Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 38)

Đường Chính Hằng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tiểu Băng, ngồi thẳng người, trên mặt vẫn hiện lên sự uy nghiêm không thể xâm phạm được. Tiểu Băng để ý thấy cổ chiếc áo sơ mi màu ghi của anh phanh ra khá rộng, xương quai sanh của anh lộ hẳn ra, vô cùng quyến rũ. Không biết có phải do tác dụng của tiềm thức hay không, Tiểu Băng cố hết sức nuốt nước bọt, tự nhủ với bản thân, Trác Tiểu Băng, ngươi đừng có mà háo sắc như thế, không được phép nhìn nữa! Nhưng nàng vẫn không nhịn được cố liếc phần cổ áo vài lần.

– Vậy cảm ơn Đường tiên sinh trước nhé, tôi rất mong đợi được nhìn thấy chi phiếu của anh.

Nàng vừa nói vừa quờ quạng đầu giường, những trái cam đặt nơi đầu giường tỏa ra một mùi hương chua chua thoang thoảng.

– Đường tiên sinh có muốn nếm thử một trái cam không?

– Tại sao cô cần nhiều tiền như vậy?

Đúng vào lúc Tiểu Băng chìa một trái cam vừa to vừa tròn đến trước mặt Đường Chính Hằng, anh đột nhiên dùng một giọng điệu rất thản nhiên hỏi nàng.

– Bởi vì…,

Tiểu Băng cầm trái cam trong tay chớp chớp mắt, sau đó cười đầy chế giễu.

– Tiền có thể mua được rất nhiều thứ! Nhà lầu này, xe hơi này, quần áo túi xách đẹp này… còn cả những trái cam này nữa…

– Nếu dùng tiền để mua tình cảm của cô thì sao?

Trong đôi mắt lạnh lùng của Đường Chính Hằng cuối cùng cũng xuất hiện sự xao động của cảm xúc. Anh không hiểu tại sao mình lại hỏi nàng câu này, nhưng lại bất giác câu hỏi bật ra khỏi miệng. Tiểu Băng dò xét ánh mắt anh nhìn nàng, đột nhiên cảm nhận thấy một cảm giác vô cùng quen thuộc, nhưng khi nàng muốn tìm trong mắt đối phương những điều thuộc về kí ức đó thì lại không thể nào có được đáp án nàng mong muốn.

– Đường tiên sinh, tình cảm không phải là thứ dùng tiền có thể mua được.

Tiểu Băng nhanh chóng giấu đi những cảm xúc trên mặt mình, sau đó dùng một nụ cười bình thản và duyên dáng đáp lại câu trả lời của đối phương. Đường Chính Hằng nhét tay vào túi quần, siết chặt nắm đấm. Anh không thích nụ cười bình thản giả dối đó của nàng, đó không phải là Tiểu Băng trong kí ức của anh. Anh cũng không hiểu một Trác Tiểu Băng trước giờ chỉ biết có tiền tại sao hết lần này tới lần khác lại hy sinh nhiều như thế cho Đồng Cảnh Lượng. Rõ ràng với mọi việc nàng đều tính toán từng đồng một, chỉ vì để chụp được một tấm ảnh scandal của Hà Lệ mà lái xe đuổi theo anh đến cả nửa thành phố Bắc Kinh, thế mà nàng lại âm thầm giúp đỡ Đồng Cảnh Lượng, không cần một xu báo đáp nào.

Đây không phải là Trác Tiểu Băng mà anh biết, hay là dưới cùng một lớp mặt nạ đó còn ẩn giấu một Trác Tiểu Băng khác? Nghĩ tới đây, đôi lông mày của Đường Chính Hằng nhíu lại, nhưng anh vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. Anh rất muốn làm rõ, giữa Tiểu Băng và Đồng Cảnh Lượng rốt cuộc có bí mật nào không ai biết.

-Bởi vì…

Giọng điệu của nàng thờ ơ tới mức không nắm bắt được chút dấu vết nào.

– Nếu anh đang nói về tình yêu, từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ tin trên thế giới này có thứ gọi là tình yêu, chưa bao giờ tin…

Có người nói tình yêu giống như truyện cổ tích, cho dù trải qua bao nhiêu thăng trầm, cuối cùng thì hoàng tử và công chúa đều có thể sống hạnh phúc bên nhau. Trước giờ Tiểu Băng không tin rằng trên thế giới này tồn tại thứ tình yêu đẹp đẽ như thế, bản thân nàng chính là minh chứng rõ ràng nhất của cổ tích tan vỡ. Bởi vì nàng vừa mới chào đời đã là đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi. Từ lúc chào đời tới bây giờ, nàng chưa bao giờ gặp cha ruột của mình, thậm chí còn không biết ông là ai, tên là gì, trông như thế nào. Cái xưng hô đầy yêu thương đó, đối với nàng mà nói, chẳng qua chỉ là những bong bóng hư ảo mà những đứa trẻ thổi ra lúc chơi trò chơi mà thôi.

Mỗi lần hồi tưởng lại những việc trong quá khứ, Tiểu Băng đều thầm nhủ với mình, nhất định phải cười, nhất định phải cười thật rạng rỡ. Thế nên nàng cố hết sức nhếch môi lên, bởi vì chỉ có nụ cười mới khiến người ta tin rằng nàng vẫn luôn sống trong niềm vui. Nhưng đó chẳng qua chỉ là sự ngụy trang yếu ớt, thực ra nàng sợ hãi hơn bất cứ ai, chỉ cần chạm nhẹ vào vết thương trong quá khứ, sẽ không kìm chế được, bi thương sẽ chảy thành sông.

– Sao cô lại khóc?

Tiểu Băng chợt nghe thấy Đường Chính Hằng hỏi nàng, giọng nói vẫn lạnh lùng như thế.

– … Tôi không khóc.

Tiểu Băng vừa nói vừa cười, nhưng vừa đưa tay lên thì chạm ngay phải khuôn mặt đẫm nước mắt của mình.

– Tôi không khóc! Làm gì có… không khóc, thật đấy…

Đường Chính Hằng lặng lẽ nhìn Tiểu Băng, nàng hoảng loạn bối rối đưa tay lên lau nước mắt, nhưng nước mắt càng lau càng trào ra, càng lau càng thấy mắt nàng nhòe đi.

Những cảm xúc bị kìm nén tận đáy lòng, mặc dù đã trải qua không biết bao nhiêu lần xuân qua, hạ tới, thu sang, đông về, nhưng vẫn cuồn cuộn như thủy triều. Chỉ trong giây lát, cuối cùng cũng vỡ òa.

Anh nghiêng đầu lặng lẽ nhìn nàng, cứ nhìn, cứ nhìn, biểu cảm lạnh lùng như núi băng ấy cuối cùng cũng có chút xao động. Anh từ từ giơ tay ra, vòng qua hai vai nàng, nàng không hề cự tuyệt, mà run rẩy dựa vào lòng anh, hoảng loạng bất lực như một con hươu con bị lạc đường. Bờ vai ướt đẫm, Đường Chính Hằng chớp chớp mắt, trong mắt anh ánh lên một chút xao động, nhưng anh không nói gì nữa. Cái ôm này, tuy so với mùa thu của Bắc Kinh nó vô cùng ngắn ngủi, nhưng từ đó về sau, Tiểu Băng không thể quên được hơi ấm vảng vất trong tóc nàng, và cả vòng tay ấm áp đã mở ra với nàng trong lúc tuyệt vọng nhất đó.

Advertisements

7 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 38)

  1. mình mới đọc xong truyện này tối hôm qua. thức đên 5h sáng. kết cuộc Tiểu Băng đáng thương vẫn không yêu đc ai, lại còn bị Tư Nam lừa. hơi hụt hãng nhưng tác giả vẫn chỉ kết lại một câu ” kết thúc ntn liệu có phải là một sự bắt đầu mới mẻ không? “????????????????????????????

    • thực ra Kỷ Tư Nam không lừa Tiểu Băng. Kỷ Tư Nam còn yêu Tiểu Băng nữa. Nhưng Tiểu Băng lại không yêu Kỷ Tư Nam. Cho nên khi quyết định chia tay Kỷ Tư Nam có nhở đến một câu nói của Lâm Phi. Đó là trong tình yêu của làng giải trí, người yêu trước chính là kẻ thua cuộc suốt cả đời này. SV cho rằng kết thúc chuyện mở ra một trang mới cho Tiểu Băng. Nàng ấy có thể yêu ai, lựa chọn ai, về bên ai, tất cả phụ thuộc vào mình nàng ấy mà thôi. Một kết thúc đáng phải suy nghĩ và đối với SV đó là kết thúc có hậu cho hai nhân vật chính vì cho đến tận lúc này SV vẫn nghĩ đến một lúc nào đó hai người họ sẽ lại về bên nhau.

    • là kêt thúc mở nhưng như ss nói là kết thúc tốt đẹp cho cả nàng và chàng. Cứ đọc đi, bắt đầu từ chương hai chuyện vô cùng gay cấn, mà truyện này đã vào SG rùi đó. Các tình mua sách ủng hộ nhé!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s