóng nhìn ra Giám đốc điều hành Đô Luân Trung Quốc – Đường Chính Hằng. Anh ta mặc một chiếc comple kiểu dáng mới nhất của hãng Gucci, làm nổi bật thân hình cao lớn rắn rỏi. Gương mặt góc cạnh và sắc nét, duy chỉ có đôi mắt lóe lên thứ ánh sáng sắc bén lạnh lùng tựa như băng giá.

Ngay khi nhìn thấy anh ta, Tiểu Băng bất giác khẽ rùng mình, một dự cảm không được tốt lành đột nhiên hiện ra trong tâm trí nàng.

Advertisements

3 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 02)

    • Truyện này có 4 chương lớn, hiện nay SV mới đang post đến phần đầu chương 2 thôi bạn. Hôm nào qua trụ sở văn phòng SV thăm quan nhé.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s