Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 18)

Hình như nàng say, sống chết bám lấy Đường Chính Hằng không cho anh ta đi. Nghĩ đến đây, nàng kinh hoàng cúi đầu nhìn lại mình một lượt, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm, may mà quần áo trên người nàng vẫn còn nguyên. Lúc này Tiểu Băng mới khe khẽ nhìn sang người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Anh ta giống như một vị quý tộc, phong thái lạnh lùng tới mức có cảm giác anh ta không nhuốm cái khói lửa của chốn nhân gian. Lông mi anh rất dài, rất dày, mũi anh rất cao, đôi môi mềm mại, làn da nhẵn mịn….
Tiểu Băng có cảm giác trái tim nàng đang run rẩy, bất giác cơ thể nàng càng lúc càng tiến gần đến anh ta.
“Muốn hôn trộm tôi sao?”
Một đôi mắt đầy vẻ lạnh lẽo đột ngột đập vào tầm nhìn của Tiểu Băng, đôi mắt ấy sâu thẳm như một hồ nước, trong chốc lát nó như nuốt chửng lấy nàng. Trái tim nàng lúc này đập loạn không còn theo nhịp nào nữa rồi.
“Có phải cô muốn hôn trộm tôi không?”
Giọng nói của Đường Chính Hằng mang đầy vẻ đe dọa, Tiểu Băng ngây ra nhìn anh chằm chằm, một mùi thơm lành lạnh sộc tới. Đôi môi của Đường Chính Hằng đã ấn lên môi nàng, tràn tới hơi thở mang sự xâm chiếm, có cảm giác không một chút tình cảm, không một chút ấm áp.
Khoảnh khắc đó Tiểu Băng sợ sệt hoảng loạn hệt một chú hươu non.
Trong lúc nàng còn đang trong cơn hoảng loạn, bàn tay của người đàn ông ấy đã luồn ra sau gáy nàng, kéo chặt nàng vào lồng ngực của anh, tiếp tục hôn không một chút dịu dàng, cũng không một chút mềm mại. Tiểu Băng chỉ cảm thấy vô cùng hoảng loạn, lí trí bảo nàng, chỉ cần cắn anh ta một cái thật đau là có thể đẩy anh ta ra được. Nhưng không hiểu sao, Tiểu Băng cứ chần chừ không thực hiện việc đó.
Bị một cảm xúc kì lạ tác động, thúc giục, không hiểu từ lúc nào tay nàng đã đặt trên thắt lưng của đối phương, nàng cũng bắt đầu đáp lại nụ hôn mãnh liệt của anh. Không hề kháng cự. Ngay đến trái tim nàng cũng không ngừng chất vấn, tại sao nàng lại ấp ủ một hy vọng phi thực tế với người đàn ông điển trai này chứ. Nàng ao ước được ôm anh như thế này, hôn anh như thế này.
Cho đến khi thời gian ngừng lại.
“Theo tôi đi!”
Rất lâu sau, Đường Chính Hằng mới kết thúc nụ hôn, anh đưa tay lên vuốt đôi má đang ửng hồng của Tiểu Băng, một nụ cười vụt hiện trên môi. Nhưng đôi mắt đó vẫn thâm sâu như một hồ nước lớn, đóng trên đó cả một lớp băng dày, không cho ai có thể nhìn thấy đáy. Lí trí bảo anh, vừa rồi đáng lẽ không nên ở gần Tiểu Băng như thế, nhưng trong lòng anh lại muốn ở gần nàng hơn chút nữa, thật là mâu thuẫn.
“Anh nói cái gì?”
Tiểu Băng chỉ cảm thấy có thứ gì đó nổ “đùng” bên tai, cả thế giới trong chốc lát lặng thinh không một tiếng động.
“Theo tôi đi!”
Đường Chính Hằng lặp lại một lần nữa. Trong đôi mắt lạnh lùng đó vẫn không có một chút biểu cảm nào. Trong lòng Tiểu Băng bắt đầu hoài nghi liệu anh ta có còn sống hay không.
“Anh cho rằng tôi sẽ đồng ý sao?”
Tiểu Băng nghênh mặt lên hỏi vặn lại, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Đường Chính Hằng. Đó không phải là tình yêu, chẳng qua đó chỉ là chút kích động bởi men rượu, giống như con thiêu thân lao vào lửa vậy thôi. Nàng không cho phép bản thân phạm một sai lầm ngu ngốc như vậy.
“Xin lỗi, tôi từ chối!”
Tiểu Băng dùng hết sức cắn mạnh môi, nhanh chóng quay người đi ra bên ngoài, nhưng đột nhiên cánh tay nàng bị Đường Chính Hằng giật lại.
“Theo tôi!”
Lần thứ ba, vẫn là một câu nói đó. Không phải là đề nghị, mà là mệnh lệnh. Trong mắt anh thấp thoáng hiện lên một thôi thúc mãnh liệt, nhưng chỉ trong nháy mắt tất cả những điều đó lại được che đậy một cách hoàn hảo. Tiểu Băng khẽ rên lên một tiếng, sau đó nói hết sức nhẹ nhàng và lịch sự:
“Xin Đường tiên sinh đừng làm khó tôi, có được không?”
Có lẽ không ngờ rằng nàng lại từ chối dứt khoát như thế, anh nhìn nàng có chút ngỡ ngàng, trong mắt đột nhiên có chút dao động, sau đó cúi đầu, lặng lẽ buông tay nàng. Cuối cùng vẫn là thế này. Cái đợt sóng cuồn cuộn trong lòng vừa rồi đột nhiên lắng xuống, Đường Chính Hằng lặng lẽ cúi thấp đầu, nhìn Tiểu Băng ngạo mạn rời khỏi nhà, vung tay đóng sầm cửa lại. Lớp cánh cửa dày đó ngăn cách anh và nàng, giống như bức tường ngăn cách hai thế giới khác biệt. Anh nhét tay vào túi quần, quờ quạng nắm lấy một thứ, cái thứ bằng vàng không có sinh mệnh đó nằm nhẹ nhàng trong lòng bàn tay anh lạnh lẽo.
Lúc nhìn thấy nàng khóc, anh đã muốn được ở bên cạnh để bảo vệ nàng, nhưng lại sợ nàng ở quá gần anh, không cẩn thận sẽ yêu anh. Tới lúc đó, vết thương của đôi bên sẽ càng sâu hơn. Không thể tiến, cũng không thể lùi, càng nghĩ càng mâu thuẫn.
Rốt cuộc anh nên làm thế nào đây?

Advertisements

2 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 18)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s