Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 26)

Vặn vòi, Tiểu Băng vã nước vào mặt, nước lạnh và nước mắt hòa vào với nhau, trong lòng nàng giờ đây đầy ắp sự tuyệt vọng.

Tại sao lại như thế này.

Muốn quên đi, nhưng không thể nào quên được.

Muốn bảo vệ, nhưng cũng không thể bảo vệ được.

“Này!” Tiếng bước chân nặng nề vang lên bên cạnh, một chiếc khăn giấy chìa ra trước mặt Tiểu Băng. Hương thơm đó, giọng nói đó, vẫn lạnh lùng như thế.

“Cảm ơn Đường tiên sinh, tôi không sao”.

Tiểu Băng đỡ lấy chiếc khăn giấy lau những vệt nước còn sót lại trên mặt, nàng ngẩng lên, cố gắng nở ra một nụ cười, lắc lắc đầu, nhưng nước mắt không nén được vẫn tiếp tục tuôn rơi. Nàng không muốn người khác thấy được bộ dạng yếu đuối của mình lúc này. Bởi vì trước mặt tất cả mọi người, Trác Tiểu Băng luôn là một người điềm tĩnh và kiên cường.

“Cô sợ máu sao?”.

Giọng nói của Đường Chính Hằng vẫn lạnh lùng băng giá không có một chút cảm giác ấm áp nào, Tiểu Băng không muốn trả lời câu hỏi đó, chỉ khẽ mỉm cười: “Đường tiên sinh không nhiều chuyện tới mức muốn hỏi dò cả chuyện riêng tư của tôi đấy chứ?” Nàng đưa tay quệt nước mắt, sau đó thuận tay vứt luôn miếng khăn giấy mà Đường Chính Hằng đưa cho – giờ đã bị vo viên – vào thùng rác.

“Không có chuyện gì hết, Đường tiên sinh, tôi xin phép đi trước đây”.

Tiểu Băng ưỡn thẳng người, quay đi, đột nhiên nàng có cảm giác trời đất quay mòng mòng, chân nàng trượt một đường dài! Ngay sau đó lại đột ngột bị người đàn ông ôm chặt lấy  nàng kéo vào lòng.

“Đường tiên sinh, này, Đường tiên sinh xin đừng…”.

Tiểu Băng cố gắng vùng vẫy một lúc, Đường Chính Hằng dường như không có ý định buông tay, thậm chí càng ôm nàng chặt hơn, khiến nàng không thể thoát ra được. Vòng tay anh vừa rộng lại vừa ấm áp, khiến Tiểu Băng cảm thấy an toàn một cách kì lạ. Thế là nàng chỉ vùng vẫy một lúc, rồi sau đó bất giác vùi đầu vào lòng anh, nước mắt thấm ướt bộ comple đen đắt tiền của anh.

 

*******************

 

“Bé con, như thế này có phải tốt hơn không…?”.

Đường Chính Hằng vừa thì thầm bên tai Tiểu Băng, vừa vỗ nhè nhẹ lên vai nàng. Lúc nàng đau khổ nhất, anh cứ luôn muốn ở bên cạnh nàng, ôm nàng vào lòng, mang đến cho nàng tất cả mọi hy vọng ấm áp và sự dịu dàng.

Tiếng nói này, giọng điệu này, cách anh gọi nàng thật khác lạ không giống với bất cứ ai, cứ như là hai người đã từng quen biết. Giọng nói của Đường Chính Hằng lúc này trở nên dịu dàng ấm áp đến lạ thường. Anh dịu dàng ôm trọn Tiểu Băng vào lòng. Cuối cùng nàng cũng khẽ nhắm mắt bình tâm trở lại. Trước khi ý thức nàng trở nên mơ hồ, trong trái tim nàng lại vang lên một câu nói.

“Mẹ, con xin lỗi, không phải con không muốn kiên cường, nhưng lần này thật sự con không thể chịu đựng được nữa”.

 

********************

Cảnh Lượng được đưa đến bệnh viện khâu lại vết thương, vết thương trên mặt cậu dài đến ba cm, khiến ai nhìn thấy cũng không khỏi đau lòng. Thí sinh bị tấn công, Trung Đằng không thể ngăn nổi những tin đồn ngày càng hoang đường đành phải báo vụ việc với cảnh sát. Nhưng không cách nào tìm được đôi nam nữ giấu dao trong bó hoa đã ra tay sát thương Đồng Cảnh Lượng.

Đêm bán kết hôm đó, Cảnh Lượng đeo mặt nạ lên sân khấu.

Cậu mặc một bộ trang phục đen lấp lánh, đeo chiếc mặt nạ màu trắng chỉ che nửa khuôn mặt, chàng thiếu niên đẹp kì lạ, giống như vị thần Thủy Tiên yêu cái bóng của chính mình dưới nước của thần thoại La Mã cổ đại.

Nhưng điều khiến tất cả những người có mặt ở hội trường kinh ngạc và bất ngờ hơn nữa, đó là bài hát mà cậu biểu diễn trước giờ chưa ai từng nghe.

Giai điệu mơ màng cử chỉ quyến rũ– “Tôi không làm thiên sứ”.

“Tôi không muốn làm thiên sứ, chỉ muốn làm Lucifer, để đi đến tận cùng thế giới với người tôi yêu”.

Dưới khán đài, Phong Lỗi đung đưa hai cánh tay hết sức nhiệt tình theo tiếng hát, ngắm nhìn chàng thiếu niên đang biểu diễn trên sân khấu, ánh mắt trong vắt, hệt như ngôi sao sáng chói nhất trên bầu trời.

Hai mắt Cảnh Lượng hướng ánh nhìn xuống người con trai đang cười với mình ở bên dưới khán đài. Dung mạo của người đó quá đẹp, làm điên đảo lòng người, nhưng lại có một đôi mắt trong veo không chút tì vết. Khi nhìn thấy nụ cười của người đó sẽ có cảm giác, cho dù thế giới này có xảy ra nhiều điều đáng sợ hơn nữa, chỉ cần kiên cường, chỉ cần nương tựa lẫn nhau thì sẽ vượt qua tất cả mà chẳng sợ gì hết.

Cảnh Lượng khẽ cong môi lên, đáp trả bằng một nụ cười còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng mặt trời.

 

*****************

 

Để có thể lưu lại ở sân khấu này, mỗi một thí sinh dự thi đều phải trả giá bằng tuổi thanh xuân của chính mình. Họ có khi còn phải trả giá bằng cả máu và nước mắt, để rồi mới có thể chầm chậm tiến về phía trước.

Điều đó thật tàn khốc biết bao!

Những điều này đối với người bình thường đều thật là bí ẩn. Tất cả thí sinh bị nhốt lại trong một cái lồng lớn, chờ đợi lần mở cửa lồng tiếp theo. Người may mắn được ở lại đến cuối cùng chỉ có một. Ngày mai có thể người phải rời cuộc chơi chính là bạn, và cũng có thể là tôi. Nhưng có người chỉ vì một người mà hy sinh quá nhiều. Sự hy sinh này có thật sự đáng giá không?

4 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 26)

    • Tình hình sáng nay xuống nhà máy lấy sách mẫu. Tha lôi về được khoảng 10 cuốn đầu tiên. Chắc là chủ nhật chỉ khoảng gần chục người có sách thôi. Kế hoạch vẫn là từ ngày 10 đến 14/4 chính thức bán sách ngoài thị trường ạ. Ko thể làm nhanh hơn được nếu muốn chất lượng đảm bảo. Mọi người ủng họ vì chất lượng sản phẩm đi ạ. Cảm ơn các tình yêu!

    • Dear Kanee! Hai anh chị này còn hơn cả thanh mai trúc mã cơ. Nói chung là đọc đoạn đầu không thể đoán ra được. Bất ngờ, thú vị.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s