Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 08)

Ngồi trong xe vốn hơi chóng mặt nên Tiểu Băng một tay đỡ đầu một tay quờ quạng trong túi tìm ví tiền. Trong lúc vô tình ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng tự nhiên hút vào một điểm cách đó không xa.

Mắt nàng mở to hơn. Môi nhoẻn một nụ cười, tâm trạng bỗng dưng phấn khởi trở lại. Xem ra, lại sắp có tiền rồi. Đầu óc mụ mị trước đó của Tiểu Băng trong chốc lát đã trở nên linh hoạt, nàng nhanh chóng rút máy ảnh trong túi ra, mở ống kính, tay nắm chắc máy ảnh, tìm điểm ngắm chuẩn.

Một chiếc Honda Accord màu trắng đang đi tới, lái xe là một phụ nữ. Cô ta đội mũ lưỡi trai, vành mũ kéo rất thấp. Mặc dù không nhìn thấy mặt, chỉ cần nhìn dáng người, nhưng Tiểu Băng đã nhận ra cô ta là ai.

Người đó là Hà Lệ.

Điều bất ngờ hơn là ngồi bên cạnh Hà Lệ còn có một chàng trai trẻ đeo kính gọng đen. Tiểu Băng mơ hồ thấy cậu ta rất quen, bỗng nhiên nhớ ra cậu ta chính là người đã va vào mình lúc ở thang máy. Nghe Phương Văn kể, cậu ta là thí sinh duy nhất trong mười người rời đi trước khi bữa tiệc kết thúc.

Chiếc Honda Accord chỉ dừng trước cửa khách sạn một lát, fan hâm mộ nữ đứng chờ ở cửa ngay lập tức xúm lấy vây quanh, vui sướng la hét. Hai tiếng còi réo lên, lập tức các nhân viên bảo vệ chạy đến, đẩy các fan tránh sang một bên nhường đường cho chiếc Honda.

Lúc này chiếc xe mời từ từ chạy vào, lái về hướng bãi đỗ xe dưới tầng hầm khách sạn.

Tiểu Băng nhếch mép cười, không cần che giấu, tay nàng liên tục bấm nút chụp. Trong lòng nàng giờ đây như có một con ngựa hoang đang phi điên cuồng. Tiểu Băng hưng phấn tới mức tim nàng như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

Bởi vì ảnh Hà Lệ hẹn hò riêng tư, đã bị cô chụp lại. Cơ hội kiếm tiền béo bở lại đến rồi.

******************

Lúc Phương Văn tất tả chạy đến thì Tiều Băng đang ngồi trong quán cafe rồi, trước mặt là cốc cafe đen. Nàng đang ngồi ung dung khuấy cafe một cách nho nhã, nghe thấy tiếng thở hổn hển của Phương Văn, nàng vui vẻ ngẩng đầu lên, cẩn thận dò xét khuôn mặt béo trắng đầy ngấn thịt của anh. Giờ khuôn mặt ấy đang lấm tấm những giọt mồ hôi.

“Tiểu … Tiểu Băng, bức… bức ảnh đó là… là thế nào vậy?”

Phương Văn tì một tay lên bàn, thậm chí Tiểu Băng còn nghe thấy tiếng cót két phát ra từ chiếc bàn vì không chịu nổi sức nặng đang đè lên nó. Nàng không nhịn nổi, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Chỉ là tình cờ mà tôi đã chụp được”.

Tiểu Băng nheo nheo mắt nhìn Phương Văn đang ngồi đối diện, nàng đẩy cho Phương Văn cốc thủy tinh đầy nước đang đặt cạnh mình, nhẹ nhàng nói: “Sau đó tôi mới phát hiện người ngồi bên cạnh Hà Lệ hóa ra chính là Đỗ Hiểu, quán quân khu vực Thượng Hải”.

“Vậy cô… ?”

Phương Văn thấy miệng mình khô khốc, bèn cầm cốc nước lên tu ừng ực mấy hơi liền. Đặt cốc xuống, Phương Văn vẫn không thể hiểu nổi vì sao Tiểu Băng lại gửi ảnh cho mình.

“Nghe nói Đỗ Hiểu hiện tại rất hot! Thế nên nếu tôi bán những tấm ảnh này cho báo mạng, bọn họ nhất định sẽ trả giá cao !”

Tiểu Băng thư thái đưa cốc cafe lên uống một ngụm, thoáng nhìn sang nét mặt cứng đờ của Phương Văn, những thớ thịt bên miệng đang rung lên bần bật.

“Không được !”

Phương Văn uống một ngụm nước to nữa, đập tay mạnh xuống bàn, chỉ thiếu mỗi nước nhảy dựng lên nữa mà thôi.

Tiểu Băng phì cười, cái anh chàng Phương Văn này đúng là không thể kiềm chế cảm xúc, cũng như tính khí nóng như lửa ấy, làm gì cũng vội vàng, anh ta còn chưa nghe nàng nói hết câu mà.

“Ấy anh Văn đừng nóng… !”

Dường như Tiểu Băng cố ý trêu tức Phương Văn. Mồ hôi trên khuôn mặt phát tướng của anh ta lại dày thêm một lớp, chỉ còn cách đành ngồi xuống, không ngừng lấy tay lau mồ hôi trên mặt và trán.

“Tiểu Băng à, rốt cuộc cô muốn gì thì mau nói nhanh đi !”

Tiểu Băng nhướng đôi lông mày, lông mày nàng cong cong, rất dày và đen, trông như một mảnh trăng khuyết.

“Lúc đầu tôi vốn định bán bức ảnh này, có điều tôi cũng biết rằng như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc thi thố sau này của Đỗ Hiểu”. Vừa nói, Tiểu Băng vừa gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn thủy tinh trong suốt.

Đối diện là gương mặt căng thẳng mất hết nhẫn nại của Phương Văn. Nàng đang cân nhắc đắn đo xem tiếp theo sẽ nói gì thì chợt nhớ ra lần trước nàng bắt gặp cảnh Hà Lệ và Đường Chính Hằng cùng nhau, nay lại gặp Hà Lệ và Đỗ Hiểu.

Hà Lệ, cuộc thi tuyển ca sỹ, Đỗ Hiểu, Đường Chính Hằng, Đô Luân…

Trong cái mớ hỗn độn này dường như có một sợi dây nào đó liên kết tất cả những mắt xích này lại với nhau, có uẩn khúc gì đây… Có lẽ nào?

Tiểu Băng chợt bừng tỉnh nhận ra một sự thật, trong đầu nàng dâng lên niềm vui sướng như điên: Ta sắp phát tài rồi!

“Nhưng dạo này tôi đang rất túng, nếu không bán tấm ảnh này thì chẳng lấy đâu ra tiền…”. Tiểu Băng làm bộ cau mày , tiếp tục nói với gương mặt chán nản.

“Thế nên nếu anh Văn không thấy phiền, thì có tin tức gì nổi bật, như kí hợp đồng giữa Đô Luân và Đỗ Hiểu chẳng hạn, anh có thể thông báo trước với tôi một tiếng được không ?” Vừa nói, nàng vừa đưa ánh mắt sang nhìn Phương Văn, “Cũng tiện cho tôi…”

“Làm sao cô biết ?”

Phương Văn trợn mắt ngạc nhiên. Tiểu Băng trong lòng khẽ vui sướng, từ bộ dạng kinh ngạc của anh ta có thể thấy nàng đã đoán trúng. Nàng bèn nhẹ nhàng cười cười nói tiếp: “Điều này đối với tôi đã không còn là bí mật nữa rồi”. Thực ra, về chuyện quan hệ giữa Hà Lệ, Đường Chính Hằng và Đỗ Hiểu, trong lòng Tiểu Băng cũng không chắc chắn một trăm phần trăm.

Vừa rồi chẳng qua nàng chỉ thuận miệng thăm dò thế thôi. Nào ngờ phản ứng của Phương Văn đã nói lên tất cả. Việc Hà Lệ và Đường Chính Hằng gặp gỡ thường xuyên chính là dọn đường cho việc Đô Luân kí kết hợp đồng với Đỗ Hiểu.

“Tiểu Băng, chuyện này cô nhất định không được đăng báo đâu đấy… càng không được nói là do tôi cung cấp thông tin…”. Phương Văn lo đến nỗi mồ hôi túa ra đầm đìa, quần áo bị thấm ướt hết như bị dội nước.

“Xem ra, Trung Đằng và Đô Luân đã đi đến thỏa thuận, định trước Đỗ Hiểu giành quán quân rồi ư ?” Mắt Tiểu Băng càng lúc càng sáng lên, lông mày nhướn cao, hiện rõ một nụ cười đắc ý trên gương mặt.

Đường tiên sinh, anh đã khiến tôi không thể ở lại Bắc Kinh để kiếm tiền nữa. Bây giờ đã đến lúc anh phải bồi thường tiền cho tôi rồi đây! Tiểu Băng ung dung đưa tay gõ nhè nhẹ vào mặt bàn thủy tinh trong suốt. Không phải vội, nàng đã có dự tính cả rồi.

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 08)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s