Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 36)

         

Chương 2:  Âm mưu-lộ rõ chân tướng

          Trác Tiểu Băng chớp chớp đôi mắt,cô dường như hiểu ra mọi chuyện,quá ngạc nhiên,cô đưa tay ôm chặt lấy miệng,không nói được lời nào.Chỗ cô đứng ánh đèn sáng rực rỡ nhưng chỉ cách đó vài bước chân,đằng sau cánh cửa kia là hình ảnh Đường Chính Hằng với chiếc áo màu đen đang tan dần vào bóng đêm u ám đáng sợ.

Trong phút chốc hai ánh mắt bắt gặp nhau,họ mơ hồ nhìn ra những nỗi đau đớn và buồn tủi trong mắt của đối phương.Cuộc sống không thể tránh khỏi những nỗi đau và sự phản bội,trên con đường đầy những chông gai thử thách này,hai con người đó đành phải chạm chán để tiếp tục sinh tồn.

          I. Tựa như tình yêu

Vừa nhận được tin nhắn của Hướng Tình,Từ Tuệ Tuệ vội vàng xách hai túi cam vừa nhận từ Mỹ chạy một mạch vào bệnh viện.Nhưng tới nơi mọi chuyện không như trong tưởng tượng của cô,không hề có cảnh người thân,bạn bè than khóc đau khổ,vừa bước chân vào cửa phòng,Tuệ Tuệ chỉ nhìn thấy Trác Tiểu Băng đang ngồi trên giường cúi đầu húp nốt hộp cháo còn dở.Ngồi trên chiếc ghế bên cạnh là Hướng Tình,cô đang chăm chú đọc gì đó trong cuốn sổ ghi chép màu trắng được trải trên đầu gối,thấy vậy Tuệ Tuệ nghiêng người gõ cửa đánh động hai người.

“Khoẻ rồi chứ?”

Tuệ Tuệ vừa nói vừa nhìn Tiểu Băng và Hướng Tình,đôi mắt trợn tròn với dáng vẻ hoài nghi.Không phải vừa nãy ai đó còn gọi cho tôi nói có người bị thương rất nặng,đầu va đập mạnh,chảy nhiều máu,tệ nhất có thể hôn mê không tỉnh lại được cơ mà?

“Lẽ nào tớ khoẻ lại khiến cậu không vui à?”

Tiểu Băng miệng nuốt nốt miếng cháo cuối cùng,quay đầu sang phía Tuệ Tuệ,chớp chớp mắt,bộ mặt tỏ vẻ vô tội.

“Tiểu Băng à,cậu có ý tốt không đấy?Mình không lo phải mua loại cam đắt này đến thăm cậu thì thôi?

Nói rồi Tuệ Tuệ dừng lại mở chiếc túi,từ từ lấy ra vài quả cam ném về phía Tiểu Băng và Hướng Tình.

“Nhỡ mà tớ không tỉnh lại thì khiến  gì cậu mua cam hay hồng tới ,cậu nghĩ là tớ có thể ăn được nữa à?”

Trác Tiểu Băng miệng vừa nói vừa nghiêng đầu tránh quả cam đang lao tới,tiện tay hất hộp cháo bên cạnh sang một bên,Hướng Tình trông thấy nhanh tay đỡ hộp cháo rồi bỏ vào thùng rác.Lúc sau cô nhặt mấy quả cam trên giường rồi bóc vỏ,cả phòng bệnh lúc đó ngào ngạt mùi chua chua tươi ngon của hoa quả.

Trác Tiểu Băng rất thích loại cam này,cô còn nhớ lúc nhỏ,mỗi lần mẹ đến thăm đều mang theo hai quả cam vừa to vừa tròn cho cô,nhìn những trái cam bóng mẩy đó người ta thật không nỡ ăn chút nào.Hồi đó,cô luôn giấu hai quả cam vào sâu tận trong ngăn kéo,khi nào không có người liền bỏ ra đặt lên môi,từ từ nếm,nhưng cuối cùng trái cam cũng bị thối không còn cách nào cứu vãn.Mỗi lần như vậy cô lại khóc rất nhiều,chỉ đến khi trưởng thành cô mới hiểu ra,nhất định phải biết quý trọng những gì đang hiện hữu không tới khi qua rồi lại ngồi tiếc ngẩn ngơ.

“Nhìn cậu khoẻ mạnh như thế kia,sức sống tràn trề,ăn được ngủ được,cho dù cậu không ăn được thì tớ sẽ mua một chiếc máy xay sinh tố tặng cậu,không được à?”

Nói rồi Từ Tuệ Tuệ bỏ chiếc túi xuống chiếc ghế bên cạnh,liếc mắt nhìn Tiểu Băng,miệng ngậm chặt chữ “ăn”.

“Cậu bị thần kinh à?Có ai lại nói những lời như vậy với bệnh nhân như cậu không?”

Bình thường khi nói chuyện với người khác Tiểu Băng rất ôn tồn nói năng rất khách sáo chỉ khi đối thoại với Tuệ Tuệ cô mới dùng những lời lẽ suồng sã như vậy.

“Cậu mới là người bị thần kinh,ai nhờ cậu đỡ hộ cậu bé ấy nhát ném đá đó chứ?”

Từ Tuệ Tuệ lập tức hỏi lại,hai người kẻ đứng người ngồi kẻ hỏi người đáp làm náo động cả phòng bệnh nhân,liên tiếp là những câu hỏi nghi vấn và những câu phản vấn.

“Chỉ có cậu ấy là không sao,không bệnh tật gì hết, là người nô tì trung thành,vờ bị bệnh không viết bài còn bắt mình viết hộ chứ!”

Nghe vậy Hướng Tình vội ngẩng đầu như muốn nói xen vào lời gì đó.

“Tiểu Tình cậu quá mềm lòng với cậu ấy rồi,chẳng lẽ cậu ấy bảo cậu viết cậu liền viết à?”

Trác Tiểu Băng,Hướng Tình và Từ Tuệ Tuệ đều là những người tính tình ngoan cố,vì vậy họ thường xưng hô thân thiết gọi nhau là “Tiểu Tình”xưng hô như vậy nghe rất thoải mái và gần gũi.Tuệ Tuệ liền xông lại chiếc màn hình máy tính,xem rồi hết sức ngạc nhiên nói với Tiểu Băng: “Trác Tiểu Băng,cậu giỏi thật đấy!mình thật sự không bao giờ hết ngưỡng mộ cậu,cậu lại còn dám nhờ Tiểu Tình tự viết bài phỏng vấn của cậu ấy?”

“Ừm,tớ thấy cậu ấy là người hiểu bản thân mình hơn bất kì ai mà.”

Tiểu Băng vừa nháy mắt cười vừa luôn miệng viện cớ với dáng vẻ người thường không thể tưởng tượng được.

“Nhưng tớ muốn hiểu rõ cậu hơn.”

Tuệ Tuệ hai tay ôm đầu,đứng im lại nhìn thẳng vào Tiểu Băng,ánh mắt cô sắc nhọn y như cái nhìn của những vị luật sư độc hữu.Tiểu Băng tỏ ra hơi nhút nhát trước ánh mắt đó nhưng cuối cùng cô vẫn giữ được bình tĩnh,cô quay mặt đi không phản ứng gì trước câu nói của Tuệ Tuệ,vờ quát lại: “Từ Tuệ Tuệ tớ cảnh cáo cậu,đây không phải là trên toà án nhé,tớ cũng không phải là bị cáo,cậu không được nhìn tớ với thái độ như đối với phạm nhân vậy!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s