Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 39)

Ngày hôm sau, bài phỏng vấn riêng của Hướng Tình, Tiểu Băng lựa chọn những bức ảnh đời thường mà hồi trước nàng chụp cho Hướng Tình để làm hình ảnh minh họa, nàng cẩn thận thiết kế trang in rồi gửi thẳng về tòa soạn. Theo lịch trình được sắp xếp từ trước, bài này sẽ được đăng lên tạp chí xuất bản hai ngày sau.

– Phó tổng biên tập, tôi đã hoàn thành trang in rồi.

Tiểu Băng gửi xong trang in lập tức gọi điện cho Đổng Vi, tổng biên tập rất coi trọng bài phỏng vấn riêng của Hướng Tình, yêu cầu Tiểu Băng viết xong gửi thẳng cho Đổng Vi xử lí, không cần qua sự xét duyệt của biên tập nữa.

– Bài viết và hình ảnh cộng lại là bao nhiêu trang tất cả?

Đổng Vi vừa hỏi vừa mở bản mẫu ở trên bàn ra xem.

– 4 trang.

-`Được, tôi nhận được rồi, việc sắp xếp trình tự cũng quyết định rồi, sẽ được đăng ở trang A10 đến trang A13. Tôi sẽ thông báo bên hậu đài in bản mẫu ra. Cô vừa mới xuất viện nên không cần phải đến kí tên nữa, tôi sẽ giải quyết luôn một thể.

Đổng Vi mở tập file có viết trình tự ra xem, sau đó lấy bút khoanh vài chỗ rồi đặt qua một bên.

– Vậy nhờ cả vào phó tổng biên tập!

Tiểu Băng cúp điện thoại không hề nghĩ ngợi gì.

Nhưng vừa gác máy xuống, Đổng Vi liền nhếch mép cười, nhìn chằm chằm bài phỏng vấn riêng của Hướng Tình đang đặt bên cạnh, nhẩm tính gì đó. Đổng Vi trang điểm rất tinh tế, hôm nay đánh phấn mắt màu xanh lam đậm, chớp đôi lông mi dài rậm, Đổng Vi đưa ngón tay lên khẽ quệt đuôi mắt. Chỉ vì bài phỏng vấn riêng này, lại một lần nữa tổng biên tập khen ngợi Trác Tiểu Băng trước mặt cô ta.

Mới đến “Star” ba năm, Trác Tiểu Băng đã trở thành một phóng viên chủ lực có thể hoạt động độc lập ở tòa soạn, Tổng Biên tập càng thêm coi trọng, rất nhiều việc trọng đại của giới giải trí đều chỉ định Trác Tiểu Băng đi phỏng vấn. Tại sao những thứ Trác Tiểu Băng muốn có lại dễ dàng đạt được như thế? Trong khi bản thân Đổng Vi đã nỗ lực, đã cần mẫn như vậy lại không thể đạt được sự công nhận của người khác?

Đổng Vi ngẩng đầu lên, nhìn một dãy tạp chí “Star” đang bày trước mặt, bèn cầm lấy một cuốn lật ra xem, sau đó tiện tay vứt vào chiếc sọt rác bên cạnh. Cô ta ngẩng đầu lên, trong mắt ánh lên một tia nhìn khinh miệt.

– Có muốn bài phỏng vấn riêng của Hướng Tình không?

Một ý nghĩ vụt qua trong đầu, ngón tay cô ta gõ nhanh một dòng chữ trên bàn phím. Lần này phản ứng của đối phương có vẻ hơi chậm, một lúc sau cửa sổ chat mới hiện ra câu trả lời.

– Muốn! Điều kiện là gì?

 

***

 

Cuối cùng Tiểu Băng cũng đợi được đến ngày xuất viện, thế nhưng lại phải vội vã đến dự phiên tòa đầu tiên của vụ kiện cáo giữa Hướng Tình và Thiên Dật. Vì từ chối hòa giải bên ngoài tòa án nên tại phiên tòa, luật sư của hai bên tranh cãi quyết liệt, ai cũng đưa ra cái lý của mình. Từ Tuệ Tuệ trông có vẻ còn rất trẻ, nhưng thực ra cô đã là một luật sư dày dặn kinh nghiệm. Theo đề nghị của cô, Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi đều trở thành nhân chứng. Thậm chí đến cả Đồng Bân cũng đích thân bay từ Thượng Hải đến Bắc Kinh để làm chứng cho Hướng Tình.

Do vụ xét xử không công khai với giới truyền thông, Tiểu Băng thông qua những tin tức có được từ Hướng Tình và Tuệ Tuệ hoàn thành tin tức độc quyền, đồng thời làm tăng lên rất nhiều số lượng phát hành của “Star” trong mấy kì liên tiếp.

Nhưng…

Cộp cộp! Cộp cộp cộp cộp!

Âm thanh của những bước chân khiến người ta khó chịu vang lên trong hành lang của tòa soạn. Tay Tiểu Băng nắm chặt một tờ “Tin tức ngôi sao” vừa phát hành buổi sáng, đốt ngón tay nàng căng ra, những đường gân giật giật. “Tin tức ngôi sao” và “Star” xuất bản cùng một ngày, nhưng bài phỏng vấn riêng của Hướng Tình mà nàng viết lại xuất hiện lù lù trong “Tin tức ngôi sao”, nội dung y hệt, đến cả những bức hình cũng y hệt! Trong khi đó tại ví trí đáng lẽ sẽ xuất hiện bài viết của nàng của “Star” thì in đúng 4 trang quảng cáo.

– Phó Tổng biên tập!

Nàng đẩy mạnh cánh cửa phòng làm việc của Đổng Vi, nhìn cô ta nghênh mặt lên nhìn mình, trên mặt nở một nụ cười thản nhiên tự đắc. Hơi rùng mình một chút, Tiểu Băng nhanh chóng thu lại biểu cảm trên mặt, nói từ tốn hơn

– Phó Tổng biên tập… tôi muốn biết bài viết này tại sao lại…

– Ồ, cô đến vừa đúng lúc, về vấn đề này, tổng biên tập cũng rất muốn nghe lời giải thích của cô đấy!

Đổng Vi cười tự đắc, nhàn nhã di di con chuột trong tay, như là chuyện này chẳng liên quan gì đến cô ta vậy.

– Tôi chưa từng đưa bản thảo cho biên tập của bọn họ, bài phỏng vấn riêng của Hướng Tình tôi chỉ đưa cho…

Nói đến đây, Tiểu Băng ngay tức khắc cắn phải lưỡi mình – thực ra sự việc đã quá rõ ràng rồi. Tiểu Băng mấp máy môi, thầm nhủ trong lòng: “Lại là cô…”

Thấy Tiểu Băng không nói tiếp, Đổng Vi ngước mắt lên nhìn nàng, khuôn mặt được trang điểm tinh tế như mọi khi phản chiếu rõ mồn một trong đôi mắt đen láy của Tiểu Băng, nàng khẽ nheo mắt.

– Tôi hy vọng cô cho tôi một lời giải thích hợp lý. Tuy Tổng biên tập rất coi trọng cô, nhưng cô cũng không thể quá… uhm, quá to gan như vậy!

Nụ cười của Đổng Vi đẹp đẽ như một tia nắng, Tiểu Băng tức giận siết chặt nắm đấm phía sau lưng.

– Tiểu Băng, tôi biết cô thiếu tiền, nhưng bài viết này là Tổng biên tập chỉ định đích danh, sao cô có thể vì tiền mà đem bán nó cho “Tin tức ngôi sao” được chứ?

Tiểu Băng tức đến nỗi muốn chửi thề rồi, nàng cố gắng mím chặt môi không nói gì.

– Chẳng lẽ… cô muốn chuyển chỗ làm? Thế này là cô không đúng rồi, cô không thể…

Đổng Vi hất cằm lên, cười đầy duyên dáng, khuôn mặt đầy vẻ vô tội của người bị hại, cố ý nhấn mạnh bốn chữ: “Vong ân phụ nghĩa.”

Đổng Vi rất muốn nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn không biết thoát đường nào của đối phương. Tiểu Băng hiện giờ chẳng khác nào một trái lựu đạn, nhất định phải đuổi đi cho bằng được. Bằng không ắt sẽ có một ngày Tiểu Băng sẽ dựa vào sự sủng ái của Tổng biên tập mà hất cô ta ra khỏi vị trí Phó Tổng biên tập. Thời điểm này chính là lúc cô ta phải ra tay trước.

– Đừng có im lặng như thế! Có gan làm thì phải có gan chịu. Tiểu Băng, tôi nhớ cô luôn là người thẳng thắn.

Đổng Vi giơ tay lên chỉ vào văn phòng của Tổng biên tập ở phía đối diện, sau đó càng cười đắc ý hơn.

– Tôi tin là Tổng biên tập vẫn đang chờ lời giải thích của cô. Tôi biết máy tính của cô không cài máy in, nhưng nếu cô muốn từ chức, tôi rất sẵn lòng in hộ cô.

Đổng Vi vừa nói vừa ngó mặt Tiểu Băng, nhưng điều khiến cô ta không ngờ tới là, biểu cảm của Trác Tiểu Băng không hề hoảng loạn như trong tưởng tượng. Tiểu Băng chỉ nhìn cô ta với đôi mắt long lanh không một chút cảm xúc.

– Ok, tôi có thể từ chức.

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 39)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s