Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 21)

Một tay của Tiểu Băng vẫn đặt trong túi, nàng ngẩng đầu lên, nhìn đối phương với đôi mắt long lanh sắc sảo.

“Cô… thật ra là cố ý đến tìm tôi phải không?”. Bà chủ tiệm lại cười, nụ cười vẫn tuyệt đẹp và dịu dàng, có cảm giác giống hệt những bông mãn thiên tinh thuần khiết tự nhiên trên đôi tay của bà vậy. Bà chủ đi về phía cửa kính, lật lại tấm biển treo trước cửa, quay ra ngoài dòng chữ “Trong giờ nghỉ”.

“Đúng thế”. Tiểu Băng gật đầu dứt khoát, tiếp tục lời nói dối của nàng, “Vì tôi biết giờ chỉ có bà mới giúp được em trai tôi, Đồng phu nhân…”.

Nàng gọi bà ấy là Đồng phu nhân. Vốn dĩ bà chủ tiệm hoa xinh đẹp này là vợ của Đồng Bân – cũng chính là ngôi sao Lương Viên từng nổi tiếng một thời, nhưng vì gia đình mà rời xa làng giải trí lui vào hậu trường.

“Nhờ tôi giúp đỡ? Không biết tôi có thể giúp gì được cô đây?”. Lương Viên nhẹ nhàng hỏi, trên mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng. Tuy đã rút khỏi giới giải trí nhiều năm, nhưng dung mạo của bà vẫn không thay đổi, vẫn đẹp rạng rỡ như ngày nào.

Tiểu Băng chớp chớp mắt, cau mày, hai mắt nhìn xuống, để mặc cho ánh sáng làm rõ sự u ám trên mặt mình.

“Tiểu Lượng muốn bỏ cuộc, thực ra là để trốn tránh Đồng tiên sinh”.

Lương Viên đờ ra một lúc, liền ngay sau đó lại nở nụ cười tuyệt đẹp, ánh mắt lấp lánh như không có chuyện gì xảy ra.

“Tôi nghĩ chắc là cô hiểu lầm rồi. Sao Đồng Bân lại làm khó dễ với một đứa trẻ được chứ?”.

“Tôi nghĩ chuyện của Đồng tiên sinh chắc Đồng phu nhân hiểu rõ hơn tôi”. Tiểu Băng khẽ nheo mắt, cong môi lạnh lùng nói ra bốn chữ, “chẳng hạn, Lạc Hoan…”.

Nghe xong hai chữ cuối cùng, cả người Lương Viên chao đảo, giật lui về phía sau một bước lớn. Trong chốc lát, bà ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hòa trên gương mặt giờ đã bị thế chỗ bằng sự hoang mang có phần hoảng loạn.

“Mười ba năm trước, người… con trai cặp với Đồng tiên sinh”. Tiểu Băng nói từng từ từng chữ một cách rõ ràng.

Biểu cảm bất thường của Lương Viên cho nàng biết rằng những tin tức nàng nhận được là chính xác. Mười ba năm trước, việc Đồng Bân cặp với một người đàn ông tên Lạc Hoan là có thật.

Đầu Lương Viên cúi thấp xuống, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, có thể thấy rõ sự đấu tranh phức tạp trong nội tâm bà lúc này. Tiểu Băng quan sát bà một cách chăm chú. Ánh mắt Lương Viên chuyển từ hoảng loạn sang buồn bã, cuối cùng hiện lên trong đôi mắt ấy là sự bình thản phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng.

Đây thực chất là một sự đấu tranh trong thầm lặng. Và hiển nhiên, Tiểu Băng là người chiến thắng.

“Tôi hy vọng sau này Đồng tiên sinh sẽ không tìm đến Tiểu Lượng nữa”. Tiểu Băng nhẹ nhàng nói, rồi khẽ quan sát thăm dò phản ứng của Lương Viên.

Người phụ nữ xinh đẹp vẫn yên lặng đứng đó, biểu cảm trên mặt bà không lộ ra một chút gì kinh ngạc hay bất ngờ như lúc trước mà thay vào đó là sự bình thản đến ngạc nhiên “Được, cô yên tâm, tôi sẽ nói với ông ấy”.

Bàn tay đang nắm chiếc máy thu âm vẫn đặt trong túi áo của Tiểu Băng từ lúc bắt đầu cuộc nói chuyện đến giờ bất giác run rẩy, nàng cố không cử động mạnh.

“Nhưng tôi hy vọng cô có thể đáp ứng tôi một chuyện”. Lương Viên lặng lẽ nói, đôi tay vẫn cử động không ngừng bó hoa cho Tiểu Băng. Bách hợp cộng thêm mãn thiên tinh, được bọc cẩn thận bằng giấy gói hoa màu đỏ nhạt, thắt thêm chiếc nơ màu đỏ hoa hồng, trên tay bà giờ đây là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp.

“Xin bà cứ nói”. Tiểu Băng nói một cách thoải mái.

“Tôi không cần biết ai nói cho cô biết chuyện này, nhưng xin cô đừng bao giờ nhắc đến Lạc Hoan nữa, nhất là trước mặt Đồng Bân. Vì chuyện đó… ông ấy cũng đã tổn thương rất nhiều rồi”.

Lương Viên đưa bó hoa tới trước mặt Tiểu Băng, nhoẻn miệng cười, nụ cười của bà vẫn hiền hòa và ấm áp như thế, giống như một vầng trăng khuyết sáng ngời xua tan đi bóng đêm.

Tiểu Băng đưa tay đỡ lấy bó hoa rồi ôm vào lòng, trong phút chốc nàng có thể cảm nhận rõ rệt cái mùi thơm ngát đặc trưng của hoa bách hợp. Nàng không kìm được sự tò mò, ngẩng đầu lên hỏi: “Bà biết hết mọi việc như vậy sao còn chịu lấy ông ấy?”.

Lương Viên chỉ cười nhẹ, nụ cười thuần khiết như không vướng chút bụi trần. Bà không trả lời, đi về phía cửa lật lại tấm biển, sau đó lại tiếp tục bận rộn với công việc của mình. Đến tận khi Tiểu Băng ôm bó hoa bước ra khỏi cánh cửa kính nàng mới nghe thấy giọng nói dịu dàng của Lương Viên vang lên phía sau, giọng nói nhuốm đầy vẻ thương cảm.

“Vì tôi đã hứa với Lạc Hoan sẽ thay anh ấy chăm sóc người đó suốt cả cuộc đời này”.

Ánh sáng rọi vào người bà, làm ấm áp cả một vùng không gian xung quanh chỗ bà đang đứng. Bà chủ tiệm hoa tâm sự với một giọng điệu hết sức nhẹ nhàng, dần dần đắm mình vào những chuyện đã thuộc về dĩ vãng. Thứ bà nghĩ là đã bị chôn vùi bấy lâu nay.

Advertisements

4 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 21)

    • Đợt này SV sẽ cho ra liền một lúc 2 cuốn vô cùng hấp dẫn. Một trong số đó là cuốn ” Có một tình yêu không thể nào quên” các bạn đang đọc. Và một cuốn xin bí mật không nêu tên. Thể loại siêu hài hước. Vì muốn gửi đến các tình yêu những cuốn sách hay cả về nội dung, chất lượng dịch… nên SV đã phải mất thêm thời gian cho việc biên tập, hiệu đính từng câu chữ lại. Nên ko ra được theo dự kiến. Nhưng các tình yêu sẽ được cầm trên tay một cuốn sách hoàn chỉnh nhất. Hi vọng các tình yêu kiên nhẫn chút nhé. Cuối tháng 3 đầu tháng 4 là có sách rồi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s