Định mệnh (tiếp 46)

Dora giật mình vì tiếng động dội vào tai cô thật lớn. Tiếng động nghe chát chúa như tiếng hai thanh kim loại han gỉ đập vào nhau. Dora mở mắt, lập tức cô cảm thấy choáng váng. Đầu cô xoay mòng mòng và đau như búa bổ, chóp mũi cô vẫn còn đọng lại mùi hăng hắc của thuốc mê. Dora nhận ra, tay chân cô đã bị chói chặt. Dora lắc mạnh đầu. Cô càng thấy chóng mặt hơn. Đó không phải là một cảm giác dễ chịu. Vai cô nhức như có ai đó căng nó ra trên sào phơi đồ mấy ngày liền. Cái váy của cô nhem nhuốc. Màu trắng tinh ban đầu đã nhường chỗ cho vô số vết bẩn loang lổ cả chiếc váy.

Dora nhắm mắt lại. Cô cần bình tĩnh để suy nghĩ. Cô cần biết là mình đang ở đâu và lí do tại sao cô lại ở chỗ này. Rồi cô nhớ ra. Một chiếc khăn đã bịt miệng cô khi cô vừa mở cửa xe.

Dora bàng hoàng khi nhận ra sự thật. Cô bị bắt cóc ư? Dora nhìn quanh, cô đang ở trong một nơi chật hẹp, trông giống một container hàng. Có điều cái container này chắc chắn đã bị bỏ xó ở đây đã lâu, nó mốc meo và han gỉ quá. Lưng cô đang tựa vào thành container, và cô nghe thấy cả tiếng vải xước ra khi cô nhích lưng đi một chút. Bóng tối chiếm trọn phần lớn nơi đây, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt rọi từ bên ngoài. Dora gắng gượng lê chân mình, nhích dần về phía đó. Cô chồm về phía trước một cách khó khăn, đánh tầm mắt về nơi có ánh sáng.

Mắt cô hoa lên vì ánh sáng. Một cảnh chẳng có gì là thân thiện đập vào mắt cô. Nơi đây hẳn là một nhà kho vì quanh đó chất hàng đống những kiện hàng và container. Không có bóng người nào lọt vào tầm mắt. Dora lo lắng. Christ chắc chắn sẽ đến cứu cô. Và biết đâu anh sẽ bị hại. Cô không bao giờ muốn anh bị thương vì cô một lần nữa. Cô phải nghĩ cách tự mình thoát khỏi nơi đây.

Dora ngồi thẳng dậy, cô cần biết mình phải làm gì. Cô vẫn chưa có một kế hoạch trong đầu. Nhưng chuyện đầu tiên cô nên làm là tự ổn định mình trước đã. Chợt cô nghe thấy có tiếng động bên ngoài. Tiếng bước chân, và tiếng xì xào nói chuyện. Cô vùng dậy, lập tức hối hận khi đầu cô ong ong theo.

Được rồi, cô nghĩ, có lẽ thoát khỏi đây là chuyện bất khả kháng. Nhưng cũng nên biết được ai bắt cóc mình để mà nghĩ cách đối phó chứ. Nghĩ vậy, cô lớn tiếng gọi

“Có ai không?”.

Dora cứ nghĩ cô sẽ la lớn lắm, nhưng những gì cô phát ra chỉ là những tiếng lào thào trong cổ họng. Giọng cô khàn đặc. Dora hắng giọng, cảm thấy đỡ hơn chút đỉnh. Cô lại la lên.

“Có ai đó không?”.

Không có tiếng trả lời, nhưng có tiếng bước chân đến gần chỗ cô. Nhiều bước chân cùng một lúc, không phải một người, Dora lo sợ, cô bất giác rúm người lại.

“Tỉnh rồi sao?”.

Một giọng đàn ông thô ráp vang lên. Dora ngước nhìn hắn, hắn cao khủng khiếp. Dora ngồi thẳng dậy, hếch cằm lên. Những kẻ đứng cạnh hắn cười khẩy trước hành động của cô. Dora sôi máu, dù ở hoàn cảnh khó khăn như thế này cô vẫn ghét bị coi thường.

“Các ông là ai?”.

“Kẻ bắt cóc mày”.

Hắn nói tỉnh như không, lũ người cạnh hắn cười rú lên, một tên lên tiếng.

“Bộ cô em nghĩ chúng ta mời cô em đi dự tiệc sao? Cái đầu xinh đẹp này xem ra không thông minh chút nào nhỉ?”. Rồi cả bọn lại cùng cười phá lên.

“Các người là ai, ai sai các người bắt cóc tôi?”.

“Mày là ai mà dám lớn giọng hả?”. Tên ban nãy lên tiếng, hắn đã cúi xuống nhìn cô. Bàn tay hắn đưa ra và bóp lấy cằm cô.

“Mày cũng xinh xẻo gớm nhỉ?”.

“Bỏ tay ra khỏi người tôi”.

Dora nói với giọng ghê tởm. Cô quay mặt thoát khỏi bàn tay hắn, và không biết bằng động lực nào, cô nhổ nước bọt vào mặt hắn. Tên cao lớn đó sững lại một chút trước hành động của cô, rồi hắn đưa tay lên chùi mặt. Mắt hắn long lên sòng sọc, trước khi Dora có thể nghĩ, thì hai bàn tay như thép đã cuốn lấy cổ cô. Dora không thể thở được.

Dora nghe thấy tiếng những tên đồng bọn kéo hắn ra. Cuối cùng thì bàn tay đó cũng rời khỏi cổ cô. Dora muốn sờ tay lên cổ, chùi sạch những vết nhơ bẩn hắn để lại lên cổ cô. Cô chỉ còn biết ho sặc sụa. Cô nghe tiếng tên cao lớn đó nghiến răng ken két.

“Mày giỏi lắm con ranh. Cứ chờ xem…!”

Rồi hắn điên cuồng vùng ra khỏi tay những tên đồng bọn. Một tên lên tiếng.

“Bình tĩnh nào, J. Mày còn phải nhận tiền nữa, nhớ không? Với lại, mày còn có cách để xử nó mà không sợ làm mất tiền”. Giọng hắn đểu giả.

Tên cao lớn tên J đó ngừng giãy giụa. Hắn đứng thẳng người lên, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm. Hắn cười với đồng bọn.

“Tao nghĩ là tao có cách khác để trừng trị con ranh này. Tụi mày nói đúng lắm, dù sao thì nó không đáng để tao mất tiền. Nhưng nó là đàn bà, và nó đẹp. Phải không?”

Có nhiều tiếng đồng tình với hắn. Và giọng hắn lại cất lên, lần này, Dora lạnh người.

“Đứa nào trước? Tao sợ làm nó ngất mất… ha ha ha”.

Và một bóng người chậm rãi tiến đến Dora. Cô lùi về sau, nhưng sau cô chỉ là vách container. Cô cùng đường. Không. Cô không thể để mọi chuyện cứ diễn ra và cô chỉ đơn giản là đón nhận nó. Giá như lúc này có Christ bên cạnh. Nhưng cô không muốn gây thêm rắc rối cho Christ. Giọng cô cất lên, rắn rỏi và cương quyết. Bằng một sức mạnh phi thường và sự khéo léo bất ngờ, Dora dựa người đứng dậy, chông chênh trên đôi chân vẫn còn bị trói.

“Đứng lại đó!”.

Như bị một làn gió thổi qua và bị làm đông cứng, bọn bắt cóc đứng sững lại, nhìn trân trối vào người phụ nữ đang nói như ra lệnh trước mặt chúng, người phụ nữ mà mới phút trước chúng nghĩ có thể bóp nát cô ra.

“Các người sẽ không làm thế với tôi!”.

Dora tiếp, giọng cô vẫn không đổi.

Bọn bắt cóc bắt đầu cựa mình, dường như chúng đã ra khỏi được cơn sốc. Nhưng kì lạ thay, không tên nào cười như ban nãy.

“Mày nghĩ mày là ai?”

Cuối cùng, sau một phút dài tên J cất tiếng, giọng hắn ồm ồm và lóng ngóng.

“Vì tôi là con tin của các ông”.

Lần này thì hắn cười.

“Mày nói hay lắm, nhưng vì mày là con tin nên bọn tao mới có thể làm như thế với mày đấy”.

“Không. Chính vì tôi là con tin của các ông nên các ông sẽ không làm thế!”.

“Cái đầu bé nhỏ của mày nghĩ ra được nhiều thứ quá nhỉ? Nhưng đừng làm tốn thời gian nữa, giả vờ không ích gì đâu”.

Hắn bước lên. Nhưng không ai bước theo hắn. Cô đứng đó, hiên ngang và nhìn thẳng vào mặt hắn. Cô lên tiếng, âm sắc rõ ràng, vang vọng trong không gian tối tăm và chật hẹp.

“Các ông không phải là kẻ chủ mưu bắt tôi, đúng không?”

Tên J đứng sững lại, hắn nhìn cô, kinh ngạc. “Mày đang nói cái gì thế hả con ranh?”

“Tôi nói, là các ông không phải là kẻ chủ mưu bắt cóc tôi. Nếu các ông làm bất cứ chuyện gì gây hại đến tôi, thì người mà các ông định tống tiền sẽ không còn lí do để chuộc tôi về nữa. Và hơn nữa! Toi mất một vụ bắt cóc “công phu”. Người thuê các người sẽ xứ lý thế nào đây”

Cô nhấn mạnh từng chữ với vẻ mỉa mai. Tên J đứng trân đó, mặt hắn đang chuyển màu, từ đỏ sang xanh, rồi lại từ xanh sang đỏ. Trông hắn giằng xé ghê gớm. Đến lúc Dora tưởng như cái cảnh này sẽ kéo dài đến vô tận thì chuông điện thoại reo lên, tiếng chuông rít lên như xé cả không khí. Tất cả, không trừ ai, đều giật mình. Hắn moi trong túi quần ra cái điện thoại, tay hắn run khẽ khi nhấn nút. Điện thoại của hắn được đặt sẵn chế độ loa. Một giọng nói, lè nhè, nhưng vẫn không giấu đi được sự gian giảo trong đó.

“Tui mày làm gì mà lâu vậy hả? Tao không có thời giờ để cà kê với tụi mày đâu, đưa điện thoại cho con tin đi”.

Tên J không biết làm gì, chỉ biết luýnh quýnh đưa điện thoại lại gần Dora. Giọng nói đó lại tiếp tục vang lên.

“Chào cô. Dora Theora. Cô vui lòng giúp tôi một việc chứ?”

Im lặng.

“Tôi biết là cô ngạc nhiên lắm, nhưng vui lòng trả lời tôi nào”. Cái giọng đểu giả đó vẫn tiếp tục vang lên.

Im lặng.

“Khốn kiếp. Con nhỏ đó thức chưa, J?”

“Dạ, rồi thưa ông chủ”. Tên J líu ríu trả lời.

“Ồ. Vậy thì tốt. Thôi, không dài dòng nữa, hắn sắp đến rồi. nghe này, chốc nữa khi Christian Halver đến, cô vui lòng nói giúp tôi vài lời nhé”.

Dora cắn răng, cô muốn mắng xối xả cái tên đang nói trên điện thoại nhưng cô biết là cô không thể làm gì được hắn. Với lại gì thế nhỉ ? Có phải cô mới nghe nhắc đến tên Christ không? Cô gần như không thể giữ được bình tĩnh. Anh đã đến đây rồi ư? Anh đến để cứu cô. Christ của cô.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s