Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 30)

“Đi tìm ngay cho tôi một người khác! Tôi không cần biết các cậu dùng cách nào, kiểu gì cũng phải tìm được một người biết chơi đàn piano bài hát này trước khi Đồng Cảnh Lượng bắt đầu biểu diễn”.

“Đừng có trình bày lý do với tôi, tôi cần người! Không tìm được người thì cậu cũng đừng có quay lại nữa”.

“Đi nói với MC, kéo dài được thì cố kéo dài! Không có lời dẫn? Cậu ta là MC, bảo cậu ta tự bịa ra!”.

“Tôi không muốn nghe ba từ “không tìm được”! Đúng, “không có” cũng không được!”.

Tình thế cấp bách, nhưng không thấy bóng dáng một nhạc công piano nào hết. Năm phút sau khi Chu Thành dùng điện thoại quát tháo với các nhân viên của mình, cả hậu đài đang náo loạn bỗng chốc im phăng phắc. Đến tiếng một cây kim rơi xuống mặt đất cũng có thể khiến người ta kinh động. Bởi vì Trác Tiểu Băng – người từ nãy giờ chỉ dựa tường lắng nghe – đột ngột lên tiếng phá vỡ sự hoang mang hoảng loạn của tất cả mọi người.

Nàng nói: “Để tôi chơi đàn piano cho”.

Sau đó, trong khi mọi người vẫn còn chưa choàng tỉnh khỏi cơn choáng váng, nàng lại ung dung nói thêm một câu.

“Đương nhiên, các vị phải trả tiền công cho tôi đấy”.

***

“Tới tham gia cuộc thi, lúc đầu tôi chỉ ôm một hy vọng, nếu mẹ nhìn thấy tôi trên truyền hình sẽ đến tìm tôi… nhưng cho tới giờ phút này, có rất nhiều người yêu tôi, ủng hộ tôi, khiến tôi cảm nhận được rằng, hóa ra tôi không phải là một đứa trẻ không ai yêu thương cả. Lúc này, tôi muốn thi đấu vì tất cả những người yêu mến tôi, mọi người đã chọn lựa dành tình yêu cho tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức để báo đáp tình yêu của mọi người…”.

Tiểu Băng lắng nghe câu nói được phát đi phát lại trên màn hình lớn của sân khấu, trong giọng nói của Cảnh Lượng có sự thanh thoát và e thẹn của một chàng thiếu niên mới lớn, nhưng lại rất điềm tĩnh, kiên cường và thành thật tới mức khiến người nghe phải rơi nước mắt. Đứa bé thẹn thùng e dè trong kí ức nàng, giờ phút này đã trở thành một chàng trai vô cùng mạnh mẽ rồi.

Các nhân viên ở phía sau vỗ vỗ vai Tiểu Băng, đưa cho nàng một chiếc micro-phone (tai nghe dùng để cho ca sĩ, nhạc công tránh tiếng ồn dưới sân khấu và nghe thấy tiếng mình hát, tập trung chơi nhạc cụ, hoặc nghe sự chỉ đạo của tổng đạo diễn), ra hiệu rằng đã tới lúc nàng ra sân khấu rồi.

Cả sân khấu đột ngột tối sầm lại, lúc MC xướng lên tên của Đồng Cảnh Lượng, cả hội trường rộ lên tiếng cổ vũ, vỗ tay, hò reo ầm ĩ, lúc chìm lúc nổi, giống như một đại dương dậy sóng. Những đạo cụ huỳnh quang chìm nổi trong biển nước tối om đan xen ánh sáng vào nhau.

Theo sự hướng dẫn của các nhân viên, Tiểu Băng từ từ tiến lại gần cây đàn piano trắng, tiếng của Chu Thành cất lên trong micro-phone: “Tiểu Băng, cô có thể bắt đầu rồi”.

“Vâng, Tôi biết rồi”.

*******************

Tiểu Băng đáp lại một tiếng, bắt đầu tập trung tinh thần, mở nắp cây đàn piano, lật giở bản nhạc. Ngón tay nàng chạm vào những phím đàn lạnh ngắt, phát ra những âm thanh trong trẻo. Đã bao lâu nàng không chơi đàn rồi?

Hình như tròn ba năm thì phải.

Tiểu Băng không kìm lòng được cứ tự hỏi bản thân mình mãi, những tháng ngày chăm chỉ say sưa luyện đàn, dưới sự hướng dẫn ân cần, nụ cười thân thương gần gũi của bố. Những hồi ức đó của nàng giống như bong bóng xà phòng, rất dễ tan biến.

Tiểu Băng đã từng tưởng rằng những tinh linh đen trắng dưới ngón tay nàng chính là tương lai của mình, nhưng giấc mơ thời niên thiếu trong phút chốc đã hóa thành mây khói sau vụ tai nạn giao thông ba năm trước. Vì vậy từ đó đến giờ nàng không dám chơi đàn nữa, nàng sợ sẽ hồi tưởng lại những kí ức luyện đàn cùng bố, lại không kìm được những giọt nước mắt tràn mi.

Khi bị mất đi tất cả, chúng ta mới nuối tiếc những gì tốt đẹp và bình dị từng bên ta trong quá khứ. Thế nên Tiểu Lượng à, lần này bằng mọi giá, chị phải thực hiện lời hứa của chị, ở bên cạnh em, bảo vệ em thật tốt. Cho đến tận khi em không còn cần đến chị nữa…

Trên sân khấu vẫn là một màn đen, hai chiếc đèn tụ quang ở chính giữa sân khấu phát ra một thứ ánh sáng màu lam nhàn nhạt. Cả hội trường bỗng chốc trở nên im lặng, tất cả mọi người đều nín thở, chờ đợi màn biểu diễn sắp bắt đầu.

Tiểu Băng hạ thấp ánh mắt, ngón tay nàng nhẹ nhàng nhấn phím đàn, âm thanh trong trẻo của đàn piano vang lên. Bắt đầu là một đoạn nhạc dạo với tiết tấu chậm rãi, du dương, tất cả người nghe đều đắm chìm vào điệu nhạc. Không ít người còn nhắm mắt lại, bình tâm thưởng thức.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s