Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 33)

Sắc mặt của Hà Lệ càng lúc càng khó coi, cô ta định nói gì đó, nhưng môi chỉ mấp máy chứ không cất nên lời.

Tiểu Băng cười đắc ý, đó chính là điệu bộ lịch thiệp bình thản vốn có của nàng, sau đó nàng hạ giọng xuống nói tiếp: “Có một vài việc, đối với mọi người mà nói, công khai sẽ không có lợi gì, tôi tin chị Hà Lệ là người thông minh, nhất định sẽ hiểu đạo lý này, đúng vậy không?”

“Rốt cuộc cô muốn gì?” Hà Lệ lại hỏi, cô ta có vẻ không hiểu được ý đồ thật sự của Tiểu Băng là gì.

“Tôi chỉ hy vọng, một lát nữa cho dù kết quả có ra sao thì chị Hà Lệ cũng đừng có những hành động dại dột, đương nhiên tôi chẳng quan tâm việc đôi bên cùng bị hủy hoại, nhưng Đỗ Hiểu chắc không như vậy…”

Tiểu Băng cười thản nhiên, nói xong nàng không buồn để ý đến Hà Lệ mà đi thẳng.

Hà Lệ nhìn theo bóng Tiểu Băng bắt đầu mờ dần, dậm chân đầy tức tối, nghiến răng phẫn uất: “Trác Tiểu Băng, để rồi xem! Dám uy hiếp cả tôi? Vậy thì đừng trách tôi không khách khí!”

**********************

Kết quả cuối cùng của cuộc thi cũng không còn gì phải bàn cãi nữa, cậu thiếu niên mười tám tuổi Đồng Cảnh Lượng giành giải quán quân. Đại biểu của Đô Luân Trung Quốc tại cuộc thi tuyên bố kí hợp đồng với Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi, xây dựng cặp thần tượng đầu tiên trong nước – “Phong Cảnh”.

Những mảnh hoa giấy sặc sỡ đủ màu sắc bay phấp phới trong không trung, đẩy không khí của cuộc thi đến cao trào. Cả hội trường biến thành một đại dương ào ạt tiếng sóng vỗ, tiếng hò reo, cổ vũ inh tai nhức óc, có vẻ như không bao giờ chấm dứt. Có người ra sức hô to tên của thần tượng, có người xúc động đến nỗi bật khóc nức nở, có người lại khua khoắng điên cuồng tấm poster của thần tượng… Tất cả tạo thành một sự hỗn loạn điên cuồng.

Trên sân khấu, Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi đang ôm chặt nhau, nước mắt đọng đầy trên khóe mắt.

Dưới khán đài, Tiểu Băng đang cúi đầu nhìn dòng tin nhắn mới nhận.

Lời lẽ ngắn gọn, vẫn là phong cách mọi khi của Đường Chính Hằng.

“Đúng như cô muốn.”

Nhìn bốn chữ này, Tiểu Băng khẽ nhoẻn miệng cười.

***************

Bắc Kinh cuối tháng bảy, mặt trời nóng như hòn lửa, thời tiết nóng tới mức có thể chiên trứng gà trên mặt đường. Chiếc máy bay Tiểu Băng đang ngồi vừa mới hạ cánh, nàng mở di động, tin nhắn của Đổng Vi ngay lập tức hiện ra. Vội vội vàng vàng từ sân bay quốc tế Bắc Kinh về toàn soạn báo, Tiểu Băng vứt vali hành lý trước cửa phòng làm việc của Đổng Vi, vẫn còn đeo chiếc balo Kappa, nàng lao thẳng vào bên trong.

Trước bàn làm việc, Đổng Vi ngẩng khuôn mặt được trang điểm tinh tế lên, nhìn Tiểu Băng cười đầy nho nhã.

“Rất mừng vì cô đã về kịp. Nghe nói Hướng Tình đã rời Thiên Dật để chuyển qua Đô Luân. Tin về lễ kí kết hợp đồng và bài phỏng vấn riêng với Hướng Tình cho tạp chí kì này, tôi nghĩ chắc cô sẽ kịp hoàn thành đúng không?

Đổng Vi hôm nay mặc một chiếc áo vest màu xám, bên trên có gắn những hạt thủy tinh Swarovski, lóng lánh, trông rất quý phái mà lịch sự. Tiểu Băng phải cố kìm chế sự kích động muốn xông lên phía trước cho cô ta hai cái bạt tai, nàng chỉ đứng nguyên tại chỗ mỉm cười lắc lắc đầu.

“Rất xin lỗi, nhưng tôi không nhận được giấy mời của buổi lễ kí hợp đồng.”

“Tôi cứ tưởng dựa vào mối quan hệ của cô và Đường Chính Hằng, anh ta sẽ dành cho cô một chút quyền ưu tiên chứ!”

Đổng Vi rút ra từ trong ngăn kéo bàn làm việc một tấm thiệp mời màu đỏ đun, nhẹ nhàng ném lên mặt bàn. Cô ta thở dài rầu rĩ, đầy vẻ thương hại: “Thật không ngờ, hóa ra chẳng có gì cả…”

Tiểu Băng lặng lẽ nhìn xuống, nàng đã quá quen với giọng điệu khinh miệt này của Đổng Vi rồi. Nàng siết chặt nắm đấm, rồi lại thả ra. Nàng bước lên phía trước, cầm lấy tấm thiệp mời trên bàn của Đổng Vi.

“Ấy,Tiểu Băng!” Đổng Vi đột ngột chặn tay của Tiểu Băng xuống mặt bàn, tay kia cầm lấy tờ giấy mời, mở ra, rồi chỉ tay lên dòng chữ ghi trong đó, nói với một giọng điệu uyển chuyển, “Tôi đâu có nói sẽ đưa nó cho cô, nhìn đi, ở đây… viết tên của tôi đấy!”

Trong lòng Đổng Vi vang lên một giọng nói, “Trác Tiểu Băng ơi là Trác Tiểu Băng, cuộc phỏng vấn riêng với Hướng Tình lần này cô không nắm được rồi”.

*********************

Cuộc chiến ngầm giữa Đổng Vi và Tiểu Băng hầu như không ai trong tòa soạn không biết. Ba năm trước, khi Tiểu Băng mới đến “Star”, Đổng Vi đã là chủ tịch rồi, đợi đến lúc Tiểu Băng lên được chức chủ tịch thì Đổng Vi đã nắm trong tay chức Phó Tổng biên tập.

Tiểu Băng cũng không hiểu tại sao Đổng Vi luôn tìm mọi cách gây khó dễ cho nàng, ngày trước nàng chẳng bao giờ để tâm tới những khiêu khích của Đổng Vi, chỉ vùi đầu vào việc kiếm tiền. Nhưng bây giờ, đột nhiên nàng không muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa. Ra khỏi phòng làm việc của Đồng Vi, Tiểu Băng dùng sức kéo chiếc balo và vali của mình đi.

Xuyên qua khe cửa, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng của Đổng Vi vẫn yêu kiều đẹp đẽ, trên đó xuất hiện một nụ cười đắc ý. Tiểu Băng khẽ cắn môi, trên mặt đột nhiên hiện lên một nụ cười khó hiểu. Dám coi thường tôi… Được! vậy chúng ta cứ chờ xem.

Advertisements

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 33)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s