Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 22)

Bó hoa bách hợp đó hai ngày sau thì tàn.

Đồng Bân cũng không còn tìm đến quấy rầy Cảnh Lượng nữa. Cơn sóng gió đòi rút khỏi cuộc thi của Đồng Cảnh Lượng cuối cùng đã được hóa giải hết sức nhẹ nhàng. Chỉ có một việc không nằm trong dự kiến, đó là Tiểu Băng không hề bán cho bất cứ ai mẩu tin mà nàng đã khai thác được từ bà chủ tiệm hoa. Đoạn băng thu âm cuộc nói chuyện với Lương Viên nàng cũng chỉ gửi riêng cho Đồng Bân qua email, sau đó nhấn phím delete.

Nhưng sự trao đổi giữa nàng và Đồng Bân chưa hẳn đã kết thúc.

Tấm hình của Cảnh Lượng hiện ra trên màn hình máy tính, nụ cười của cậu trước mắt nàng rực rỡ và đẹp tuyệt. Tiểu Băng ngắm nhìn bức hình một hồi lâu, một chút đau thương vô tình ánh lên trong mắt nàng. Có một bí mật nàng luôn chôn vùi tận đáy lòng, bí mật không thể nói với bất cứ ai, đặc biệt là Cảnh Lượng.

Nàng tự lẩm bẩm với mình. “Lần này, chị nhất định sẽ thực hiện lời hứa của mười năm về trước. Nếu em quyết tâm lựa chọn bước vào làng giải trí này, Tiểu Lượng à, chị sẽ dùng mọi cách để bảo vệ em đến cùng.”

*******************

“Ding dong…”

Một icon quen thuộc trên MSN hiện lên, nhìn cách nói chuyện quen thuộc, Tiểu Băng liền mỉm cười vui vẻ.

“Tiểu Băng, mình đã gửi chuyển phát nhanh cho cậu bản nhạc và nhạc mẫu mà cậu cần, mình nghĩ sáng sớm mai là tới nơi thôi”.

Nick hiện lên là “Hướng Tình”, đó là MSN trong công việc của cô ấy, muộn thế này mà vẫn còn online, Tiểu Băng khẽ nhăn mặt, cái tên Vũ Chí Tân đáng chết này lại bắt Tiểu Tình làm lao động khổ sai không công rồi đây mà.

Ngón tay Tiểu Băng lướt nhanh trên bàn phím máy tính.

“Cũng muộn rồi, cậu nghỉ ngơi đi”.

“Không sao, lát nữa là mình về nhà rồi…”.

Tiểu Tình trả lời rất nhanh, Tiểu Băng cau mày nghĩ ngợi một lúc, đột nhiên mắt nàng sáng rực lên, rồi nở một nụ cười nhẹ. Nếu cách này có thể khiến cô ấy thoát khỏi Vũ Chí Tân… thì nàng sẽ thử xem sao.

*******

Buổi chiều ngày hôm sau thì nàng nhận được gói hàng chuyển phát nhanh.

Trước vòng thi 8 loại 4, Trung Đằng tổ chức một buổi hoạt động xã hội cho tám thí sinh, Tiểu Băng sớm đã nhận được thông báo này từ phía Phương Văn, liền phi ngay đến địa điểm của buổi hoạt động.

Một sân khấu hình tròn được thiết kế ngay giữa trung tâm quảng trường. Phía sau sân khấu giăng kín những tấm áp phích lớn in hình của các thí sinh, dù là hình ảnh gương mặt nhìn thẳng hay nhìn nghiêng đều thể hiện sự tuấn tú của các chàng trai, người nào cũng khôi ngô rạng rỡ.  Mỗi người có một nét quyến rũ riêng. Hoặc phong độ, hoặc lạnh lùng và cả vẻ đẹp hồn nhiên trong sáng nữa…

Đỗ Hiểu ở ngay chính giữa, cặp kính gọng đen không che giấu nổi ánh mắt đầy ngạo mạn của cậu, cái cằm hếch lên, nụ cười vẫn ngang tàng và cao ngạo như thế, đó là vị trí bắt mắt nhất trong tất cả những tấm áp phích. Có thể thấy vị trí của Đỗ Hiểu trong số tất cả các thí sinh không phải tầm thường. Hai bên trái phải của Đỗ Hiểu lần lượt là Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi, tư thế chụp ảnh của hai cậu đều là đứng nghiêng người để lộ ra một bên mặt. Một người có nụ cười hiền hòa như nước, một người lại lạnh lùng như băng, tuy đứng bên cạnh Đỗ Hiểu nhưng cả hai không hề tỏ ra thua kém.

Tuy cuộc thi còn chưa đến phần phân đua thắng bại cuối cùng, nhưng nhìn vị trí của những tấm áp phích không khỏi khiến người ta suy nghĩ. Bắt đầu từ vòng loại khu vực sự ái mộ dành cho Đỗ Hiểu, chỉ có tăng chứ chưa hề giảm. Cậu thuận lợi vượt qua vòng 10 chọn 8, mỗi lần thi đấu hội trường đều đông nghẹt các fan đến cổ vũ cho cậu. Ngay đến màu sắc fan-club của cậu dùng cũng là cái màu thể hiện vị trí độc nhất vô nhị – màu vàng kim.

“Đỗ Hiểu! Đỗ Hiểu! Đỗ Hiểu!”.

Quảng trường nhỏ bé gần như bị lấp kín bởi hàng ngàn người, trong dòng người đang chen chúc đó nhóm mặc áo màu vàng kim là nổi bật nhất, thứ màu sắc rực rỡ đó xán lạn như ánh sáng mặt trời chói chang, thậm chí đến cả khí thế cũng trội hơn hẳn các fan-club khác.

Trên sân khấu, Đỗ Hiểu vừa đánh ghi ta vừa hát bài “Tôi không rẽ ngoặt”, bài hát của Ngũ Nguyệt Thiên (五月天): một nhóm nhạc của Đài Loan. Các ca khúc nổi bật: “Thiên sứ” (天使), “Thỏa mãn” (知足), “Bỏ trốn tới mặt trăng” (私奔到月球)… vang lên khiến người ta hưng phấn, nhiệt huyết sục sôi. Cậu lúc nào cũng nhập tâm hết sức khi biểu diễn trên sân khấu, không hề quan tâm tới việc người khác nói gì, cậu chỉ muốn được hát mà thôi.

“Tôi không rẽ ngoặt… Tôi không rẽ ngoặt… Tôi không rẽ ngoặt!”.

Hòa theo tiếng nhạc, tiếng hát của cậu trên sân khấu, các fan bên dưới khán đài cũng cất tiếng hát theo, tay đung đưa trên không theo điệu nhạc, hò hét cuồng nhiệt. Cứ coi như chẳng có ai nghe thấy cũng không sao, Đỗ Hiểu nghĩ, chỉ cần phút giây này sôi động thế là đủ.

Hát xong bài hát, Đỗ Hiểu ôm đàn rời khỏi sân khấu. Người đang bước tới trước mặt cậu là Đồng Cảnh Lượng với bộ trang phục màu trắng, hệt như một chàng hoàng tử cao quý điềm tĩnh bước ra từ một câu chuyện cổ tích, Cảnh Lượng nở một nụ cười lễ phép với Đỗ Hiểu, nhưng Đỗ Hiểu chỉ nhướn mày không đáp lại, sau đó hếch mặt lên đi thẳng.

Sau lưng Đỗ Hiểu, đám người vừa tĩnh lặng chưa được bao lâu giờ đã lại dậy lên một đợt hò reo la hét mới còn cuồng nhiệt hơn trước.

4 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 22)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s