Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 14)

Tốc độ lan tin qua internet còn nhanh hơn gấp nhiều lần so với tưởng tượng của Tiểu Băng. Đến vòng loại trực tiếp mười chọn tám, cả hội trường tràn ngập những tấm biển mang dòng chữ “Phong Cảnh”, kết hợp với sự hòa trộn của những quả bóng bay màu xanh và hồng bắt mắt, làm chấn động cả hội trường.

****************************

Màn đêm cuối cùng cũng buông xuống.

Thượng Hải về đêm lung linh ánh đèn, xa hoa tựa như chốn thiên đường tại trần gian.

Hậu đài hội trường thu âm của đài truyền hình giờ bận rộn kinh khủng. Các nhân viên nữ với những đôi giày cao gót vừa cao vừa mỏng đi qua đi lại trong hậu đài với vận tốc điên cuồng đến chóng cả mặt. Một mặt thúc giục các thí sinh hóa trang, thay đồ, mặt khác tíu tít chuẩn bị âm thanh ánh sáng và đủ thứ lặt vặt khác nữa.

Tiểu Băng đứng trước ô cửa sổ bằng thủy tinh được thiết kế sát mặt đất của đài truyền hình. Nàng khoanh hai tay trước ngực nhìn ra phía bên ngoài. Thành phố về đêm, bầu trời đen kịt một màu, đối lập hoàn toàn với  những chiếc đèn nê ông nhân tạo đang phát ra thứ ánh sáng rực rỡ đến mê hồn.

Đó chính là hình ảnh tương phản giữa cực sáng và cực tối.

Giống hệt như làng giải trí vậy.

Trên sân khấu, các ngôi sao luôn được bao bọc bởi ánh sáng trắng – thứ ánh sáng thuần khiết đến mức chói lòa, nhưng những thứ đen tối tới mức một chút ánh sáng cũng không thể xuyên qua được lại tồn tại đằng sau sân khấu – Mà điều đó thì người bình thường không bao giờ có thể thấy được.

Trong không khí bỗng dấy lên mùi khói nhàn nhạt, sân khấu và chỗ ngồi của khán giả bị ngăn cách bởi một làn khói nhẹ. Các nhóm fan đều đang ra sức hò hét để ủng hộ cho thần tượng của mình. Băng rôn, áp phích đủ màu làm sáng bừng cả hội trường. Cuộc chiến trên sân khấu còn chưa bắt đầu, cuộc chiến dưới sân khấu đã bước vào giai đoạn cạnh tranh gay gắt.

 

************************

 

Cuộc thi nào cũng có người phải ngậm ngùi dừng cuộc chơi để ra đi, từ đây cũng tạm biệt luôn ánh đèn sân khấu. Sau đó chỉ có thể lặng lẽ nhìn người khác thành công rực rỡ, còn bản thân mình lại lạc trong dòng người xô bồ của cuộc đời.

Bản chất thực sự của một cuộc thi tuyển tài năng không bao giờ đẹp đẽ như vẻ bề ngoài vốn có của nó. Duy nhất chỉ có một người, chỉ sau một đêm đã trở thành nổi tiếng, cũng từ giờ phút đó tất cả mọi sự quan tâm và sủng ái đều dồn vào người đó.

Đó chẳng qua chỉ là một câu chuyện cổ tích mà giới báo chí dùng ngôn từ thêu dệt nên mà thôi. Muốn được nổi tiếng, có khi bạn phải đánh đổi bằng chính thứ quý giá nhất của mình.

Đây mới chính là quy luật của làng giải trí.

 

**********************

 

Đang mải nghĩ ngợi thì tiếng nhạc cất lên không hề báo trước, tiếng guitar gỗ trong trẻo gợi lên một nỗi buồn man mác. Dây đàn rung lên, từng âm từng âm khiến trái tim của người nghe cũng bắt đầu run rẩy.

Tiếng hát vọng lại từ trên sân khấu dường như có một sức mê hoặc phi thường, Tiểu Băng hiếu kì bước nhanh tới hội trường thu hình, ngay lập tức nàng ngây ra tại chỗ.

Hóa ra người đang hát chính là Cảnh Lượng.

Cậu thiếu niên mới chỉ mười tám tuổi có chất giọng chứa đựng đầy vẻ tang thương buồn thảm, nghe giọng cậu có sự trải nghiệm của một người đã gần ba mươi.

 

********************

 

Vòng một là vòng thi tài năng, Hứa Khải có số phiếu thấp nhất, theo luật, hiển nhiên Hứa Khải phải PK (Trong các cuộc thi tuyển chọn tài năng của Trung Quốc, PK là vòng thi giữa hai đối thủ có số phiếu thấp hoặc bị xếp vào vòng nguy hiểm, ai thua sẽ bị loại trực tiếp) với người đang trong vòng nguy hiểm là Cảnh Lượng, thông qua việc gửi tin nhắn quyết định số phiếu của hai bên. Kết quả Cảnh Lượng thắng.

Vòng hai là biểu diễn tiểu phẩm, sau khi các thí sinh diễn xong, hai thí sinh có biểu hiện kém nhất do hội đồng nghệ thuật bầu ra sẽ PK lần hai với Đồng Cảnh Lượng.

Đến vòng thi sau cùng.

Trước khi bắt đầu PK là phần kêu gọi bỏ phiếu. Đồng Cảnh Lượng mắt mở to, bắt đầu rưng rưng, cậu cố kìm nén để nước mắt không trào ra, cố hết sức để nở một nụ cười. Trước ánh mắt kinh ngạc của khán giả tại hội trường, người dẫn chương trình tươi cười mời một bà lão lên sân khấu.

Đây là điều bất ngờ dành cho một thí sinh, đồng thời cũng là một chiêu lăng xê đầy cảm động rất thu hút. Sống trong cái giới này, tất cả mọi bí mật, người thân, bạn bè, tình yêu… đều không còn là bí mật nữa. Tất cả những gì bạn có đều sẽ bị phơi bày dưới ánh đèn sân khấu. Trong lúc những bí mật đó lấy được những giọt nước mắt của mọi người thì cũng đồng thời là lúc lặng lẽ đi vào lòng người.

Dưới sự hướng dẫn khéo léo của người dẫn chương trình, bà của Cảnh Lượng kể về thời thơ ấu đầy bất hạnh của cậu. Vừa ra đời được hai mươi tám ngày, cha mẹ cậu quyết định li dị, nên từ nhỏ cậu đã sống với bà. Trước giờ cậu chưa từng được hưởng sự ấm áp của tình thương người mẹ. Nhưng cậu luôn tin rằng mẹ vẫn rất yêu cậu, chỉ là vì lý do gì đó không thể không rời xa cậu mà thôi.

Cứ như vậy cậu chờ đợi hết ngày này qua ngày khác, hết năm này sang năm khác, đến khi trưởng thành. Đến một ngày, cậu tự nhủ với chính mình rằng chỉ cần đứng trên sân khấu dưới ánh đèn chiếu sáng rực rỡ, trong biển người mênh mông, mẹ nhất định sẽ nhìn thấy, và sẽ đến tìm cậu.

Người bà với mái tóc hoa râm nghẹn ngào kể lại.

Tất cả khán giả có mặt tại trường quay vì cảm động mà khóc đến sưng cả mắt, các fan hâm mộ thậm chí ôm nhau khóc không thành tiếng. Đồng Cảnh Lượng quệt nước mắt, nói trong tiếng nấc: “Em có thể đến ôm bà được không?”. Giờ đây bộ dạng hoang mang và thận trọng của thằng bé côi cút trên sân khấu hoàn toàn làm tan nát trái tim của tất cả mọi người đang có mặt ở trường quay.

Đêm nay Đồng Cảnh Lượng đã làm cảm động tất cả mọi người, làm rơi không biết bao nhiêu giọt nước mắt. Sau đêm nay, sẽ có rất nhiều người sẵn sàng cam tâm tình nguyện bù đắp cho thằng bé những tình cảm mà nó đã thiếu thốn từ bé.

Cậu mất đi tình cảm của mẹ, vậy hãy để cho chúng tôi được yêu thương cậu!

Cảnh Lượng ôm bà khóc rất lâu, cuối cùng cũng quay lại và hát bài “Lỗ Băng Hoa”. Cậu đưa tay quệt nước mắt trên má, cố gắng giữ nụ cười trên môi. Tuy trên đôi môi cậu vẫn là cái màu sáng long lanh đó, nhưng đôi mắt lại đượm một nỗi bi thương không thể nào hóa giải. Cậu nói đây là bài đầu tiên mà cậu hát từ khi còn nhỏ đến lớn, cậu hi vọng rằng mẹ có thể nghe thấy bài hát này của cậu.

Tiểu Băng cảm giác có thứ gì đó trong lòng đột nhiên vỡ vụn, từng mảnh, từng mảnh một sắc nhọn cứa vào trái tim khiến nàng đau nhói.

Không biết từ lúc nào, ánh đèn trên sân khấu lần lượt bị tắt đi, những người không liên quan đến câu chuyện đều đã chìm vào trong bóng tối, chỉ còn lại một luồng ánh sáng trắng của chiếc đèn tụ quang đang nhè nhẹ chiếu vào Đồng Cảnh Lượng.

Toàn bộ hội trường im phăng phắc, không có tiếng đệm nhạc, chỉ có tiếng hát khàn khan của cậu thanh niên vang lên …

những vì sao trên trời không nói, búp bê dưới mặt đất nhớ mẹ….”

Cảnh Lượng cứ hát… cứ hát… trong đôi mắt thon dài của cậu lại ánh lên tia sáng long lanh lấp lánh. Tiếng hát đó chạm đến tận nơi sâu thẳm của tâm hồn người nghe.

Âm nhạc đúng là có thể tạo ra kì tích trong chớp mắt… Kỳ thực, thứ khiến cho con người ta không kìm nén được nước mắt đó chính là tình yêu…

“Ta biết những vì sao trong đêm biết hát

Những đêm nhớ nhà

Chúng sẽ hát cùng ta như thế

Ta biết những cơn gió ban trưa biết hát

Tiếng ve thời ấu thơ

Chúng vẫn luôn cất lời cùng với gió…

“Khi tay ta nắm bắt được ánh sáng

Thì trong lòng lại trở nên hoang mang

Lúc đó mới phát hiện ra rằng trên đời này tất cả đều sẽ thay đổi

Quyển nhật ký của một thời tuổi trẻ

Mái tóc đen sẽ biến thành màu trắng

Chỉ có bài hát đó là không bao giờ thay đổi

Cứ hát lên những kỷ niệm mãi trong ta…

2 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 14)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s