Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 11)

Đang mải nghĩ ngợi thì một người trong đám bọn họ dường như bị đẩy ra, cô gái xấu hổ đến nỗi đỏ bừng hết cả mặt, cứ đứng nguyên tại chỗ mân mê vạt áo, mím môi đầy ngượng ngùng, con thú bông trong tay cô đưa qua đưa lại, với đôi mắt giương to ngây thơ.

“À… Đỗ… Đỗ Hiểu à,… cái này….”

Cô gái thận trọng đưa món quà cho Đỗ Hiểu, ánh mắt nhìn lên lấp lánh đầy hy vọng. Đỗ Hiểu nheo nheo mắt, lông mày vô tình nhướn lên. Cô gái đứng đợi ở đó trông thật tội nghiệp, đột nhiên có chút gì đó khiến cậu động lòng. Cậu đưa tay ra định đón lấy món quà từ tay cô gái.

“Đỗ Hiểu, đây là món quà mấy người bọn em mua chung. Anh có thể… có thể giúp bọn em chuyển đến cho Tiểu Lượng được không? Xin anh đấy…”. Cô gái ấn con thú bông vào tay Đỗ Hiểu, rồi ngượng ngùng chạy mất…

“Ầm” một tiếng cực lớn, Đỗ Hiểu cảm giác như có một tiếng sấm vừa nổ bên tai, sắc mặt cậu lập tức từ quang đãng chuyển sang âm u rồi chuyển tiếp sang mưa kèm với bão.

Quà không phải tặng cho mình, hóa ra bọn họ không phải là fan của mình ư? Cái tên Tiểu Lượng kia là ai? Đỗ Hiểu lờ mờ nhớ ra hình như chính là tên nhóc còn chưa đến tuổi vị thành niên. Cả ngày chỉ biết chạy chơi rồi quậy tưng lên cắn người lung tung thì phải? Cậu ta có gì hay ho khiến đám người kia thích mà lại không thích mình chứ?

Con gấu bông trước mặt giương to đôi mắt đen vô tội. Càng nhìn cậu càng thấy nó giống hệt đôi mắt vừa dài vừa đen của Đồng Cảnh Lượng, dường như cái miệng nó đang ngoác ra nụ cười đầy chế nhạo.

Còn chuyện gì mất mặt hơn chuyện này nữa đây? Đỗ Hiểu chỉ cảm thấy ngọn lửa tức giận của mình như bốc từ dưới chân lên đỉnh đầu. Không thể bộc lộ ra sự tức giận mà cũng không thể từ chối, cậu chỉ còn cách tức giận giật lấy con gấu bông rồi quay người đi thẳng.

Bừng bừng nộ khí rẽ vào hành lang, từ đằng xa xậu đã nghe thấy cái giọng Đông Bắc (mỗi tỉnh của Trung Quốc lại có một khẩu âm khác nhau, người Đông Bắc có khẩu âm rất nặng) đặc sệt đầy khó chịu, Đồng Cảnh Lượng lao ra khỏi phòng, vừa xua tay vừa hét to.

“Anh Lỗi ơi, anh đừng đánh em nữa… em thề.. em thề sẽ không cắn anh nữa mà!”.

Hà Phong Lỗi cũng lao ra theo, ép Đồng Cảnh Lượng vào góc tường, trợn mắt lên đầy hăm dọa.

“Có thật không? Lần này thì nói thật phải không?”.

“… Aaa!!! Thằng nhóc chết tiệt này! Lại cắn anh!”.

Tiếng cười trong hành lang vang lên không dứt, mọi người trong các phòng đều kéo ra xem, Cảnh tượng Cảnh Lượng cắn vào vai Phong Lỗi khiến cho tất cả mọi người đều ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Chị phụ trách vừa cười vừa phát bản kế hoạch tuần tiếp theo cho các thí sinh. Cảnh Lượng đẩy được Phong Lỗi ra liền lao ngay ra sau lưng chị phụ trách, vừa cười vừa nói:

“Chị Trương ơi! Cứu em với, anh Lỗi đang định giết người diệt khẩu kìa!”.

Vẻ mặt vừa đáng thương lại vừa đáng yêu của Cảnh Lượng khiến mọi người không cầm lòng được. Chị Trương liền nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc cậu rồi nhét tờ giấy thông báo kế hoạch vào tay.

“Không đùa nữa! Nhanh về tắm rồi ngủ mau!”.

“Chị Trương đừng để ý đến cậu ta, cậu ta đáng bị đánh!”

Phong Lỗi lao người đuổi theo, vươn tay một cái là bắt được Cảnh Lượng, túm cổ lôi đi. Mọi người lại tiếp tục cười nghiêng ngả. Đỗ Hiểu nhìn cảnh Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi xô xô đẩy đẩy chạy càng lúc càng khuất dần, nắm tay cậu cũng càng lúc càng nắm chặt.

Advertisements

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 11)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s