Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 19)

Đi trên con đường nhỏ giữa hàng cây yên tĩnh, Tiểu Băng lấy hết sức chùi miệng, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống. Ngay cả bản thân nàng cũng không hiểu sao đột nhiên lại không kiềm chế được cảm xúc. Rõ ràng biết là sai lầm, lí trí mách bảo nàng phải trốn đi thật xa, nhưng trái tim nàng sớm đã đi ngược lại.

Phía sau lưng, biệt thự của Đường Chính Hằng nằm giữa sự bao bọc của những hàng cây, yên tĩnh mà dễ chịu.

Quần áo nàng dường như vẫn còn vương lại chút mùi hương của Đường Chính Hằng, bao bọc lấy nàng, dịu dàng mà đẹp đẽ. Tiểu Băng vừa hít thở sâu, vừa lấy tay quệt nước mắt. Bỗng có cảm giác điện thoại trong túi đang rung, nàng mở điện thoại ra xem, ra là tin nhắn của đồng nghiệp.

Có những lúc, các phóng viên giải trí âm thầm trao đổi tin tình báo với nhau. Đây cũng là một thói quen của giới phóng viên từ lâu.

Không biết bắt đầu từ lúc nào trên bầu trời đã lấp đầy những tầng mây, những cơn gió từng đợt, từng đợt thổi qua hàng cây, phát ra âm thanh xào xạc đến đau lòng.

Nước mắt còn chưa khô, trái tim Tiểu Băng đã nặng trĩu .

Từng câu từng chữ hiện lên trên màn hình di động đều giống như những nhát dao cứa vào tim nàng, cho đến khi rỉ máu.

——– Đồng Cảnh Lượng muốn rút khỏi cuộc thi.

Tin tức này lan truyền rất nhanh trong làng giải trí.

Trung Đằng đã âm thầm ngừng tất cả mọi hoạt động và thông báo của Đồng Cảnh Lượng, phong tỏa mọi tin tức có liên quan, đồng thời vội vã tìm phương án xử lý. Tiểu Băng gửi cho Phương Văn một tin nhắn, không ngờ đối phương gửi cho nàng liền một lúc ba tin, ý rằng xin nàng đừng có hỏi sâu thêm về chuyện này làm gì.

Tiểu Băng biết, đây nhất định là một tin tức đáng giá.

Vội vàng đi vào phòng khách của khách sạn, ánh đèn rực rỡ, lúc Tiểu Băng chạy vào thang máy, chiếc móc khóa hình một con gấu nhỏ móc trên túi nàng đung đưa qua lại, chú gấu nhỏ mở to hai mắt, nụ cười trên mặt dường như có chút gì đó ngượng ngùng.

Cúi đầu xuống nhìn, ngay tức khắc đôi mắt vô tội của chú gấu nhỏ đập vào mắt, Tiểu Lượng đã tự tay móc nó vào túi nàng, nhìn nụ cười ngây thơ vô tội của nó, nàng không kìm chế được sự vui mừng trong lòng, quay người đi, những giọt nước mắt vui mừng bắt đầu rơi xuống.

Có lẽ cậu chỉ coi nàng là một người bạn tình cờ mà cậu đã gặp mà thôi, nhưng nàng luôn ghi nhớ những lời hẹn ước khắc cốt ghi tâm đó…

Vừa rẽ vào hành lang nàng đã thấy Cảnh Lượng ngồi bên cửa sổ lần trước, vòng hai tay ôm lấy đầu gối, ánh sáng mặt trời rọi trên gương mặt thanh tú của cậu, u uất mà quạnh quẽ.

“Tiểu Lượng, em có thể nói chị biết chuyện gì đã xảy ra được không?”

Ánh mắt Tiểu Băng lướt trên chiếc áo sơ mi trắng của Cảnh Lượng, đột nhiên hiện lên một sự đau đớn.

Nàng đã lờ mờ đoán ra được nguyên nhân rồi.

Cảnh Lượng nhẹ nhàng quay đầu lại phía nàng, sau đó hai mắt trĩu xuống lắc lắc đầu. Cậu quay đầu lại nhìn cảnh tượng bên ngoài cửa sổ, nghiêng nghiêng một góc bốn nhăm độ.

Không muốn nhớ lại gì cả, cũng không muốn nói gì hết.

Dù bạn có bị đối xử tàn nhẫn thế nào, nếu như không có khả năng để kháng cự thì hãy ngậm miệng lại, chờ đợi sự bố thí hào phóng của người khác. Đây cũng chính là quy tắc ngầm của giới giải trí.

Advertisements

2 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 19)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s