Định mệnh (tiếp 45)

Tên Sog bấm nút tắt, âm thanh ngưng bặt. Chỉ còn lại im lặng bao trùm cả gian phòng. Christ đang cố gắng lấy lại hơi thở và kiềm chế cơn giận của mình. Anh cần phải giữ bình tĩnh. Tiếng tên đàn ông tiếp tục vang lên, lần này giọng hắn cực kì đắc thắng, hơn hẳn lúc đầu.

“Thế nào, Halver?”

Christ nghiến răng trước khi trả lời câu hỏi của hắn.

“Lấy giấy tờ ra đi”.

“Thật là nhanh nhẹn đấy” giọng tên đàn ông cười khùng khục khi hắn tiếp. “Sog!”

Tên Sog lập tức thi hành mệnh lệnh. Hắn lôi trong hộc tủ ra một xấp giấy tờ, tất cả đều đã được chuẩn bị từ trước. Christ liếc mắt kinh tởm về phía đống giấy tờ đó và không chịu nổi ý nghĩ phải chạm vào chúng.

Giấy tờ đã được soạn sẵn, đầy đủ chi tiết, nhưng dĩ nhiên, không có tên đối tác, mà chỉ có tên Christ. Christ không đọc, chỉ chăm chăm vào cây bút và kí. Anh lăn ngón tay cái lên cái hộp chứa phẩm màu đỏ rồi lần lượt đóng vào những tờ giấy đã ký.

“Giờ thì…… Dora đâu?”

“Chúng tôi sẽ đưa cậu đến chỗ cô ấy ngay đây. Mà cậu may mắn thật đấy, Halver, cô dâu xinh như mộng”.

“Đừng nhiều lời. Cô ấy mà có bề gì thì các ngươi khó sống”.

“Tôi biết, tôi biết mà. Cậu ra ngoài đó trước đi, để Sog dọn dẹp giấy tờ rồi sẽ đưa cậu đi ngay”.

Christ sải những bước gấp gáp ra khỏi phòng, nó làm anh muốn bệnh. Ngay khi Christ vừa ra khỏi tầm nghe, cái giọng nhừa nhựa đó lại cất lên, giọng hắn không hơn một tiếng thì thầm.

“Sog!”.

“Vâng, ông chủ”.

“Khử hắn!”.

“Mọi điều ông muốn, thưa ông”.

“Không cần lịch sự nữa đâu, lột mặt nạ được rồi, chó cưng của ta!”

“Cám ơn ông chủ”.

Tên Sog, bây giờ hoàn toàn có thể gọi là Dog, lột bỏ áo vest ra. hắn chỉ mặc một lớp áo thun mỏng màu đỏ, người hắn ốm nhom ốm nhách. Hai hàng dao găm được giắt thành một dải đeo chéo thắt lưng, ban nãy cái áo khoác đã che nó đi, hai khẩu súng lục được giắt hai bên. Hắn nhanh gọn rút ra một con dao, bén ngót. Hắn lè luỡi liếm vào con dao một cách khoái trá, đôi mắt hẹp chợt trừng lên, để lộ tròng mắt đen kịt, chết chóc, mống mắt đỏ một cách khác thường, nước miếng chảy ra từ miệng hắn. Hắn dùng sống dao quệt nước miếng và khòm lưng xuống, như thể hắn không chịu nổi việc đứng thẳng của con người. Hắn là C.D – crazy dog, kẻ đã một thời gây kinh hoàng trong lòng thành phố New York. Mắt hắn lại quắc lên, một vẻ bệnh hoạn, giọng hắn thay đổi, eo éo và khàn khàn, hắn chỉ bật vài tiếng.

“Giờ săn đã điểm”.

Rồi khòm lưng chạy theo hướng Christ vừa rời khỏi, tướng chạy kì dị nhưng nhanh đến phi thường.

 

 

Vừa bước ra đến cửa, Christ nhẹ nhàng đi đến chỗ một tên lính gác. Anh tiến đến sát lưng hắn, nhanh như cắt anh rút khẩu súng lục trong túi ra, kín đáo chĩa vào lưng hắn, chú ý để không bị tên kia phát hiện, tên gác cửa rúm người và ngay lập tức đặt bàn tay lên súng của hắn.

“Đứng yên. Nếu mày không muốn chết thì nói chỗ giấu con tin ra”.

“Thích thì mày tự mà đi tìm”. Tên gác cố nói cứng nhưng không thể giấu nổi vẻ sợ hãi trước nòng súng kim loại đang chĩa vào lưng hắn.

“Nói ra mau. Không thì cuộc đời của mày sẽ chấm dứt tại đây. Dù sao thì chút nữa tao cũng biết, lúc đó sẽ không còn cơ hội nữa đâu”. Christ đổi giọng.

“Được rồi, con tin giam ở một kiện hàng cuối nhà kho, gần góc phải đó”. Tên gác cuối cùng cũng nói.

Không kịp suy nghĩ, Christ giơ súng đánh mạnh vào gáy tên lính gác, hắn đổ gục xuống không kịp hô tiếng nào rồi anh vội lao đi về hướng cuối nhà kho. Anh không biết điều gì thôi thúc anh gấp rút đến như thế, cứ như là bản năng vậy.

Tên Sog vừa bước ra ngoài, đã rống lên như một con chó dại, hắn bị vuột mất con mồi. Nhưng hắn cũng không phiền lòng gì cho lắm, trái lại, hắn còn cảm thấy thú vị, đối với hắn có gì thú vị hơn việc săn người cơ chứ?

Hắn đi về phía tên lính gác đang nằm bất tỉnh ở một góc, cúi thấp xuống xem xét, sau đó dùng con dao đâm mạnh vào chân tên gác. Máu tứa ra, loang lổ trên mặt sàn nhà. Tên gác đồ sộ đang bất tỉnh bị đau bừng tỉnh. Hắn xây xẩm mặt mày vì mất máu đột ngột. Bất ngờ, hắn bị bóp cổ, một giọng rin rít chói tai vang lên.

“Nó đâu?”

“Dạ…… dạ……” Tên gác ngơ ngác, hắn vẫn còn cảm thấy trời đất xoay vòng vòng.

“Nói. Thằng đó ở đâu?”

Tên Sog không thèm bóp cổ nữa, hắn đâm thêm một nhát vào cánh tay tên gác, nhát dao đâm lút cán vào da thịt rồi bị rút ra, máu tráng một lớp đỏ tươi lên lưỡi dao, nhỏ thành từng giọt xuống nền nhà.

“Nói mau?”

“Dạ… thằng vừa rồi phải không ạ…?”. Tên gác có vẻ đã lấy lại được phần nào thần trí.

Đáp lại hắn là một nhát đâm khác vào đùi bên kia. Hắn rú lên kinh hoàng, giọng hắn lạc đi, tiếng hắn khẩn thiết van xin.

“Đại ca… tha cho em,… thằng đó… nó đi đến chỗ giam con tin!…”

“Tốt. Thưởng cho mày đây”.

Nói rồi Sog bồi một nhát chí tử vào tim tên gác. Hắn nhanh chóng rút dao ra, lè luỡi dài liếm sạch máu trên lưỡi dao, rồi cười khẩy, chạy đi, cũng dáng điệu lom khom kì quặc ban đầu. Sau lưng hắn, tên gác cửa ngồi như trời trồng. Máu từ các vết thương của hắn liên tục chảy ra, nhuộm đỏ cả một khoảng nền.

Sự sống của một sinh linh giờ đã tắt, máu dường như đã bớt chảy. Giết người dễ đến thế sao? Tên gác cửa, hắn chết ngồi, hắn chết không nhắm mắt, mắt hắn vẫn trợn trừng nhìn về phía trước. Trong tròng mắt, vẫn còn ghi lại khoảnh khắc cuối cùng của đời hắn, nhát dao loang loáng xuyên vào tim.

 

 

Christ chạy từng sải bước dài, anh ngừng lại ở mỗi khúc quanh giữa những container hàng. Anh đánh gục mỗi tên lính canh bằng những cú nhanh gọn. Có lẽ vì tên chủ mưu xem thường Christ nên hắn bố trí khá ít bảo vệ. Điều này giúp Christ phần nào. Nhưng không làm anh an tâm. Christ đang điên đầu vì những suy nghĩ. Dora có bị làm sao không? Cô có bị bọn chúng hãm hại không? Và liệu chúng đã giết cô chưa?

Anh dừng chân ở một khúc rẽ, cẩn thận quan sát, Christ trông thấy một tên lính gác nhàn nhã dựa vào vách container cách anh khoảng mười bước chân. Hắn đang nhàn rỗi… lau súng. Hắn cứ tiếp lật súng từ bên này qua bên khác. Chợt hắn ngẩng lên, một tiếng động lạ vừa lọt vào tai hắn. Hắn lên nòng rồi nhẹ nhàng đi về hướng khúc quanh nơi phát ra tiếng động.

Và………

Hắn thấy……

Một nắm đấm bay về phía mình.

Bất giác, tên gác nhắm tịt mắt lại, khẩu súng hắn đang cầm cũng rơi xuống đất. Nhưng sao hắn vẫn chưa thấy đau, hắn chưa bị đánh. Christ xoay xoay nắm đấm trước mặt hắn mà mất cả hứng, anh đã hi vọng nhiều hơn ở tên này. Christ cúi xuống lượm khẩu súng của hắn lên và quăng sang một bên, khi không thấy còn bất cứ hung khí nào trong người hắn. Anh lên tiếng.

“Ê! Mở mắt ra coi”.

Tên gác cửa mở mắt ra thật, và hắn kinh hoàng nhìn vào con người cao lớn trước mặt, đang chiếu đôi mắt xanh thẳm vào mặt hắn, cái nhìn của người đó khinh miệt, giận dữ và pha chút thương cảm. Christ nhẩm trong đầu, tên này chỉ là một tay mơ, trình độ của hắn còn không đáng trông nhà cho tụi xã hội đen nói chi đến bắt cóc. Christ nhận thấy đa số những tên anh hạ cũng như tên này. Vậy thì đây chỉ đơn thuần là một vụ tống tiền. Không dính tới xã hội đen. Điều này làm Christ an tâm, những tên xã hội đen không nhân từ như những tên bắt cóc này, dù rằng chúng đều đáng là loài cầm thú như nhau.

Tên cầm đầu nói chuyện với anh ban nãy, Christ càng khẳng định chắc chắn, chính là một trong những đối thủ kinh doanh của anh, một trong những người mà anh từng đối đầu, và chắc chắn hắn đã thua anh. Kinh nghiệm dường như không là một vấn đề đối với Christ, anh có thừa thông minh và tài năng để bù đắp lỗ hổng kinh nghiệm. Giờ thì Christ có thể giới hạn vòng tình nghi của mình, trong đầu anh đã định hình được tên bắt cóc.

“Nói. Con tin giam ở đâu?”. Anh cần chắc chắn thông tin mình đã nhận được là đúng, một chút nhầm lẫn lúc này cũng đủ gây mất mạng.

“Con tin..… con nhỏ đó hả? Nó bị giam ở cuối nhà kho. Nhưng… mày…… mày… là ai?”.

Tên gác lắp bắp. Hắn chưa từng bị gí súng vào người như thế này. Hôm nay là ngày đầu tiên hắn thực sự tham gia vào một việc phi pháp. Hắn đâu có ngờ tới, hắn tưởng chỉ đứng đó, canh chừng nhảm nhí rồi về nhận tiền thôi. Đâu có ai nói với hắn là sẽ bị một người nguy hiểm như thế chĩa súng vào người đâu.

“Chẳng là ai cả. Mày đừng có mong đánh lừa được tao?”. Christ cứng giọng, cố không bật cười trước cái dáng điệu ngớ ngẩn của tên lính gác.

“Mày có nhận lệnh thủ tiêu con tin không?”

“Thủ tiêu con tin? Không. Còn phải giữ lại để tống tiền chứ…”

Nhưng hắn không kịp nói hết câu. Christ đã ‘tặng’ cho hắn một cú đòn khiến hắn ngất ngay. Anh lôi hắn vào một chỗ khuất giữa hai thùng hàng. Anh lấy điện thoại ra, nhắn vài dòng tin cho Vladimir.

Rồi anh nhanh nhẹn phóng đi, nỗi lo cho Dora vẫn chưa dịu xuống dù anh biết là cô vẫn còn sống.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s