Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 06)

Ngày hôm sau, nhận lời mời của Phương Văn – Giám đốc truyền thông công ty Trung Đằng, Tiểu Băng đến một quán KTV (Karaoke) để tham dự bữa tiệc sinh nhật của một thí sinh trong top mười.

Nàng gặp rắc rối trên đường nên tới muộn một chút. Kết quả là anh chàng Phương Văn rối cả lên, gọi điện hết lần này đến lần khác giục nàng. Tiểu Băng đang nói với anh ta là mình sắp đến rồi thì cửa thang máy bật mở, lúc nàng vội vã bước ra thì bị một cậu thanh niên vóc dáng cao lớn va vào làm nàng lảo đảo.

Tiểu Băng tức giận nhìn cậu ta, đối phương đeo kính gọng đen, khẽ nhếch môi đầy ác ý, tóc tai dựng ngược, ăn mặc theo phong cách Punk dị hợm đã hết thời. Phát hiện ra mình va phải người khác, cậu ta chỉ quan sát Tiểu Băng từ đầu đến chân vài lượt, rồi nhìn nàng chằm chằm một cách kiêu ngạo, không hề có ý định xin lỗi.

Sợ Phương Văn giục, Tiểu Băng cũng không để ý nữa, vội vàng ra khỏi thang máy, đến KTV tìm phòng mà Phương Văn đã nói cho cô.

Đẩy cửa bước vào, mọi người đang nói chuyện ăn uống ca hát rôm rả. có một nhóm thanh niên chừng mười tám đôi mươi, đang ở cái tuổi bướng bỉnh nghịch ngợm, liên tục cười đùa ầm ĩ, đứa nọ cấu véo đứa kia, rồi đứa kia cũng ăn miếng trả miếng, đánh lại.

-“Aí, ái…đau… mau kéo Tiểu Lượng ra khỏi tớ nào! Nhanh lên…!”

Giọng cậu thanh niên đang nói nghe thật lảnh lót, nước da trắng nõn sáng sủa và khôi ngô, khuôn mặt còn đẹp hơn cả con gái. Có điều, khuôn mặt thanh tú của cậu lúc này đang nhăn hết cả lại, tay chân giãy giụa khua khoắng không ngừng.

Một cậu khác mặc áo T-shirt xanh nhạt đang ra sức cắn tay cậu thanh niên khi nãy, trông như một con cún con ngậm chặt không chịu thả khúc xương của nó ra

Tiểu Băng vừa bước vào, đã bị cảnh tượng lạ lùng này làm cho không thể nhin được, bật cười thành tiếng.

Đám đông, có kẻ vừa cười vừa kéo cậu áo xanh ra, kẻ khác thì chỉ ngồi vắt chân bên cạnh quan sát trò vui. Có kẻ còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn, nhân thể xông vào đánh cậu thanh niên bị cắn, rồi chạy trốn. Cả đám cười đùa lớn tiếng, thật là vô cùng náo nhiệt.

“Chuyện gì thế này anh Văn, buổi tiệc sao lại đến mức cắn người thế?”

Tiểu Băng nhìn thấy Phương Văn đang đứng một góc xem trò vui, liền rảo bước lại gần, anh ta đang cười nhăn hết cả mặt, ánh mắt tràn ngập một niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng.

“Chẳng phải đều do Tiểu Lượng sao, không hiểu sao thằng nhóc này lại thích cắn người thế chứ, mà lại còn đặc biệt thích cắn Tiểu Lỗi nữa.”

Phương Văn cười cười phàn nàn đôi câu chiếu lệ. Tiểu Băng cũng cười, nhìn theo hướng anh ta đang nhìn, định nói gì nhưng chợt ngây người ra.

Bởi vì “Tiểu Lượng” mà Phương Văn nói vừa bị cả hội kéo ra khỏi Tiểu Lỗi, khuôn mặt đẹp đẽ thanh tú của cậu ngay cả trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng cũng có thể nhìn thấy rõ mồm một.

Chính là cậu thanh niên tối qua đã chỉ đường cho nàng.

“Chị Tiểu Băng muốn uống coca không?”

“Chị Tiểu Băng, bim bim này, chị ăn đi, ăn đi mà…”

“Sao chị Tiểu Băng không hát thế…hát một bài đi, được không?”

Tiểu Băng hoàn toàn không ngờ rằng, ‘cậu chàng thiên sứ” mà nàng gặp tối qua hóa ra lại là một tên nhóc nghịch ngợm thích đeo bám người khác như vậy.

Cách đó không xa, cậu thanh niên bị cắn đang chăm chú nhìn vào màn hình hát bài “Mười năm” của Trần Dịch Tấn, cổ tay đeo băng tay màu đen của Nike.

“Nếu đã không thể níu giữ được cái ôm

Thì giờ phút chia tay

Sao không vừa ôm nhau vừa rơi nước mắt….”

Giai điệu chầm chậm êm ái làm lan tỏa một nỗi buồn man mác, chất giọng cậu rất trong trẻo, đôi mắt mơ hồ mà đầy tình cảm, trong phút chốc đôi mắt đó đã ngân ngấn lệ.

Đó chính là Hà Phong Lỗi, đến từ Tây An, đứng thứ hai vòng tuyển chọn khu vực Hàng Châu.

Tiểu Băng bỗng nhớ ra Tiểu Lượng vừa hào hứng giới thiệu Hà Phong Lỗi như thế cho mình, nhưng nàng lại quên hỏi tên cậu ta. Quay đầu lại nhìn, dưới ánh đèn mờ ảo, nàng bắt gặp đôi mắt đang trĩu xuống của cậu, hàng mi khẽ rung rung,  trong đôi mắt thoáng ánh lên một nỗi buồn.

Lúc ấy nàng không để ý, chỉ nghĩ rằng đó là do mình bị hoa mắt.

Advertisements

6 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 06)

  1. Hình như SV chưa giới thiệu bìa sách cuốn này thì phải?!
    Em chỉ mới thấy bìa sách bản tiếng Trung thui, còn bìa của SV thì chưa thấy ạh. SV mau mau giới thiệu bìa sách cho độc giả như em đc chiêm ngưỡng ạh 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s