Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 37)

 

Hướng Tình thở phào nhẹ nhõm, xuất hiện câu trần thuật và câu cảm thán rồi, bọn học cuối cùng cũng không dùng câu nghi vấn và phản vấn để nói chuyện với nhau nữa, chỉ có trời mới biết cô mệt mỏi thế nào khi phải ngồi nghe đoạn đối thoại vừa rồi.

– Vậy cậu nói cho mình nghe, tại sao cậu lại tốt bụng tới mức lao vào đỡ hòn đá cho đứa bé đó?

Tuệ Tuệ từ trước tới giờ đều gọi những cô bé cậu bé ít tuổi hơn mình là “đứa bé”.

– Chẳng lẽ mình không thể làm việc nghĩa được sao?

Tiểu Băng ngẩn ra một lúc, sau đó lập tức hỏi vặn lại.

– Cậu nghĩ là mình sẽ tin những lời cậu nói à?

Tuệ Tuệ lắc đầu, rồi quay sang phía Hướng Tình đang mỉm cười hỏi

– Cậu tin không?

Hướng Tình cũng lắc đầu đồng tình. Họ không nén nổi những oán trách trong lòng, thế nên, những câu nghi vấn và phản vấn lại xuất hiện.

Ngửi mùi hương hơi chua chua tỏa ra từ những trái cam, Tiểu Băng nhét nốt múi cuối cùng vào miệng, chua đến nỗi nàng phải nhăn mặt. Vị chua len lỏi tận chân răng, nàng với lấy ly nước nhấp một ngụm. Ánh nắng chiếu xiên vào mặt, thoáng qua một thứ ánh sáng nhàn nhạt. Nghe Hướng Tình tường thuật xong, trên mặt Tuệ Tuệ nở ra nụ cười nhẹ nhõm.

– Tiểu Băng, cậu nói thật đi, có phải vì Đồng Cảnh Lượng đẹp trai nên cậu phải lòng người ta rồi đúng không?

– Này, nó kém tớ 5 tuổi đấy!

Tiểu Băng phồng má lên bất lực, trái cam vừa mới thò tay ra lấy từ chiếc tủ phía đầu giường suýt thì tuột tay rơi xuống đất, mắng thầm trong lòng

– Từ Tuệ Tuệ, đủ rồi, cậu mà còn nói tiếp là động đến vấn đề luân lí rồi đấy.

– Tiểu Băng à, quan niệm này của cậu không đúng rồi, trong tình yêu không phân biệt tuổi tác, không phân biệt thân phận, không phân biệt giàu nghèo…

Tuệ Tuệ bắt đầu thao thao bất tuyệt “lên lớp” cho Tiểu Băng.

Tiểu Băng nhìn Hướng Tình, cả hai vô cùng ăn ý đồng thanh tiếp lời Tuệ Tuệ.

– Không phân biệt giới tính…

– Không phân biệt giới tính…

– Í! Sao hai cậu biết mình định nói câu này?

Tuệ Tuệ trợn mắt ngạc nhiên nhìn hai người, Tiểu Băng cố gắng nhịn cười, nghiêm mặt trả lời.

– Vì tháng này cậu đã nói câu này với bọn mình ít nhất là 16 lần rồi.

– Ồ! Tóm lại là cậu mà thích người thì chẳng có gì là vấn đề cả…

Tuệ Tuệ cố nói cho hết câu. Tiểu Băng cụp mắt xuống, đột nhiên nhớ ra điều gì. Nếu nói thích một người không có gì sai, thì tại sao tình yêu của một số người lại vĩnh viễn không thể đưa ra ánh sáng? Giống như nàng mãi mãi âm thầm bảo vệ Cảnh Lượng, đứa trẻ ngây thơ trong sáng, bên cạnh nó là Phong Lỗi như vầng dương ấm áp, hai đứa đã từng vai kề vai trải qua bao nhiêu gian khổ, bước trên con đường đầy khói súng và máu để đi tới đỉnh cao của vinh quang. Hai đứa đã quen với cuộc sống nương tựa lẫn nhau đến mức gần như không hề ý thức được rằng, tình cảm giữa chúng rất có khả năng sẽ đi lệch khỏi quỹ đạo bạn bè.

– Tuệ Tuệ, cậu nói thì dễ đấy, nếu bạn bè người thân của cậu có tình yêu đồng tính thì cậu không nói thế được nữa đâu…

Hướng Tình ngẩng đầu lên mỉm cười, đầy ắp sự rạng rỡ trong đôi má lúm đồng tiền xinh xắn, phát biểu xong ý kiến của bản thân cô lại tiếp tục mải miết với những con chữ.

Tuệ Tuệ trầm ngâm một lúc, rồi đột nhiên cười toe toét.

– … chỉ cần người đó hạnh phúc, mình nghĩ mình sẽ không phản đối.

Đúng thế, Tiểu Băng vừa thầm nhắc đi nhắc lại lời của Tuệ Tuệ trong lòng, vừa khẽ mỉm cười. Giọng điệu kiên định này giống như một tia sáng lóe lên từ trong bóng tối, chiếu sáng cả bầu trời.

Chỉ cần người đó hạnh phúc…

Chỉ cần người đó hạnh phúc…

Tiểu Lượng à, nếu như đó là sự lựa chọn của em thì cho dù cả thế giới này có phản đối, chị cũng sẽ ủng hộ em tới cùng, bảo vệ phần hạnh phúc đáng quý này cho em.

Lúc trời gần tối, Hướng Tình và Tuệ Tuệ ai về nhà nấy. Hướng Tình tốt bụng để lại chiếc laptop, nói cho mĩ miều là để giúp Tiểu Băng giải sầu, nhưng theo quan điểm của Tuệ Tuệ thì Tiểu Băng muốn lợi dụng nó để kiếm thêm ít tiền. Nàng gõ lách cách lên bàn phím, dùng những từ ngữ quá đỗi quen thuộc, lắp ghép chúng lại với nhau thành từng câu, từng đoạn. Trong phòng vang lên giọng hát nhẹ nhàng và bi thương của Elva Hsiao, bài hát “Tựa như tình yêu”.

– Yeah! Viết xong rồi!

Tiểu Băng dời mắt khỏi màn hình vi tính, vươn vai, nở nụ cười sung sướng từ tận đáy lòng – bài phỏng vấn riêng của Hướng Tình cuối cùng cũng hoàn thành rồi. Tiền nhuận bút 150 tệ/nghìn chữ, chỉ nghĩ thôi đã thấy hưng phấn rồi. Tiểu Băng vui vẻ lẩm nhẩm theo lời bài hát.

– Tôi và anh, đều có chung một tâm trạng, đó chính là thứ gần giống với tình…

Trong không khí nồng nặc mùi thuốc khử trùng, âm tiết cuối cùng đột nhiên bị nghẹn ứ trong cổ họng. Đường Chính Hằng giương đôi mắt lạnh lùng như mọi khi, hết sức vô cảm nhìn Tiểu Băng, khuôn mặt tuấn tú của anh giống như một món đồ nghệ thuật hoàn hảo không tì vết. Điều duy nhất không giống với mọi khi chính là, lần này anh không mặc bộ comple màu đen, thay vào đó và một chiếc sơ mi ngắn tay màu ghi, khiến anh có vẻ dịu dàng hơn nhiều.

Không biết anh vào đây từ lúc nào, tiếng bước chân nhẹ tới nỗi nàng không hề phát giác, Tiểu Băng bối rối cắn môi thật chặt. Đường Chính Hằng sải bước tới bên cạnh Tiểu Băng, cúi đầu xuống ngó màn hình máy tính, chỉ liếc qua một cái, môi anh đột nhiên hơi nhếch lên, sau đó nhanh chóng trở lại dáng vẻ lạnh lùng.

– Bài phỏng vấn riêng của Hướng Tình? Để làm gì vậy?

– Đương nhiên là để kiếm tiền rồi!

Dưới sự chú ý của anh, Tiểu Băng bình thản nhấn phím “save”, sau đó tiền tay đóng màn hình máy tính lại, ngẩng đầu lên đối diện với Đường Chính Hằng. Ánh mắt anh rất lạnh lùng, khiến người nhìn vào đó sẽ bất giác rùng mình. Nhưng Tiểu Băng dám nhìn thẳng vào mắt anh, thậm chí ánh mắt nàng vô cùng trấn tĩnh, nàng cố gắng không tỏ ra sợ hãi.

– Cô cần tiền?

Trong mắt anh ánh lên tia nhìn sắc lạnh, nó giống như hồ nước bị đóng băng vào mùa đông vậy, không có hơi ấm.

– Chính xác mà nói, tôi rất cần tiền! Thế nên… anh đừng quên ai là người giới thiệu Hướng Tình cho Đô Luân, quen thì quen, anh vẫn phải trả tiền thù lao cho tôi đấy! Đúng rồi, còn nữa, lần này tôi bị thương là do bảo vệ ca sĩ của công ty anh, thế nên tiền viện phí lần này anh cũng phải trả cho tôi đấy nhé!

Nụ cười của Tiểu Băng vẫn rất bình thản, nàng chìa tay ra trước mặt Đường Chính Hằng, dường như những tờ “$” lớn đang lấp lánh trong mắt nàng, có vẻ vô cùng chờ đợi..

– Tôi sẽ trả.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s