Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 41)

Vì kịp thời báo cảnh sát nên không có ai bị thương sau vụ ẩu đả của các fan hâm mộ. Sau khi cảnh sát giải tán đám đông xung đột, họp báo của buổi lễ âm nhạc cuối cùng cũng bắt đầu theo đúng thời gian dự tính.

Nhưng trên khuôn mặt của Cảnh Lượng và Phong Lỗi đều hiện lên sự nặng nề u ám. Trong vòng một tháng xảy ra hai vụ xung đột giữa hai bên fan-club, những lời nghi vấn của giới truyền thông đặt ra cho “Phong Cảnh” ngày càng nhiều, Đường Chính Hằng không còn cách nào khác, bèn quyết định đưa “Phong Cảnh” đến Hàn Quốc luyện tập nửa năm, chuẩn bị cho album đầu tiên.

“Phong Cảnh” tạm thời lánh đi, đồng thời cũng có thể khiến hai bên fan-club bình tĩnh hơn, tránh những xung đột không đáng có lại xuất hiện lần nữa.

 

***

 

Buổi sáng mùa thu của Bắc Kinh lúc nào cũng lạnh đến thấu xương, Tiểu Băng thức dậy từ sáng sớm, ánh mắt nàng hướng về điện thoại di động trên mặt bàn, đột nhiên nghĩ tới tin nhắn hình của Vũ Chí Tân tối qua. Bức ảnh hai đứa con trai đang vô cùng âu yếm, nhìn cảnh đó không khỏi khiến người ta đau lòng.

Xem ra sự việc của Tiểu Lượng và Tiểu Lỗi không thể che giấu được nữa rồi.

Tuy bây giờ thịnh hành kiểu âu yếm tình tứ giữa con trai với nhau, nhưng đây vẫn là điều cấm kị của giới giải trí. Một khi bị công khai, tiền đồ của Cảnh Lượng không còn gì để nói nữa. Cũng còn may là Vũ Chí Tân chưa hành động bước tiếp theo. Tiểu Băng biết anh ta đang đợi nàng chủ động tới tìm để bàn về một vụ trao đổi.

Tiểu Băng cụp mắt xuống, trầm ngâm một lúc, sau đó nhanh chóng mặc đồ rồi ra khỏi nhà. Bất luận thế nào thì hôm nay Tiểu Lượng cũng rời khỏi đây. Nàng phải âm thầm tiễn em trai đi, rồi nghĩ cách đối phó với Vũ Chí Tân. Lúc nàng xông vào Terminal 1, đồng hồ điện tử của sân bay vừa chỉ đúng 7 giờ. Trước quầy làm thủ tục lên máy bay từ sớm đã xếp thành một hàng dài, mọi người kéo vali hành lý uể oải chờ đợi, không ngừng ngó đầu ra xem bao giờ thì tới lượt mình.

Tiểu Băng không ngần ngại cầm hai hộp cơm Tasty len lỏi qua đám đông. Cảnh Lượng và Phong Lỗi đều ngồi trong xe đợi người quản lý làm thủ tục. Cảnh Lượng đang nằm ngây người ra, Phong Lỗi thì có đến vài lần ngủ gật ngã khỏi ghế. Tiểu Băng cố nhịn cười, đưa hộp Egg Tart[1] và Puff[2] cho hai đứa.

– Đồ đạc chuẩn bị xong cả chưa?

Nàng vừa hỏi vừa ấn nút tắt cuộc gọi của di động.

– Vâng, xong cả rồi ạ ! Em đang xem lại đồ đạc của Tiểu Lượng…

Phong Lỗi vừa nhồm nhoàm ăn Egg Tart vừa trả lời, trong khi đó Cảnh Lượng lại lăn ra ngủ tiếp, đôi hàng mi rậm khẽ động đậy, có cảm giác như sắp rơi xuống.

Tiếng điện thoại lại tiếp tục vang lên, Tiểu Băng vẫn lờ đi, tiếp tục nói chuyện với Phong Lỗi. Nhưng bàn tay đặt trong túi áo của nàng siết thật chặt, nơi tiếp xúc của những ngón tay khá đau nhức. Cái gì phải đến cuối cùng cũng đến, nàng tự nhủ với mình. Chỉ có điều, có một số chuyện vượt qua cả sự dự đoán của con người ta.

Thời gian chuyến bay đến Hàn Quốc của “Phong Cảnh” được giữ bí mật với giới báo chí, nhưng khi một đoàn người đi đến cửa soát vé, không hiểu từ đâu ra có rất nhiều fan hâm mộ đến đưa tiễn, để đảm bảo an toàn, phía sân bay cũng điều động nhiều nhân viên bảo vệ và lập một hàng rào cảnh giới để chặn tất cả lại.

– Tiểu Lượng đừng đi…

– Hà Phong Lỗi đừng đi, đừng đi…

Hai fan club đều mặc đồng phục riêng của mình, một bên màu xanh một bên màu hồng, ban đầu họ chỉ là hô khẩu hiệu theo trật tự.

Trong đám đông hỗn loạn có xen lẫn tiếng khóc nức nở, sau đó nhiều dần nhiều dần.

Bọn họ xô đẩy mãnh liệt tới mức các bảo vệ có mặt ở hiện trường đều phải lui lại phía sau, vừa lùi ra sau vừa quát tháo đám đông, hòng đẩy họ lùi ngược lại.

Cảnh Lượng muốn chạy ra chào hỏi với fan hâm mộ nhưng bị Tiểu Băng túm tay lại, đẩy ra phía sau Phong Lỗi.

– Hai đứa mau đi đi! Đừng quay đầu lại!

Tiểu Băng hét lên với cả hai, trong lòng nàng dấy lên một dự cảm không lành, ngoảnh đầu lại lướt nhìn một lượt, quả nhiên nàng lại nhìn thấy cô gái mặc bộ đồng phục màu hồng mà nàng đã nhìn thấy lần trước đang đứng trong đám đông. Cô gái đó đang hò hét ầm ĩ gì đó cùng với những fan hâm mộ bên cạnh.

Người châm ngòi cho vụ xung đột lại là cô ta!

Các nhân viên nhanh chóng đưa Cảnh Lượng và Phong Lỗi vào khu vực kiểm tra an toàn. Đúng vào lúc này, từ trong đám đông không biết ai là người đầu tiên chửi ầm lên, hơn nữa chửi rất khó nghe

– Đồ con hoang vô giáo dục không ai cần!

Tiểu Băng nghe xong câu này mím chặt môi. Đột nhiên nàng có cảm giác như vừa bị một mũi kim đâm vào tim. Đúng thế, họ chính là những đứa trẻ từng bị cha mẹ bỏ rơi, nhưng thế thì đã sao, họ sống rất kiên cường. Cứ cho là không có ai yêu thương họ, họ cũng có thể tự yêu thương bản thân mình, khiến mình vui vẻ.

Tiểu Băng đứng ngây ra suy nghĩ, không kịp quay người lại, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn Cảnh Lượng tiến dần vào cửa khu vực soát vé. Hôm nay cả hai đều mặc chiếc áo khoác màu xanh da trời giống hệt nhau, vai kề vai bước đi càng lúc càng xa, thỉnh thoảng lại quay đầu lại nhìn về phía nàng đầy luyến tiếc.

Tiểu Băng đưa tay lên quệt khóe mắt.

Con đường phía trước vô cùng gian nan, tin rằng hai đứa đều biết rõ điều ấy. Nếu đây là sự chọn lựa cuối cùng của hai đứa, nàng chỉ có thể cầu chúc những điều tốt đẹp nhất. Tiểu Băng nghĩ vậy, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi bóng dáng đang khuất dần. Tiếng chửi bới từ đám đông phía sau càng lúc càng nhiều, không hề lọt tai chút nào.

Hiện trường náo loạn hết cả.

Tiểu Băng cầm di động lên ghé vào tai. Giọng nàng rất bình thản, không nghe ra một chút cảm xúc nào trong đó.

– Sư huynh, chúng ta gặp nhau đi… Đúng ! nói về chuyện những tấm ảnh. 5 rưỡi em đợi anh ở chỗ cũ.

Trong lúc nàng nói chuyện điện thoại, mặc cho bảo vệ của sân bay ra sức ngăn cản, các fan hâm mộ vẫn dùng đủ mọi cách lao về phía hàng rào bảo vệ. Chỉ trong phút chốc hai bên lại đánh nhau loạn xạ. Lúc Tiểu Băng gọi xong điện thoại quay đầu lại vừa hay nhìn thấy cô gái mặc bộ đồng phục màu hồng đó giơ cao chiếc giày cao gót, hùng hổ ném về phía cô bé đứng đối diện.

– Á!

Sau tiếng la thất thanh, tất cả mọi người dường như bị trúng phép thuật, đều trở nên im lặng, chỉ thấy máu đang ào ra từ trán cô bé đó. Từng giọt từng giọt rơi xuống nền gạch lạnh lẽo, trong phút chốc lan ra thành cả một vũng máu.

– Mau báo cảnh sát!

Tiểu Băng là người đầu tiên phản ứng kịp thời. Nàng lập tức lao đến, vừa rút giấy ăn bịt chặt vết thương trên trán cô bé đó vừa hét lớn:

– Giờ có người bị thương rồi, tất cả mọi người đều là nhân chứng, không ai được phép rời khỏi đây!

Nàng khẽ liếc qua cô bé đó, rồi nhìn tay mình với ánh mắt kinh hoàng, sau đó không ngừng lùi về phía sau.

Cảnh sát tuần tra của sân bay có mặt rất nhanh.

Cô bé bị thương được đưa tới bệnh viện, sau khi hỏi rõ tình hình tại hiện trường lúc đó, cảnh sát tuần tra áp giải cô gái dùng giày cao gót đánh người về đồn. Càng nghĩ Tiểu Băng càng thấy trong chuyện này có vấn đề, nghĩ vậy nàng đứng đợi bên ngoài đồn cảnh sát, đợi cô gái đó được thả ra sẽ tra hỏi thử xem sao.

Đợi khoảng hai tiếng đồng hồ, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy cô gái đó bước ra từ đồn cảnh sát cùng với một người đàn ông. Tiểu Băng đang định bước lên phía trước thì một chiếc Honda Accord màu trắng không biết từ đâu hiện ra, tiến thằng tới trước mặt cô gái kia. Người phụ nữ đang lái xe đội mũ, vành mũ kéo xuống rất thấp.

Tiểu Băng đột ngột dừng lại, nhếch mép cười, khoanh hai tay trước ngực nhìn người đàn ông và cô gái đó ngồi vào xe. Chiếc xe chầm chậm rời đi, giờ không cần thiết phải đuổi theo nữa. Cuối cùng nàng đã nghĩ ra nàng nhìn thấy cô gái đó ở đâu rồi. Đêm chung kết ở Thượng Hải, cô ta là một trong những trợ lý đi theo Hà Lệ.

Thì ra cái người hết lần này tới lần khác châm ngòi sự xung đột giữa hai fan-club chính là Hà Lệ. Tiểu Băng thấy rất nghi hoặc, tạm thời nàng không hiểu nổi tại sao Hà Lệ lại phải gây khó dễ cho “Phong Cảnh”. Nàng mơ hồ cảm thấy sự việc này ắt hẳn phải liên quan đến Đỗ Hiểu, nhưng từ sau khi cuộc thi kết thúc Đỗ Hiểu cũng bặt vô âm tín. Nàng đang do dự không biết có nên nói chuyện này cho Đường Chính Hằng không, thì Đường Chính Hằng gọi điện đến.

Thật trùng hợp…


[1] Egg Tart: một loại bánh ngọt, ở giữa có nhân trứng.

[2] Puff: cũng là một loại bánh ngọt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s