Tn PK Xhđ: C2- P2: Ai nói Xã hội đen không mua nhà

“ Chị Nại Nại…” Tiểu Trần còn chưa kịp nói hết câu thì trên xe có một người bước xuống. Nại Nại mặt mày niềm nở lập tức bước tới, mang theo tập tài liệu căn nhà đầy sức thuyết phục.

Đây chính là sức mạnh của đồng tiền, nó có thể khiến cho đôi mắt của người phụ nữ ngây thơ bị ruồng bỏ này sáng tựa Sao Khuê, thật không đơn giản!

Lôi Kính đặc biệt không hài lòng về lịch làm việc được sắp xếp sẵn của ngày hôm nay, mấy đồng chí cảnh sát nhân dân không ngừng gây khó dễ cho anh, luôn theo sát mọi nhất cứ nhất động của anh từ ở khách sạn cho đến PUB. Mấy đàn em cũng ở cách đó không xa, sau năm phút có cuộc điện thoại đến hỏi ý anh xem liệu có cần dạy cho lũ người ngốc nghếch này một bài học không.

Anh không muốn đối đầu với chính phủ, hai năm gần đây anh đã có ý định cẩn trọng hơn. Chỉ có điều gần đây Đế Đô quản lí rất nghiêm ngặt, anh từ nước ngoài quay về, vừa đặt chân xuống sân bay đã bị coi là mục tiêu thẩm tra hàng đầu, từ lâu đã muốn dứt đuôi mấy đồng chí cảnh sát mà dứt không nổi.

“ Kính ca, hay là đại ca cứ lên đi ạ, đảm bảo cho tay chân sạch sẽ, trong giới của chúng ta kĩ thuật chuyên nghiệp vẫn là cái quan trọng nhất, đảm bảo chắc chắn muốn điều tra cũng không thể làm được.” Đó chính là Hồng Cao Viễn, thuộc hạ nóng tính, sốt ruột nhất của Lôi Kính.

“ Mày cho rằng mấy ông cảnh sát hôm nay đến để làm xiếc cho chúng ta vui sao? Mày nói không điều tra được là không điều tra được sao?” Một giọng khác vang lên trong điện thoại chính là Hứa Thụy Dương, mục tiêu suốt đời của cậu ta chính là dìm chết Hồng Cao Viễn, nếu không cũng phải dìm chết bằng lời nói.

Lôi Kính vừa nghe hai người họ đấu khẩu vừa lơ đễng chơi đùa cùng chú cảnh sát trên đường cao tốc, mắt đang nhìn vào đồng hồ tốc độ, anh chợt nhớ ra: “ Hôm qua Lão Ngũ có giúp anh đặt một căn biệt thự, nói mấy giờ gặp?”

“ Hai giờ chiều, trời hôm nay nóng quá, cứ để Lão Ngũ đi, đại ca không cần đích thân đi đâu.” Hứa Thụy Dương và Hồng Cao Viễn đang đấu đá quyết liệt, không hiểu tại sao vào thời khắc này đại ca lại nhớ tới chuyện đi coi nhà.

Lôi Kính nhếch mép cười: “ Nhà của mình phải tự mình đi chọn chứ, lát nữa hai đứa nói với Lão Ngũ, Lão Thất một câu là anh đi mua nhà, nói họ cứ chờ ở chỗ đó.”

“ Kính ca, anh mua nhà thật sao? Khách sạn của Lão Thất đều đã chuẩn bị đón tiếp anh rồi, nghe nói còn có một cô đẳng cấp pro Á Châu nữa đấy.” Hứa Thụy Dương vừa cười vừa đưa lời nịnh nọt.

“Nói với Lão Thất lần sau nâng thẩm mỹ lên chút, mặt cô đẳng cấp pro Á Châu này trông chẳng khác gì mặt heo. Không biết có phải nó dắp tâm hãm hại anh không?”  Lôi Kính quay vô lăng rẽ xuống đường Kinh Thạch, mắt nhìn hai tên quỷ ngốc nghếch phía sau cũng tăng tốc theo, anh có ý đi lòng vòng, quành vào vành đai Đỗ gia đến bốn vòng, làm cho hai chiếc xe theo sau tiến thoái lưỡng nan.

“ Kính ca, em đã nói với Lão Thất rồi, nó sẽ đổi người cho anh ngay lập tức, trong tay nó có rất nhiều mỹ nhân, hỏi anh thích kiểu thế nào?” Hứa Thụy Dương phụ trách dò hỏi.

“ Chú nói với lão Thất anh đi xem nhà, bảo cứ chuẩn bị tiệc tùng đi.” Lôi Kính tăng tốc phi ra khỏi đường vành đai, trức tiếp đi thẳng đến chỗ xem nhà.

Còn chưa dừng xe hẳn, hai chiếc xe cảnh sát đã đuổi tới nơi rồi, cuối cùng anh hất kính phản quang lên, miệng khẽ nhếch lên, cười nói trong điện thoại: “ Thôi được rồi, hai chú cảnh sát đuổi đến nơi rồi, anh đi mua nhà đây.”

Trước khi cúp máy, Lôi Kính nhìn thấy một người phụ nữ gày gày nhỏ nhắn, đẩy cửa kính bước ra, chiếc cằm nhọn xinh, mái tóc tuyệt đẹp chắc khỏe, gần như có thể cắt được cả tấm kính chắn trên xe của anh vậy. Đôi mắt đen nháy long lanh khiến người khác không khỏi xao động.

Sao ánh mắt lại kì lạ đến vậy?

Lôi Kính cảm thấy rất tức giận trước những suy nghĩ vừa xong của mình, mẹ nó, người đàn bà này sao lại dùng đôi mắt lợn của cô ta nhắm thẳng vào anh chứ?  Không đợi Lôi Kính nghĩ thêm nhiều, Nại Nại đã đến cạnh bên xe anh rồi. Vốn dĩ cô muốn mở cửa xe, nhưng mở mãi mà không được, nhìn thấy cánh tay mềm yếu như sắp gãy vì mở cửa, anh liền đẩy cánh cửa và bước ra ngoài.

“ Cô định làm gì thế?” anh vừa hung dữ vừa lạnh lùng hỏi.

“ Xin chào tiên sinh, tôi là đại diện marketing của công ty địa ốc Atlantis, chắc ngài chính là vị Lôi tiên sinh mà đã đặt hẹn trước? Hôm nay tôi sẽ phụ trách phục vụ ngài. Tôi tên là Tần Nại Nại.”

“ Phục vụ?” Anh cảm thấy hơi buồn cười, nhớ lại những gì vừa nói với Hứa Thụy Dương, tâm trí anh lại chệch đích bảy vạn tám nghìn dặm.

“ Vâng, là phục vụ. Tôi sẽ phục vụ một cách chân thành nhất, chắc chắn sẽ khiến ngài hài lòng.” Điều Nại Nại không giỏi nhất chính là nghe câu đoán ý, cô lại càng không giỏi xét đúng thời điểm.

“Đúng vậy, giờ người phục vụ mà tôi muốn nhất chính là cô.” Lôi Kính cũng đến bó tay với người phụ nữ đầu óc ngờ nghệch trước mặt, nên anh chỉ có thể tiếp tục giữ thái độ lạnh lùng, hung dữ thôi.

“ Vậy được, mời ngài đi theo tôi, tôi sẽ đưa ngài đi xem xét kĩ căn biệt thự.” Nại Nại vô cùng nghiêm túc, khuôn mặt luôn ở trạng thái rạng rỡ. Tấm séc ba vạn đó cô đã cầm được một góc rồi, việc tiếp theo chỉ là làm cách nào để người khách này cam tâm tình nguyện tặng cô tấm séc hoàn chỉnh mà thôi.

Lôi Kính châm một điếu thuốc, nheo mắt nhìn về phía mấy người đang đi đi lại lại gọi điện xin chỉ thị ngoài kia, không chút do dự đi theo phía sau Nại Nại. Tuy người phụ nữ này chỉ đến cằm anh, nhưng sự hứng khởi, nhiệt tình của cô lại có sức lan tỏa đến hơn 10 dặm, mà sao cô ta lại cười mãi như vậy? Lôi Kính lặng lẽ xoa cằm, chợt phát hiện đây là lần đầu tiên có phụ nữ nhìn thấy anh mà không sợ hãi, lại còn có thể nở nụ cười tươi rói sáng lạn đến vậy.

Con người lòng dạ đen tối như anh đột nhiên mỉm cười hỏi: “ Tiểu thư, cô không sợ tôi sao?”

“Tại sao lại phải sợ ngài chứ?” Nại Nại nở nụ cười rạng rỡ hỏi lại, cứ như sợ anh sẽ không mua nhà nữa chỉ vì cô không nở nụ cười rạng rỡ hơn vậy.

“ Tôi là xã hội đen đó!” Anh thề rằng, đây là lần đầu tiên anh giở chiêu này. Trước đây mỗi lần Hứa Thụy Dương lấy câu này ra trêu mấy cô bé, đều bị anh chọc quê mấy tháng liền.

“ Xã hội đen thì không mua nhà sao?” Nại Nại kinh hãi trước khả năng xấu nhất này. Ba vạn đồng cũng chỉ vì một câu nói đó mà bay mất rồi, thật quá tàn nhẫn.

Lôi Kính hết sức thán phục sự bình tĩnh của cô, càng bội phục sát đất đạo đức nghề nghiệp của cô nữa, anh lại nói tiếp: “ Mua chứ! Hội nào thì cũng phải mua nhà hết.”

“ Vậy thì đúng rồi, tiên sinh, ngài rất biết nắm bắt thời thế.” Nụ cười của Nại Nại đã quay trở lại, làm Lôi Kính lần đầu tiên muốn bóp nghẹt thở ai đó.

Hóa ra xã hội đen cũng không thể địch nổi nhà đất khiến người ta phải sợ hãi, còn lăn lộn trên giang hồ chém giết làm gì nữa, tốt nhất là nhanh chóng giải tán thu nhặt mọi thứ, đi mở một công ty nhà đất thôi.

4 thoughts on “Tn PK Xhđ: C2- P2: Ai nói Xã hội đen không mua nhà

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s