Định mệnh (tiếp 38)

 

Christ dựa vào bức tường trơn lạnh. Vai anh đau nhói. Nhưng anh đã kịp cho cái gã khốn kia một đá. Hắn dám đâm lén Dora của anh! Christ mau chóng xoay người sang bên cạnh. Nhanh đến nỗi vai anh đau buốt. Cô có sao không? Christ cảm thấy như mặt đất đang chao đảo. Dora nằm bên cạnh anh. Im lìm.

Christ thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô còn thở. Có lẽ cô chỉ bị ngất thôi. Nhưng cô có bị thương không? Anh thấp thỏm lần nữa. Anh ráng sức chồm dậy lần tay kiểm tra khắp người cô. Cô không bị thương. Christ vuốt nhẹ lên má cô. Anh  gọi.

“Dora!”

Anh gọi liên tục. Gọi càng lúc càng lớn và gần như hét lên. Nhưng cô vẫn không tỉnh. Chuyện gì thế này? Cái quái gì đang xảy ra vậy? Christ nóng nảy. Tại sao cô không tỉnh dậy. Christ điếng hồn nhận ra hơi thở cô càng lúc càng yếu và tay cô cũng lạnh dần.

Chuyện gì thế này?

Christ móc điện thoại trong túi áo ra rồi bấm số của cảnh sát. Tay anh chưa bao giờ run như thế. Không phải vì anh đau. Mà vì anh đang sợ. Anh sợ Dora của anh có mệnh hệ nào, anh sẽ không biết mình sẽ ra sao nữa.

Anh báo vắn tắt tình hình và địa điểm. Anh gần như đã hét vào tai cảnh sát cái yêu cầu gửi đến một xe cứu thương. Anh ôm cô vào lòng. Dùng thân mình để suởi ấm cho cô. Anh đặt đầu cô lên vai anh, né bên vai đang loang máu. Anh ôm cô thật chặt. Như thể nếu anh buông lỏng một chút, cô sẽ mãi tuột khỏi tầm tay anh.

Giây thứ 179.

Tiếng còi hú vang lên bên tai anh.

Một chiếc xe cảnh sát và một xe cứu thương hiện ra ngoài đầu hẻm. Nhiều bóng người tiến vào. Cảnh sát là người vào đầu tiên. Họ đi đến chỗ anh đang ngồi. Christ thoáng thấy băng ca đang được chuyển xuống xe cứu thương. Anh chồm dậy, bế Dora lên và đi thẳng về phía xe cứu thương. Mặc kệ bọn cảnh sát đang hoảng hồn nhìn anh dè chừng.

“Tôi là người gọi điện, dọn dẹp chúng đi. Tôi không muốn nhìn thấy chúng nữa”.

Anh đi về phía xe cứu thương và nhận thêm vài ánh mắt kinh ngạc nữa. Vai anh ướt đẫm máu và đang loang dần xuống bụng. Trong khi anh lại bế một người trông không có vẻ gì là bị thương. Trong một giây. Chẳng ai có ý định sẽ cử động. Anh gắt.

“Các người làm gì thế? Mau khám cho cô ấy nhanh lên!”.

Bác sĩ và y tá hoàn hồn lại, liền lao đến chỗ Dora. Sau một phút xem xét cẩn thận, bác sĩ ngẩng đầu lên nói với anh.

“Cô ấy không sao. Chỉ bị sốc thôi. Tôi đã tiêm một liều an thần. Nếu nghỉ ngơi bình thường thì cô ấy sẽ sớm tỉnh lại”.

Christ thở phào nhẹ nhõm. Anh sẽ sớm mắc bệnh đau tim vì Dora mất. Christ nhẹ nhàng đến bên cô, vuốt nhẹ gò má cô. Da cô đã hồng hào hơn một chút so với cái vẻ tái xanh ban nãy. Nhiêu đó cũng làm Christ dần yên tâm

Có tiếng nói bên tai anh.

“Anh để tôi xem vết thương đã”.

“Hả? Vết thương nào? Cô ấy bị thương à?” Christ vội vàng liếc mắt xuống khắp người Dora.

“Không! Vết thương của anh cơ. Anh không thấy đau à?”

“Hả? Vết thương… à…? Nhờ cô vậy. Cảm ơn”.

Bây giờ anh mới thấy đau ở vai. Cơn đau ập về nhanh hơn bình thường. Christ tới bây giờ mới cảm thấy chóng mặt. Dường như anh mất khá nhiều máu. Christ ngồi bên cạnh băng ca để bác sị xem xét vết thương. Mắt anh vẫn không chịu rời Dora.

Cảnh sát đến hỏi Christ những điều cần thiết. Anh kể lại ngắn gọn những việc xảy ra và liên lạc với luật sư của mình để ông lo vụ này. Giờ anh chỉ muốn về nhà cùng với Dora.

“Tôi về nhà được chưa?”. Christ hỏi bác sĩ.

“Được. Nhưng anh không đến bệnh viện để xem vết thương à?”. Giọng bác sĩ lo ngại.

“Không. Nó không có vấn đề gì, phải không?”

“Đúng là không sao thật. Anh may mắn là con dao có lưỡi khá ngắn, vết thương không quá sâu, nhưng vẫn cần………”.

“Không sao phải không bác sĩ?” Christ hỏi dứt khoát và nhìn thẳng vào mắt vị bác sĩ.

“Vâng”.

“Tốt. Tôi về nhà”.

Anh nói và đi thẳng đến xe mình. Anh nhờ tài xế xe cấp cứu chở Dora đến tận nhà anh. Carsie đã rời khỏi đó.

Chỉ còn lại mình anh với Dora trong phòng. Trông cô vẫn còn bất an. Christ lo lắng nghĩ. Tại sao cô lại sốc đến thế nhỉ? Vì anh bị đâm? Hay vì cô quá sợ? Anh thích cái lí do đầu hơn. Vì điều đó chứng tỏ cô lo lắng cho anh đến chừng nào. Christ cúi xuống gần cô. Áo anh quệt nhẹ vào má cô, và để lên làn da mỏng manh một vệt hồng. Christ lấy tay chùi nhẹ vệt máu đó và bắt đầu ý thức được là anh đang mặc một cái áo thấm đầy máu. Anh không muốn dọa Dora trong bộ dạng này khi cô tỉnh dậy. Anh bước vội vào phòng tắm dù không yên tâm khi để cô lại một mình trong tình trạng như thế này.

Lấy miếng gạc không thấm nước, dán vào vết thương và đứng dưới làn nước ấm của vòi hoa sen. Anh để nước sạch gột hết máu và mồ hôi trên người, Christ cảm thấy nhẹ nhõm khi nước ấm áp chạm vào da khiến anh tỉnh táo hơn một chút.

Quay lại phòng ngủ, trong tâm trạng thấp thỏm Christ cứ phân vân tự hỏi liệu Dora đã tỉnh lại chưa. Anh thấy nhói lòng khi thấy cô vẫn còn nằm bất động ở đó. Đến chỗ cô, Christ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Anh ngồi dựa lưng vào đầu giường, chân duỗi dài. Tay anh liên tục mân mê những sợi tóc của cô, suy nghĩ của anh đi miên man từ việc này đến việc khác.

Dora đã nhìn thấy anh và Carsie thân mật với nhau, và cô chắc chắn không biết gì về những toan tính của anh lúc đó. Anh chắc chắn phải giải thích chuyện này với cô ngay khi cô tỉnh dậy. Nhưng cô có tin không?

Dora đang nằm một cách thoải mái nhất. Tóc cô xõa tung trên giường anh, vương vài lọn trên trán, da cô trắng và hồng hào, môi cô hé mở. Ôi trời. Làn môi cô. Christ đau đớn nghĩ. Anh sẽ đi xuống địa ngục nếu không được hôn vào làn môi đó. Anh còn nhớ như in cảm giác tuyệt vời khi miết môi mình vào làn môi mịn như lụa của cô. Trông cô ngọt ngào và quyến rũ quá. Christ không hề nhận ra anh đang dần cúi xuống gần khuôn mặt Dora cho đến khi điện thoại anh bất ngờ reo vang.

“Con làm gì mà lâu bắt máy thế?” Giọng bà Lolita vang lên bên tai anh.

“Dạ? Mẹ gọi con có chuyện gì thế?”

“Dora biến mất rồi!”. Giọng mẹ anh lo lắng.

“Mẹ đừng lo. Cô ấy đang ở đây”.

“Hả? Con đang ở đâu?”

“Ở nhà ạ”.

“Ồ, vậy à! Nhưng Dora làm gì ở đó?”.

“Cô ấy hơi mệt nên đang nghỉ. Mẹ đừng lo lắng. Con sẽ chăm sóc cho cô ấy”.

“Ừ! vậy thì mẹ cũng yên tâm hơn một chút. Nhưng đừng có làm con bé tổn thương đấy. Mẹ sẽ xử con nếu con làm thế”. Giọng bà ranh mãnh.

“Con biết rồi.Chúc mẹ ngủ ngon”.

“Ngủ ngon”.

Christ cúp máy, anh lại nằm xuống cạnh bên Dora. Christ xoay người về phía Dora. Giường anh rất lớn nhưng anh hi vọng nó bớt rộng một chút để anh có thể giải thích với Dora về việc tại sao anh lại nằm gần cô như thế này. Christ cắn răng khi nhận thấy hơi nóng của Dora đang phả lên người mình. Anh ngắm cô mê mẩn, không ý thức được cơn buồn ngủ đang ập tới. Anh không muốn ngủ. Nhưng có lẽ nếu anh cứ nhìn cô thế này thì thực sự không ổn thật. Vì thế anh xoay người, đối mặt với trần nhà, Christ khẽ nhắm mắt lại, để cho giấc ngủ từ từ đến.

Dora cảm thấy một thứ ấm áp đến lạ kì. Cô không còn thấy sợ, không còn thấy cô đơn. Nhưng cô lại không biết cảm giác đó từ đâu đến. Cứ như thể là ai đó đang ôm lấy cô mà vỗ về khiến tâm hồn cô ngập tràn cảm giác bình yên. Sự thật về Christ không làm cô cảm thấy khủng khiếp như ban đầu. Biết đâu anh thực sự không sao, không giống như những gì cô đã nghĩ. Và nếu thế thật cô mong muốn được nhìn thấy anh nhiều hơn, gần hơn và sâu hơn.

Dora từ từ mở mắt.

Điều đầu tiên cô cảm thấy là… khuôn mặt Christ đang ở gần, rất gần, một cánh tay anh luồn dưới gáy cô, cánh tay kia ôm hờ trên eo cô.

Cô đang ở đâu đây? Thiên đàng à? Điều này là sự thật hay chỉ là giấc mơ. Cô chỉ mới vừa ở trong một cuộc hỗn loạn, Christ bị đâm, và bây giờ khi cô tỉnh dậy, đã thấy mình nằm trên giường kế sát bên anh. Dora dần dần tỉnh táo. Cô có thể ngửi thấy mùi hương quyến rũ từ Christ, nhìn rõ từng đường nét như tạc trên khuôn mặt anh, và cảm nhận hơi ấm của anh trên người cô…  Dora giật mình. Cô nhìn kĩ khuôn mặt Christ. Trán anh đổ mồ hôi đầm đìa. Cô lấy tay đặt lên vầng trán cao rộng, nó nóng quá.

Dora giật mình. Christ đang sốt rất cao! Cô bật dậy. Anh hơi nhíu mày, cựa mình nhưng không tỉnh. Cô cần hạ nhiệt ngay cho anh. Dora ngồi dậy và đi ra khỏi phòng ngủ. Nếu như không gấp gáp, chắc chắn cô sẽ dành thời gian để quan sát căn phòng đẹp tuyệt này.

Cô bước ra một hành lang sáng sủa, nắng sáng đã nhuộm vàng cả ngôi nhà, khiến cho căn nhà vô cùng ấm áp. Dora không đủ thời gian để ngắm nghía. Cô chạy vội theo hành lang. Gian bếp hiện ra ở cuối hành lang, thoáng mát và tiện nghi. Dora chạy lại tủ lạnh đặt ở góc bếp, mở ngăn đá và lấy ra một vỉ đá, cô lục tìm xung quanh một hồi và lôi thêm ra được cái túi chườm rồi vội vàng quay lại phòng ngủ.

Christ vẫn còn chưa tỉnh. Dora vội vàng cho đá vào bao. Chạy vội vào phòng tắm ấy khăn bông nhúng nước rồi vắt thật kỹ. Ngồi bên giường, Dora nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán anh. Khuôn mặt anh nhẹ giãn ra. Rồi cô đặt túi chườm lên trán anh. Xong, cô nhìn lại Christ, cô thấy người anh cũng đầm đìa mồ hôi thấm cả ra áo thun anh đang mặc. Phải thay áo cho anh thôi. Dora nghĩ và ngay lập tức mở tủ tìm áo. Dora quyết định là sẽ chọn một cái áo sơ mi mỏng cho mát.

Lại đến bên giường, Dora chạm tay vào cái áo thun anh đang mặc, và kéo áo lên. Bàn tay cô trượt trên da anh, và ngay lập tức Dora rụt tay lại như phải bỏng. Khuôn mặt cô đỏ ửng. Một luồng điện chạy qua người. Cô không nghĩ chạm vào anh lại làm cô kích động đến thế.

Nhưng cô cần phải thay áo cho anh ngay. Dora tự nhủ. Nếu cô không làm nhanh anh sẽ càng cảm nặng hơn. Cô từ từ kéo áo qua đầu anh. Anh rên khẽ khi cô kéo áo qua vai trái. Một dải băng trắng hiện ra trước mắt cô. Dora nghẹn lại. Cô thấy cổ họng mình đắng nghét. Anh bị thương là để bảo vệ cô. Máu anh đã chảy vì cô. Để cái áo thun sang một bên, cô cầm lấy cái khăn và chuẩn bị lau mồ hôi.

Đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy Christ cởi trần. Cơ thể anh đẹp như tượng, làn da ngăm màu đồng loang loáng mồ hôi. Từng cơ bắp trên người anh săn chắc và không chút mỡ thừa khiến Dora như bị mê hoặc. Vô thức, bàn tay cô nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt anh, thở dài khi luồng điện chạy qua người, bàn tay cô từ từ lướt xuống cổ anh, vuốt nhẹ làn da láng mướt đó, cô rùng mình khi bàn tay lướt qua ngực anh và đi xuống bụng. Tiếng Christ thở ra, kèm theo một tiếng gừ trong cổ họng làm Dora giật mình. Cô nhận ra cô đang làm gì và vội vàng đứng dậy như thể cô sẽ bị nung chảy nếu như ngồi thêm một giây nữa. Cô bỏ ý định thay áo cho anh. Trời không lạnh, không mặc áo cũng sẽ giúp cơ thể anh hạ nhiệt tốt hơn.

Ngồi thu lu trong phòng khách, Dora không có việc gì để làm. Cô không có thú coi tivi, lại không có sách để đọc. Chỉ có một chồng tạp chí thể thao vương vãi trong phòng. Cô lại gần cái tủ để tivi và quan sát tất cả các kệ. Đĩa nhạc khá nhiều. Từ cổ điển cho đến những album nhạc mới nhất đang thịnh hành. Cả một bộ sưu tập cúp và huy chương bóng rổ nữa. Rồi đập vào mắt cô là một cái đĩa màu trắng. Trắng từ vỏ đĩa đến nền đĩa. Trên đĩa chỉ đề vỏn vẹn có dòng chữ “Christian 17th Birthday”.

Không thể nén được tò mò, Dora lấy cái CD ra rồi bỏ vào đầu đĩa. Màn hình bật sáng, Dora dán mắt vào đó như thể xem một bộ phim kinh điển chưa từng được xem. Mà có lẽ cũng kinh điển thật, Christ khi còn mười bảy tuổi cơ mà.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s