Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 05)

Mỗi ngày có vô số cuộc điện thoại gọi đến tòa soạn và di động của Tiểu Băng. Phóng viên săn ảnh cũng nhiều không đếm xuể. Được thể Đổng Vi gọi nàng đến văn phòng giáo huấn, đề nghị nàng tạm thời rời khỏi Bắc Kinh để tránh vụ tai tiếng.

“Tôi sẽ đi Thượng Hải, Trung Đằng đang tổ chức một cuộc thi tuyển chọn ca sỹ tài năng, Phương Văn mới gửi email đến bảo tôi đến xem thế nào, chiều nay tôi sẽ đi”.

Tiểu Băng không muốn tranh cãi hay giải thích, nàng chỉ nói mỗi câu ấy rồi quay đầu rời khỏi văn phòng của Đổng Vi một cách dứt khoát.

Mặt trời mùa hè thật là gay gắt, lại đang lúc giữa trưa không khí ngột ngạt đến nỗi không thể thở nổi. Tiểu Băng bước đi rất nhanh, dường như mỗi bước đi của nàng đang dẫm lên những hòn than rực lửa, đau nhói cả ruột gan.

Đối với một tạp chí lớn thì hoạt động tuyển chọn ca sĩ chỉ là chuyện tầm phào cỏn con. Thực ra chẳng có tí ti giá trị nào. Thông thường những hoạt động như thế này do người mới phụ trách. Nhưng lần này, nàng không thể không rời khỏi Bắc Kinh.

Xem ra Đổng Vi rất đắc chí, Tiểu Băng biết từ lâu cô ta đã muốn đuổi nàng khỏi Bắc Kinh. Lần này thì đúng là cầu gì được nấy. Nghĩ đến đây, trong lòng nàng không khỏi dấy lên chút phẫn nộ.

Tiếng điện thoại vẫn vang lên không ngừng, lại là mấy tay paparazzi đeo đuổi scandal ráo riết y như nàng đây mà. Tiểu Băng nhấn phím từ chối cuộc gọi, nhắn tin cho Phương Văn – Giám đốc truyền thông của Trung Đằng – nói về thời gian chuyến bay của nàng, rồi không do dự tắt điện thoại, rút sim vứt đi một cách không ngần ngại.

Chiếc sim điện thoại bay thành một đường cong tuyệt đẹp trong không trung, rồi nhẹ nhàng rơi vào thùng rác. Sau lưng, Đổng Vi đang đứng ở cửa phòng làm việc nhìn theo bóng nàng, nụ cười đắc ý dần hiện rõ trên gương mặt được trang điểm một cách kỹ lưỡng.

*********************

11 giờ đêm.

Tiểu Băng mệt mỏi xách hành lí ngồi vào taxi. Trời Thượng Hải sương mù dày đặc, máy bay trễ chuyến báo hại nàng giờ này mới lết được từ sân bay về đến khách sạn.

Tiểu Băng thở phào một tiếng, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì Phương Văn đã đặt phòng cho nàng. Kết quả là vừa mới ngẩng đầu lên, nàng lập tức bị cảnh tượng trước mặt làm cho kinh hãi đến mức muốn nhảy lên ngay tại chỗ. Không ngờ trước cửa khách sạn vẫn còn không ít fan đang đứng chờ, bọn họ túm năm tụm ba thành từng nhóm nhỏ. Những chiếc đèn nhấp nháy đủ màu xanh, hồng, trắng… trong đó tốp màu vàng là nổi bật hơn cả. Tiểu Băng chợt hiểu ra, hóa ra khách sạn mà Phương Văn sắp xếp cho nàng chính là nơi ở của các thí sinh tham gia tuyển chọn ca sĩ đợt này.

Ánh đèn trong hành lang hơi tối, Tiểu Băng men theo hành lang dài tiếp tục đi về phía trước. Nhìn thẻ phòng trong tay, nàng liên tục ngẩng đầu tìm số phòng của mình. Tiếng vali lăn trên nền hành lang phát ra những tiếng ma sát nhè nhẹ. Đi hết một khúc ngoặt mà Tiểu Băng vẫn chưa tìm thấy phòng mình. Nàng đang định tìm một ai đó để hỏi xem sao, nhưng nghĩ lại, muộn thế này chắc mọi người cũng ngủ hết rồi nên lại thôi. Tiểu Băng còn đang chán nản, bất giác cúi đầu, bỗng nhiên cảnh tượng trước mắt làm nàng giật mình tới mức phải lùi lại mấy bước.

Bên cạnh cửa sổ phía cuối hành lang, có một cậu thiếu niên rất tuấn tú đang ngồi ôm gối. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm thanh bình, tĩnh mịch mà tuyệt đẹp, ánh trăng như một làn sương mỏng buông xuống, phủ lên người cậu một lớp ánh sáng mờ ảo. Cậu đang ôm trong lòng một con gấu bông rất to, màu trắng pha đen, con gấu đang giương đôi mắt vô tội, nhìn mơ hồ xa xăm.

Trong phút chốc, Tiểu Băng cứ ngỡ như nàng đang nhìn thấy một thiên sứ.

Có vẻ như tiếng chiếc vali lăn trên nền hành lang đã làm phiền đến cậu thiếu niên đó, Tiểu Băng thấy cậu ta từ từ quay đầu lại phía mình. Cậu có một đôi mắt rất dài, hơi xếch, hiện lên một vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng. Nhưng cậu lại có một khuôn mặt rất đáng yêu, hai thứ đó kết hợp với nhau tạo nên một sức hút kì lạ.

Tiểu Băng bất giác ngây người, rồi đột nhiên nhớ ra nàng phải hỏi đường, liền lịch sự hỏi:

“Thật ngại quá, em có thể chỉ cho chị phòng 1298 ở đâu không?”

“Phòng 1298? Chị cứ đi thẳng phía trước, rẽ phải, phòng ấy là phòng thứ hai chị ạ”.

Cậu thiếu niên nở nụ cười rạng rỡ với Tiểu Băng, giơ tay chỉ đường cho nàng, giọng nói ấm và hay đến lạ thường.

Tiểu Băng cảm ơn rồi vội vàng kéo hành lý đi luôn. Có lẽ tại ánh đèn quá tối và ánh trăng quá mờ ảo nên nàng không để ý thấy phía dưới khóe mắt trái của cậu có một nốt ruồi màu hạt dẻ nhàn nhạt. Hình như cậu đang muốn tâm sự vài điều bí mật.

Nàng đã bỏ lỡ…

Mãi đến ngày hôm sau, Trác Tiểu Băng mới hiểu ra rốt cuộc nàng đã bỏ lỡ điều gì.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s