Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 28)

Tiểu Băng bật ra một tiếng thất thanh, âm thanh sắc nhọn cắt tan bầu không khí vốn tĩnh lặng, giống như một hòn đá lao vào mặt nước, cứ thế chìm tới tận đáy. Thái độ vừa rồi của Đường Chính Hằng không phải đã bắt đầu dao động rồi sao? Sao đột nhiên lại cứng ngắc trở lại thế chứ?

Dường như phát hiện ra sự mất bình tĩnh của mình, Tiểu Băng nhanh chóng lấy lại tư thế ban đầu, giấu đi vẻ kinh ngạc vừa hiện lên trên mặt, nàng ngồi thẳng người lại nhìn Đường Chính Hằng. Môi nàng lại khẽ cong lên nở ra một nụ cười.

“Vậy xin hỏi Đường tiên sinh, anh có thể cho tôi một lý do không?”.

“Bởi vì, không cần thiết phải làm vậy”.

Đường Chính Hằng im lặng một lúc, cuối cùng cũng chầm chậm mở lời, vừa hay nhân viên phục vụ mang tới hai tách cafe tới. Anh lạnh lùng đẩy một tách tới trước mặt Tiểu Băng. Ngước mặt lên đã bắt gặp ánh mắt Tiểu Băng đang nhìn anh lặng lẽ. Tuy biểu cảm của nàng không thay đổi nhiều, nhưng so với ban nãy có thêm chút gì đó phiền muộn. Không thể không thừa nhận giờ đây nàng vô cùng bình tĩnh, ngoài tiếng kêu có phần thảng thốt vừa rồi, tất cả những biểu hiện khác đều không lộ ra chút yếu đuối nào.

Trác Tiểu Băng bây giờ thật sự khiến anh ngạc nhiên vô cùng. Nàng đã không còn là cô gái bé nhỏ chỉ biết làm nũng với bố mẹ nữa rồi.

“Theo tôi biết, trước mắt Hướng Tình còn nợ Thiên Dật 700 vạn, nếu cô ấy muốn rời đi ắt sẽ phải trả xong món nợ đó. Thế nên Hướng Tình mới đòi 700 vạn tiền kí kết hợp đồng.”

Đường Chính Hằng nhấp một ngụm cafe, nhanh chóng lật con bài cuối cùng của mình. Anh muốn cho Tiểu Băng biết, những chi tiết trong bản hợp đồng giữa Hướng Tình và Thiên Dật, anh sớm đã nắm rõ như lòng bàn tay rồi.

“Đáng tiếc là, hiện giờ chẳng có công ty nào muốn trả cho Hướng Tình khoản tiền hợp đồng lớn như vậy, trừ chúng tôi”.

Anh hạ thấp giọng, nhưng khí thế càng lúc càng lấn át, anh muốn ép Tiểu Băng vào đường cùng.

“Thế nên, quyền lựa chọn nằm trong tay tôi… chứ không phải cô”.

Đường Chính Hằng dò xét nét mặt của Tiểu Băng, hòng tìm ra sự hoảng loạn của nàng. Giờ đây anh đã hoàn toàn nắm bắt được thế cục, cứ thế này thì Tiểu Băng chẳng có phần thắng nào cả. Nhưng người con gái ngồi đối diện chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm cafe, vẫn nở một nụ cười thản nhiên không chút kinh động, dường như nàng chẳng hề bị tác động bởi lời anh nói chút nào cả.

Thực ra trong lòng Tiểu Băng vô cùng thấp thỏm, cuộc đàm phán giữa nàng và Đường Chính Hằng không khác gì một màn đánh cược. Nàng phải tính toán cẩn thận, đi từng bước một, thế cục rõ ràng đã có một chút ánh sáng, nhưng hy vọng duy nhất đột ngột bị đối phương đạp đổ một cách dễ dàng, mà trong tay nàng hiện giờ chỉ còn sót lại một con bài không chắc chắn khả năng thắng lợi. Đây không chỉ đơn giản là một cuộc đàm phán lợi ích của đôi bên, mà nó giống một cuộc chiến tâm lý dai dẳng, ai kiên trì tới cùng, người đó chính là kẻ thắng cuộc.

Tiểu Băng khẽ nghiến răng, đưa tách cafe lên nhấp một ngụm, rồi từ từ đặt tách cafe xuống, cố hết sức không để đối phương nhìn thấy sự run rẩy của nàng, chỉ khẽ mỉm cười. Nếu trong lòng đã bị kinh động hoang mang thì nụ cười chính là cách che đậy cảm xúc tốt nhất.

“Có một việc, tôi nghĩ Đường tiên sinh chắc chưa biết”.

Nàng hạ thấp giọng, hết sức thoải mái cất lời, dường như chẳng hề quan tâm tới những điều Đường Chính Hằng vừa nói.

“Tổng Giám đốc của Thiên Dật, Vũ Chí Bân, hiện giờ đang ở Thượng Hải, hơn nữa…”, nàng kéo dài giọng, để lộ ra còn có ý khác đằng sau câu nói, “có người nhìn thấy ông ta cùng ra vào khách sạn với một người phụ nữ thân phận bí ẩn, Đường tiên sinh thử đoán xem, Tổng Giám đốc Vũ đột ngột đến Thượng Hải là vì lý do gì đây?”.

Rõ ràng không hề có động tĩnh gì, vậy mà đột nhiên như có một hòn đá bị ném xuống mặt hồ vốn tĩnh lặng. Giọng điệu của Tiểu Băng rất bình thản, nhưng Đường Chính Hằng nghe xong đột nhiên ngây người ra một lúc. Chẳng lẽ, chuyện anh lo sợ nhất đã xảy ra rồi? Tiểu Băng thấy ánh mắt Đường Chính Hằng thoáng do dự, trong lòng có chút đắc ý, nhưng nàng vẫn không dám để lộ ra mặt, vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng bình thản.

Con bài cuối cùng này, nàng đem sự tin tưởng của Đường Chính Hằng với Hà Lệ ra đánh cược.

Ánh mắt của Đường Chính Hằng trong thoáng chốc nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh trước đó. Anh không nói gì, chỉ nhấp một ngụm cafe, một mặt âm thầm dò xét Tiểu Băng. Cách đây không lâu, anh từng nẫng mất không ít nghệ nhân của Thiên Dật, thiết nghĩ đối phương ắt sẽ phải hành động gì đó. Hơn nữa Đỗ Hiểu luôn bất mãn với anh, dưới sự tác động của nó, Hà Lệ cũng không phải không có khả năng ngầm câu kết với Thiên Dật.

“Điều kiện cô đưa ra…”. Ánh mắt Đường Chính Hằng hạ thấp xuống, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì, một lát sau ngước mắt lên nói, “Tôi sẽ xem xét”.

Nhìn thấy biểu hiện có phần do dự của anh, trong lòng Tiểu Băng nắm chắc nhiều hơn phần nào sự chắc chắn. Nàng thầm thở phào nhẹ nhõm, vừa ngẩng đầu lên bắt gặp ngay ánh mắt của Đường Chính Hằng, ánh mắt anh sáng lấp lánh, nhưng dường như lại chứa đựng một tâm tư tình cảm khác. Tiểu Băng tự nhiên cảm thấy nàng không thể nhìn thẳng vào đôi mắt đó, liền vội vã cầm tách cafe lên, cúi đầu lẩn tránh.

Advertisements

2 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 28)

  1. bạn ui mình mún mua quyển “có mọt tình yêu không thể nào quên” mua qua mạng bằng cách thức nào?có gia hàng tận nhà ko?có đc giảm giá ko?

    • Bạn xem trong phần giới thiệu sách Có một tình yêu không thể nào quên nhé. SV hiện đang giao sách tại nhà, phí vận chuyển cac bạn chịu tùy theo hình thức chuyển nhanh hay chuyển chậm. mua sách được giảm giá 25%

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s