Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 31)

Chính trong cái tiết tấu chầm chậm như tiếng nước chảy này, Đồng Cảnh Lượng trong bộ lễ phục đẹp đẽ nổi lên từ chính giữa sân khấu. Ánh đèn thay đổi, vẫn là thứ ánh sáng màu lam nhàn nhạt, nhưng bên cạnh Đồng Cảnh Lượng có sự thay đổi, trên sân khấu dập dờn một màn sương khói mơ hồ, tựa như cảnh tượng ở chốn bồng lai trong trong giấc mơ vậy.

“Mặt nạ màu bạc, linh hồn cô đơn

Ai đang đọc những lời nguyền trong lâu đài cổ

Lễ phục hoa lệ, màn đêm vô biên

Ánh trăng dịu dàng chiếu rọi, công chúa ơi nàng có vì ta mà rơi nước mắt”.

Chàng thiếu niên với đôi mắt nhắm và âm giọng trầm trầm, khiến người ta say sưa kinh ngạc. Chiếc mặt nạ màu bạc dưới sự chiếu rọi của ánh đèn màu xanh phát ra một thứ ánh sáng lấp lánh diệu kì. Trong phút chốc, Tiểu Băng cảm thấy hình như trước mắt nàng là lâu đài cổ, và Cảnh Lượng chính là chàng hoàng tử bé nhỏ đang bị lời nguyền giam hãm tâm hồn. Sự chờ đợi dai dẳng khiến cho cậu cảm thấy bi thương lạc lõng, cô đơn đến tuyệt vọng.

Nàng mím môi, lướt nhanh phím đàn, tiết tấu đột ngột nhanh lên.

“Thả mình theo điệu nhạc ta nhẹ nhàng đung đưa

Nụ cười đẹp đến mê hồn của ai đã làm ai mê mẩn

Ta hát cho người nghe tiếng lòng của ta nhé?

Lửa pháo hoa rực rỡ  vẫn như thuở nào

Nếu người không hiểu, chỉ cần lắng nghe

Nếu người không muốn, có thể quay lưng mà đi

Bởi vì giờ đây hoàng tử đã chết rồi”.

Hòa theo sự chuyển đổi của tiết tấu, giọng hát của Cảnh Lượng bỗng chốc chứa  đầy sự mê hoặc đến kì lạ. Trước mắt Tiểu Băng dường như hiện lên cảnh tượng quen thuộc trước đây. Thằng bé đáng yêu xinh xắn đang đứng trước mặt nàng, dẩu môi ngẩng đầu tròn xoe mắt nhìn nàng. Lúc đó thằng bé còn chưa cao bằng nàng mà ánh mắt nó đã điềm tĩnh kiên định đến khác thường.

“Chị là ai?”. Thằng bé con giương to đôi mắt đen của nó, chớp chớp mắt, trong đôi mắt đó ánh lên thứ ánh sáng long lanh như thủy tinh.

Tiểu Băng nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, bàn tay nàng vẫn chưa ngừng.

Trên sân khấu, Cảnh Lượng vẫn đang hát.

“Buổi biểu diễn của ta, ta đang ca bài hát của ai?

Hát cho lệ rơi, hát cho tim tan nát, ta nào sợ đau đớn

Ai đã để lạc mất chàng hoàng tử ngây thơ trong đồng thoại?

Người đang nghe, người hãy lắng nghe

Ta đang hát, hay ai đang độc tấu?

Ta đang khóc, còn ai đang kiếm tìm?

Có phải người không tin hoàng tử sẽ hồi sinh?”.

Bài hát mơ màng như mộng như ảo, đến Tiểu Băng cũng nghĩ rằng nàng vừa mơ một giấc mơ chân thực. Trong giấc mơ này có nàng, có Cảnh Lượng và những chuyện đau buồn thời thơ bé. Từ đầu tới cuối ánh đèn không hề rọi đến vị trí của Tiểu Băng, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy người nhạc công chơi bản nhạc buồn thương như vậy, ắt có rất nhiều điều muốn dốc bầu tâm sự, nhưng lại nghẹn ngào trong cổ họng không thể thốt ra được thành lời.

Cuối cùng Tiểu Băng cũng đánh lên những nốt nhạc sau cùng, nước mắt nàng cũng cùng lúc lăn trên gò má, thoáng hiện trong không khí, rồi lại cạn khô.

Sân khấu sáng rực lên, Đồng Cảnh Lượng đứng ngay chính giữa, dường như vẫn còn chưa thoát khỏi cảm xúc của bài hát.

Hiện trường cuộc thi giống như một tảng đá lớn rơi xuống vực thẳm vô tận, hồi lâu không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, toàn hội trường tĩnh lặng mất vài giây, không gian lắng đọng. Sau đó dường như đột ngột choàng tỉnh, phát hiện bài hát đã kết thúc, có người bắt đầu vỗ tay, sau đó tiếng vỗ tay nhiều hơn, nhiều hơn, vang lên không ngớt.

Khán giả lúc này mới trở lại với thực tại, hội trường bùng lên một tràng vỗ tay rền vang như sấm, vang mãi không ngừng. Không chỉ có fan-club của Đồng Cảnh Lượng, mà rất nhiều người bị tiếng hát của cậu làm cảm động, giờ khắc này, tất cả mọi người đều ghi nhớ cái tên: Đồng Cảnh Lượng – ông hoàng thật sự của đêm nay.

Cảnh Lượng choàng tỉnh trong tiếng vỗ tay vang rền, giữa làn sóng âm thanh như sóng biển đó, đối diện với những gương mặt xa lạ đầy phấn khích và hoan hỉ, cậu chầm chậm nén lại cảm xúc của mình, gập người xuống cúi chào khán giả.

Giờ phút này, bất cứ lời cảm ơn nào cũng đều trở nên thừa thãi.

Các bóng đèn lần lượt bật sáng, làm hiện rõ cái khung cảnh huyền ảo. Tiểu Băng nhìn về hướng sân khấu, Cảnh Lượng ngạo nghễ trong sự bao bọc của ánh đèn sân khấu,  trong tiếng vỗ tay và tiếng hò reo nồng nhiệt của khán giả vẫn đứng rất hiên ngang, dường như thằng bé chính là chàng hoàng tử bị thất lạc trong câu chuyện cổ tích vậy.

Thế là nàng lặng lẽ quay người rời đi. Bước xuống sân khấu, nàng đi thẳng về phía trước dọc theo dãy hành lang dài, trên khuôn mặt nàng lúc này hiện lên một nụ cười ấm áp. Ngẩng mặt lên thì bắt gặp Hà Lệ đang tiến tới trước mặt nàng trong bộ lễ phục đỏm dáng, chiếc váy ngắn họa tiết da báo càng làm tôn thêm nét quyến rũ của ả. Với đôi giày cao 10 cm màu vàng kim, Hà Lệ uyển chuyển bước tới trước mặt Tiểu Băng, trong mắt ánh lên vẻ thù địch.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s