Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 42)

(2) Khó khăn mọi bề

Trong tiệm Starbucks tại quảng trường Phong Liên của Bắc Kinh, Tiểu Băng vô cùng tò mò nhìn chằm chằm khuôn mặt không có bất cứ sự biến đổi cảm xúc nào của Đường Chính Hằng, sau đó nàng lập tức trợn mắt thật to. Bởi vì Đường Chính Hằng vô cùng hào phóng rút từ trong ví ra một tờ chi phiếu đưa cho nàng.

– Của cô đây.

Anh lạnh lùng bổ sung.

Nhìn 6 con số 0 trên tờ chi phiếu, ngay lập tức đồng tử của Tiểu Băng phóng to thành một quả cầu thủy tinh, miệng nàng há hốc.

– Tại sao lại là 100 vạn?

Cầm tờ chi phiếu trong tay, Tiểu Băng mân mê tờ giấy mỏng dính giống như đang cầm một củ khoai lang nóng bỏng, thấp thỏm không yên, nàng kích động tới mức sắp nhảy ra khỏi ghế.

– 70 vạn tiền thù lao, 20 vạn tiền viện phí thuốc thang.

Thù lao cho việc kí kết hợp đồng với Hướng Tình là 70 vạn, Đường Chính Hằng còn đồng ý bồi thường tiền viện phí cho việc nàng bị thương vì bảo vệ Đồng Cảnh Lượng.

– Thế còn 10 vạn?

Tiểu Băng ngẩng mặt lên ý dò hỏi. Tuy nàng rất yêu tiền, nhưng trước giờ nàng chưa từng nhận bất cứ thứ gì từ ai mà không có lý do.

– Là để mua câu trả lời của cô.

– …

Tiểu Băng không nói lời nào.

– Tại sao cô lại giúp Đồng Cảnh Lượng?

Đường Chính Hằng lạnh lùng hỏi, sau đó cúi đầu xuống mân mê chiếc di động Nokia, trên màn hình lớn của di động là tin nhắn của Đồng Bân gửi tới. Có được sự giải thích của Đồng Bân, mọi việc đều trở nên rõ ràng. Người con gái tên Trác Tiểu Băng đang ngồi trước mặt anh lúc này rõ ràng đang cố ý giúp đỡ Đồng Cảnh Lượng, nhưng sao nàng lại bảo vệ một thằng bé không hề có quan hệ gì với nàng như thế?

Chẳng lẽ, nàng cũng giống như Hà Lệ? Lần đầu tiên Đường Chính Hằng muốn biết đáp án một cách đầy bức thiết như thế này.

Tiểu Băng nhìn anh ngây ra đến vài giây, sau đó rất bình tĩnh nở một nụ cười, tiện tay đập mạnh tờ chi phiếu xuống mặt bàn.

– Xin lỗi Đường tiên sinh, tôi từ chối trả lời câu hỏi này!

Từ đầu tới cuối, Tiểu Băng không hề muốn nói với bất cứ ai quan hệ giữa nàng và Cảnh Lượng, đến cả những người bạn như Hướng Tình và Tuệ Tuệ nàng cũng giữ bí mật. Thế nên nàng càng không muốn cho Đường Chính Hằng biết.

Ra khỏi cửa tiệm Starbucks, Tiểu Băng ngước mặt lên nhìn trời. Đây là lần đầu tiên nàng từ chối một khoản tiền lớn như vậy, đáng lẽ nhận lấy tiền đem đi trả nợ là một việc đáng để ăn mừng. Nhưng nàng không biết có phải lúc đó có dây thần kinh nào của mình có vấn đề mà lại dám trả lại Đường Chính Hằng tờ chi phiếu đã cầm chắc trong tay.

– Trác Tiểu Băng! Mày là đồ ngốc!

Nàng vỗ mạnh vào đầu mình một cái, thở dài thườn thượt.

Mùa đông của Bắc Kinh vẫn chói chang ánh nắng mặt trời, nhưng ánh nắng hắt vào người nàng lại không hề khiến nàng cảm nhận được sự ấm áp nào. Đột nhiên nàng nhớ lại lời hứa của mười năm về trước.

– Em trai, đừng khóc, hãy tin chị, sau này chị nhất định sẽ bảo vệ em!

Hồi đó bọn họ đều là những đứa trẻ. Trong kí ức lúc đó của nàng, nụ cười của Cảnh Lượng thật ngây thơ, hồn nhiên như tia nắng mặt trời rạng rỡ.

Đó là lần đầu tiên họ gặp nhau, lần hội ngộ sau sự chia ly đó lại là mười năm sau ở Thượng Hải. Thằng bé là người thân duy nhất còn lại của nàng trên cõi đời này. Thế nên để thực hiện lời hứa của ngày xưa đó, nàng đã dốc hết sức mình. Cuối cùng cũng khiến Cảnh Lượng ngồi vào chiếc ghế quán quân. Nhưng Tiểu Băng biết nàng và Cảnh Lượng không thể nhận nhau được nữa. Lúc những mạch máu giống nhau chảy rần rật dưới làn da, đã không biết bao lần Tiểu Băng muốn lao đến ôm lấy Cảnh Lượng vào lòng. Nhưng cuối cùng nàng đã kìm chế được sự kích động đó, mà chỉ đứng im lặng một chỗ cố nén những cảm xúc khi ấy của nàng xuống tận đáy lòng.

Nàng không thể giải thích nguyên nhân với bất cứ ai, bí mật này giống như một cái gai mọc trong tim nàng, nó cắm rễ trong máu thịt nàng, một khi bị chạm vào sẽ đau đớn tới mức tan nát tim gan. Bởi vì nàng không nỡ nói với thằng bé luôn ao ước được gặp mẹ dù chỉ một lần rằng, mẹ của họ, ba năm trước đã rời khỏi cõi đời này rồi.

Nàng không thể hủy hoại mơ ước cuối cùng của Cảnh Lượng.

Sau khi gặp Đường Chính Hằng, Tiểu Băng nhớ ra nàng còn hẹn gặp Vũ Chí Tân, thế là vội vội vàng vàng đi từ vòng 2 phía đông đến vòng 2 phía tây.

Lúc nhận được tin nhắn của Hướng Tình, Tiểu Băng đang ngồi đối diện Vũ Chí Tân, bình thản uống một ly caramel latte. Vũ Chí Tân vẫn quen thói nói nhiều như thế, vừa uống café vừa nói không ngừng nghỉ.

– Tiểu Băng à, sao em không nghe lời anh chứ? Cái tay Đường Chính Hằng đó chẳng phải tốt đẹp gì đâu, hắn nói gì em cũng đừng có tin, những lời đường mật hắn nói đều là lường gạt em hết… thật đấy! Tay Đường Chính Hằng đó không phải là người tốt, hắn lúc nào cũng thích lừa gạt các cô gái…

Tiểu Băng cảm thấy café cho quá nhiều đường, ngọt tới mức hơi ngán, thế là nàng vẫy vẫy nhân viên phục vụ

– Cho tôi một ly café đen!

Giọng nói lạnh lùng và lịch sự của nàng cắt ngang bài diễn thuyết dài lê thê của Vũ Chí Tân.

– Sư huynh, bên anh thua kiện rồi.

Tiểu Băng đặt di động bên cạnh ly café sau đó ngẩng đầu lên nói tiếp

– Em đã xem tấm ảnh anh gửi cho em rồi, giờ anh có thể nói lý do anh tìm em là gì rồi chứ?

Giọng điệu của nàng khá quyết liệt.

Vũ Chí Tân ngây người ra vài giây, sau đó lấy lại vẻ mặt niềm nở lúc ban đầu. Bộ dạng anh vốn đã không có gì đáng sợ, khi anh cười lại càng toát ra một vẻ hiền lành.

– Em biết là anh sẽ không làm hại em… Anh càng không muốn công bố bức ảnh đó ra ngoài. Nói cho cùng thì nó sẽ ảnh hưởng tới cả đời của hai đứa, thật sự anh không có ác ý gì cả… Em cũng biết anh sẽ không làm hại em, trước giờ anh chưa từng nghĩ…

– Điều này rất quan trọng sao?

Nhân viên phục vụ đem café đen tới, Tiểu Băng bảo anh ta đem ly caramel latte đi, sau đó dịch chiếc di động qua một bên, ánh mắt nàng lại nhìn thẳng vào Vũ Chí Tân.

– Thế anh gửi tấm ảnh đó cho em làm gì?

Ngón tay Tiểu Băng đặt lên mặt bàn, nhẹ nhàng gõ gõ vài nhịp, nở một nụ cười khinh miệt.

– Tiểu Băng, em đừng lừa anh nữa. anh biết Đồng Cảnh Lượng chính là em trai của em.

Vũ Chí Tân vừa nói vừa lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

– Cậu ấy họ Đồng, em họ Trác, sư huynh, anh không cảm thấy nói bọn em là chị em rất nực cười sao?

Tiểu Băng đặt chiếc cốc xuống, nhìn bàn tay cứng đờ của Vũ Chí Tân, cười gượng gạo. Trong lòng nàng dấy lên một mối nghi hoặc mơ hồ, sao anh ta có thể biết được mối quan hệ giữa nàng và Cảnh Lượng? Chẳng lẽ bố đã từng nói với anh ta?

– Tiểu Băng, em đừng lừa dối anh nữa, nói thế nào thì anh cũng là sư huynh của em, sao em không thể nói sự thật với anh? Em cũng biết anh làm tất cả những việc này là muốn tốt cho em… Em nên nói sự thật với anh, đừng giấu anh nữa…

– Rốt cuộc anh muốn gì, cho em xem ảnh của hai đứa rốt cuộc để uy hiếp em hay để gây gổ với em?

Giọng Tiểu Băng đột ngột lên cao, sau đó nàng lạnh lùng quay mặt đi.

– Em nên biết, nếu những bức ảnh này được tiết lộ ra ngoài thì “Phong Cảnh” cũng sẽ kết thúc luôn.

Cuối cùng Vũ Chí Tân cũng thu lại nụ cười, đi thẳng vào vấn đề.

– Vậy anh muốn em làm gì mới có thể hủy những tấm ảnh đó đi?

Tiểu Băng cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh buốt, nàng cố hết sức hít thở thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

– Có hai điều kiện…

Vũ Chí Tân nhướn lông mày

–         Em làm giúp anh một việc, cộng thêm…

Anh kéo dài giọng

– Chắc em cũng biết cái mà anh muốn nhất… Chính là em.

– Cho em chút thời gian.

Tiểu Băng cụp mắt xuống buồn bã. Bên ngoài cửa sổ, đường phố Bắc Kinh nhộn nhịp những người và xe. Những tấm thủy tinh lớn chạm đất của các tòa nhà phản chiếu sự phồn hoa của cả thành phố.

Tiểu Băng đứng trên chiếc cầu vượt để qua đường, đột nhiên không biết nên rẽ trái hay rẽ phải. Mỗi một người chẳng qua chỉ là một phần để tạo nên thành phố này mà thôi. Nhưng đối với Tiểu Băng mà nói, riêng phần thuộc về Cảnh Lượng thì nàng không thể từ bỏ được. Thế nên, nàng không còn sự lựa chọn nào khác.

Advertisements

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 42)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s