Có một tình yêu không thể nảo quên (tiếp 16)

Trong quy tắc sinh tồn của Tiểu Băng, mỗi mẩu tin đều có một cái giá tương ứng. Nhưng lần này những điều nàng làm không đơn giản chỉ là vì tiền.

Sắc mặt của Đường Chính Hằng đột nhiên sầm xuống, thái độ không lạnh không nhạt của Tiểu Băng lúc này khiến trong lòng anh có chút gì đó không thoải mái. Cuộc thi lần này tuy là do Trung Đằng tổ chức, nhưng thật ra tất cả đều do Đô Luân Trung Quốc thao túng từ phía sau. Và việc chọn luôn Đỗ Hiểu làm quán quân là một nước cờ anh không thể không đi.

Nhưng vòng thi mười người vừa mới bắt đầu chưa bao lâu Tiểu Băng đã biết được tin nội bộ chọn Đỗ Hiểu làm quán quân. Dựa theo đúng cách làm việc xưa nay coi tiền như sinh mạng của Tiểu Băng thì lúc nào nàng cũng có thể đem tin này bán. Như vậy Đô Luân Trung Quốc lập tức sẽ rơi vào thế bị động. Đối thủ vẫn đang lăm le chờ đợi thời cơ là Âm Nhạc Thiên Dật sẽ thừa cơ ra tay chia chác thị thường thi đấu béo bở này.

Nghĩ đến đây, trong đầu Đường Chính Hằng lóe lên một ý định mới. Anh bất ngờ bước lên trước một bước lớn, Tiểu Băng bị anh ép tới mức chỉ có cách liên tục lui về đằng sau. Một cảm giác sợ hãi lóe lên, cảnh tượng bị cưỡng hôn lần trước trong buổi họp báo vẫn còn chưa phai, giờ anh ta lại định làm gì nữa đây?

“Đường tiên sinh, đây không phải là buổi họp báo đâu”.

Tiểu Băng cố hết sức nói thật nhỏ nhẹ, hoảng loạn nhìn bốn phía, thấy xung quanh vẫn có vài nhân viên đi qua đi lại nhưng không ai để ý đến mình và Đường Chính Hằng. Nàng nở một nụ cười gượng gạo: “Thế nên lần này anh có làm trò gì thì cũng không ai để ý đâu! Tôi thấy anh đừng phí sức làm gì!”. Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “phí sức”, giọng nói mang đầy vẻ chế giễu như để trả đũa.

Trong mắt hiện lên một tia sáng đầy giảo hoạt, Tiểu Băng nói xong quay người sải bước định đi về phía trước. Nhưng một bàn tay từ đằng sau đột nhiên giơ ra túm lấy cánh tay nàng.

“Đi theo tôi!”.

Tiếng người đàn ông nói một cách lạnh lùng. Tiểu Băng dùng hết sức để thoát ra mà không thể nào thoát ra nổi.

“Tôi nghĩ không cần thiết phải như thế đâu Đường tiên sinh!”.

Tiểu Băng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tình, quay người lại nhìn Đường Chính Hằng, lắc lắc đầu.

“Đi theo tôi!”.

Đường Chính Hằng như không nghe thấy câu từ chối của Tiểu Băng, nhắc lại câu nói của mình một lần nữa.

Tiểu Băng có cảm giác nàng bị người đàn ông này đánh bại hoàn toàn rồi. Giọng điệu của anh có một thứ uy nghiêm không thể xâm phạm được, con người này, căn bản không hiểu sự từ chối của người khác.

Nàng sợ rằng Đường Chính Hằng lại làm điều gì đó giống với buổi họp báo lần trước. Cái cảm giác hoảng loạn vô phương trước cả thế giới đó, nàng thật sự không muốn lặp lại. Cúi thấp đầu, hai mắt cụp xuống, Tiểu Băng không muốn đối phương nhìn thấy những cảm xúc rối ren trong mắt mình. Nàng chỉ còn cách lặng lẽ đi theo anh, điểm đến của họ là tòa nhà 50 tầng nhà hàng CJW ở trung tâm của Ngoại Than[1]. Ngoại than (外滩): một địa điểm du lịch nổi tiếng của Thượng Hải, gần sông Hoàng Phố.

Đây là nhà hàng Âu cao cấp của giới thượng lưu ở Thượng Hải, bên cạnh là quán bar với những ánh đèn xanh đỏ rực rỡ, sự ồn ào và tĩnh lặng đan xen vào nhau. Tiểu Băng bị Đường Chính Hằng lôi vào nhà hàng với sự kinh ngạc hiện rõ trên mặt. Nàng lảo đảo vài bước mới đứng vững được, xuyên qua cửa sổ bằng kính trong suốt được thiết kế chạm đất, cảnh đêm lung linh của sông Hoàng Phố bên ngoài tức khắc đập vào mắt nàng.

Người hầu bàn lịch thiệp đến bên cạnh Đường Chính Hằng, trang phục sơ mi trắng và ghi lê đen trông rất lịch sự thanh nhã.

“Thưa Đường tiên sinh, vẫn dùng món như mọi khi chứ ạ?”

Đường Chính Hằng gật đầu lạnh lùng, sự căng thẳng trên gương mặt giờ mới giãn ra.

Tiểu Băng ngó nghiêng nhìn xung quanh, những gì nàng thấy là những đôi nam nữ ăn mặc vô cùng sang trọng đang sử dụng dao dĩa một cách thành thục. Một cây đàn piano được bày ở giữa phòng ăn, nhạc công mặc một bộ lễ phục đen trắng phối hợp hài hòa, áo vest đuôi tôm, đôi bàn tay uyển chuyển lướt nhẹ trên phím đàn.

Tiểu Băng nhìn cây đàn piano với những phím đàn đen trắng xen nhau, khẽ nheo mắt, những ngón tay nàng thoáng run rẩy. Đầu cúi xuống, sượt qua khóe mắt nàng một tia nhìn buồn bã. Nàng giả bộ lật giở menu để che giấu cảm xúc, càng xem nàng càng có cảm giác mắt mình sắp rơi ra ngoài.

Có nhầm lẫn gì không, chỉ là một món ăn thôi, sao có thể… nhiều số 0 như thế!

“Món ăn ở đây đắt quá…”, Tiểu Băng hít sâu một hơi, phát ra một tiếng cảm thán. Thế này quả là lãng phí, không được, phải ngăn anh ta lại!

Trong lòng nghĩ vậy, Tiểu Băng lấy tay xoa xoa mũi, ngẩng đầu lên nhìn Đường Chính Hằng, nói một cách thận trọng.

“Đường tiên sinh, đồ ăn ở đây đắt thế này, chúng ta qua chỗ khác ăn được không?”

Nghe câu này của nàng, Chính Hằng đột nhiên ngây người ra, trong mắt anh vụt hiện lên một chút gì đó xao động. Môi anh khẽ nhếch lên, một nụ cười đột ngột nở ra.

“Đồ ngốc…”

Tiểu Băng nghe rất rõ câu nói của Đường Chính Hằng, không phải là cái giọng điệu lạnh lùng mà là một giọng điệu hơi có chút gì đó dịu dàng ấm áp. Sau đó, cả người nàng chìm vào trong nụ cười khiến cho người khác say mê đó. Trên người Đường Chính Hằng toát lên một vẻ nho nhã, đôi mắt cong lên đầy tự nhiên, hai đồng tử lấp lánh như sao, khuôn mặt đẹp trai khô ngô tuấn tú, sống mũi dài thanh thoát. Vì có được niềm vui hiếm hoi, sự lạnh lùng băng giá cũng biến mất, đôi môi anh hơi cong lên nở một nụ cười…

Điều này khiến Tiểu Băng nhớ ngay đến nụ hôn bất ngờ lần trước. Giờ nghĩ lại, đôi môi ấm nóng đó của anh khiến nàng có cảm giác ấm áp từ tận đáy lòng.


3 thoughts on “Có một tình yêu không thể nảo quên (tiếp 16)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s