Tn PK Xhđ: C4- P1: Xã hội đen là tổ chức công ích!

Tính khí của Nại Nại từ trước đến giờ đều rất tốt, từ nhỏ đã như vậy rồi.

Nghe nói hồi nhỏ do Nại Nại rất ngoan không khóc quấy người lớn, rất dễ nuôi, nên mẹ cô có lần đã để Tiểu Nại Nại ở bên đường cái cho đếm ôtô qua lại. Một chiếc ghế nhỏ, một đứa bé gái ngoan ngoãn, chính là cảnh vật thú vị nhất trước cửa nhà Nại Nại trước kia.

Mẹ Nại Nại còn có lần buộc một chân của Tiểu Nại Nại vào đầu giường, rồi sau đó đi làm. Lúc quay về, đã thấy đầu Nại Nại hướng xuống đất, mặt mày đỏ rực, lúc lắc như chiếc đu trên giường, dù có bị vậy, Nại Nại vẫn không khóc quấy.

Sau  khi ánh mắt gian tà của Lôi Kính bị Nại Nại phát hiện, ý nghĩ đầu tiên trong đầu Nại Nại chính là, mắt của anh ta nhất định có thể tập trung nhìn vào một điểm. Chiếc khuy nhỏ như vậy lỡ không cài thế mà cũng nhận ra được, thị lức tốt thật.

Tiếp theo khoảnh khắc mắt lớn chợn mắt bé của hai người, cô chợt nhận ra bản thân thiệt to lỗ nặng. Đảo mắt một vòng, cả mặt cứng đờ, ngón tay lặng lẽ mò mẫm tìm chỗ chiếc khuy sau bản hợp đồng, nhất quyết phải cài lại. Nhưng cái khuy nhất quyết không nghe lời, một tay nên sống chết cũng chả cài được vào. Cô cười ngượng mấy tiếng rồi quay lưng lại, để bản hợp đồng lên bàn sau đó nhanh chóng cài lại khuy áo.

Lôi Kính chẹp miệng rồi lấy bản hợp đồng từ chiếc bàn, sau đó đưa nét bút uốn lượn như rồng bay phượng múa kí lên bản hợp đồng, rồi quay lưng nhanh chóng bước ra khỏi căn hộ số 21.

Nại Nại vừa muốn đuổi theo, lại vừa muốn kiểm tra xem anh ta kí đã đúng hay chưa. Sau khi căn nhắc kĩ lưỡng, cô quyết định lấy bản hợp đồng đặt trước mặt kiểm tra kĩ càng. Chữ kí uốn lượn trên bản hợp đồng làm cô há hốc mồm, xã hội đen vẫn cứ là xã hội đen, đến chữ cũng ngông cuồng đến vậy. Lôi cái gì đây? Lôi Công ( công lao )? Hay là Lôi Công (đực – cái )? Sao lại có bậc cha mẹ đặt cho con mình cái tên như vậy, thật bất kính với nghề nghiệp quá!

Đột nhiên cô sực nhớ vẫn chưa lưu số liên lạc của khách hàng. Người điện thoại hẹn gặp hình như không phải anh ta, vậy là cô cuống cuồng đuổi theo. Mười mục toàn năng của Nại Nại cũng có lúc bị thất thế, mã lực của Lôi Công quá khoẻ, khiến cô không thể nào đuổi kịp được.

Lôi Kính liếc qua lối dẫn ra đường cao tốc, chiếc Santana đã biến mất từ lúc nào không hay, hai người bám đuôi cũng biến mất dạng. Anh nở nụ cười cụt hứng, rút điếu thuốc đặt lên miệng, đang định châm lửa, thì bất giác nhớ ra người phụ nữ ngốc nghếch phía sau sao mãi chả thấy động tĩnh gì cả. Anh liền đứng lại tìm, vừa mới quay đầu lại, thì bị va mạnh một cái, điếu thuốc chưa kịp châm đã vội rơi xuống đất.

Anh không nói gì đỡ cô lên, sau đó mạnh bạo chẳng khác gì ưng già bắt gà con vứt cô qua một bên, lạnh lùng hỏi: “ Cô định làm cái gì?”

Cuối cùng cô cũng được biết thế nào là sức mạnh của xã hội đen, cô đờ đẫn đến mức môi mím chặt lại, nghĩ mãi mới mở miệng nói: “ Tôi cảm ơn ngài đã mua căn biệt thự đó của chúng tôi, tiện đây tôi cũng xin cả số liên lạc của ngài nữa.”

Anh chả khẽ nhấc môi, trả lời cụt lủn: “ Không cần.”

“ Cần chứ. Dù gì thì ngài cũng đã mua căn nhà lớn vậy, nếu như ngài định trả một lần, tôi còn có thể xin cấp trên giảm cho ngài 5%.” Nại Nại từ tốn giải thích, miệng cười vô cùng duyên dáng.

Mẹ nó, ả này nghĩ xã hội đen là tổ chức công ích chắc, nếu không phải vào đây để tránh cảnh sát bám đuôi thì mua nhà của ả làm gì, mua về làm văn phòng chắc? Lúc này, lần thứ ba trong ngày Lôi Kính có ý muốn bóp nghẹt Nại Nại, cục cằn quát: “ Cút, cút được bao xa thì cút mau, đừng để tôi gặp lại cô nữa.”

Đây là lần đầu tiên trong đời Nại Nại bị đàn ông đối xử thô lỗ như vậy, cô đứng đờ tại chỗ suy nghĩ, suýt nữa chết vì nghẹn tức.

Có điều, cô biết rõ rằng, lúc này có khóc cũng chả ích lợi gì. Lúc người đàn ông và người phụ nữ có cảm tình với nhau thì nước mắt chính là vũ khí tất thắng. Anh ta chỉ là một khách hàng của cô, chẳng có quan hệ gì hết, cho nên không cần thiết phải khóc, có khóc anh ta cũng chẳng thương xót gì. Thế nhưng thực sự Nại Nại cũng chẳng thể cười nổi, thế là cô quay đầu, lặng lẽ đi về phía toà văn phòng, trong lòng tự an ủi: “ Tuy mình đã mất hết cả thể diện, nhưng đổi lại kiếm được ba vạn, cũng chẳng thiệt thòi.”

Viêm màng túi vĩnh viễn là kẻ địch của lòng tự tôn.

Nhưng Nại Nại là một người tham lam, vừa muốn tự tôn lại vừa muốn có tiền.

Thế là việc tự mình an ủi mất tác dụng, cô bắt đầu mất dần sức lực, bước chân cũng chậm lại, bóng dáng gày guộc bé nhỏ ấy nhìn trông thật vô cùng đáng thương.

Lôi Kính lại bực dọc rút một điếu thuốc ra, nhíu mắt lại rồi châm thuốc, như lấy lại được bình tĩnh sau khi nổi khùng. Đây không phải là phong cách xưa nay của anh. Cái tên Kính ca nổi như cồn khắp chốn giang hồ, tuy rằng không thể coi là thế lực chi phối cả giới hắc bạch những cũng là dạng đi lại cả hai bên. Người đã bước qua thời kì nông nổi như anh, trước giờ đều trầm lặng, lạnh lùng. Trước mặt huynh đệ lại càng ung dung nho nhã. Thế nhưng hôm nay, từ sau khi gặp người phụ nữ đầu óc giản đơn chẳng khác gì cỏ dại kia, người năm năm nay chưa từng nổi nóng cáu giận như anh cuối cùng cũng đã phát khùng, không tài nào kiềm lại được.

Anh vừa hút thuốc vừa tiến lại phía xe, định liếc qua Nại Nại một cái, thế là anh quay ngay lại.

Lúc nãy vẫn còn là khuôn mặt cà chua đầy hứng khởi, bây giờ đã trở thành ngọn cỏ xanh lét, hư, cô ta cho rằng mình là cô nhi Oliver Twist chắc? Sao lại làm cho bản thân đáng thương đến vậy? Càng nghĩ lại càng thấy có lỗi, anh phiền não nhìn cô lần nữa, thì đã thấy cô ngồi bệt trên bậc thang trước toà nhà văn phòng, úp mặt vào đầu gối.

Cô ta đang làm gì thế? Khóc sao?

Không nghĩ thì thôi, cứ nghĩ tới đây thì lại càng phẫn nộ, phụ nữ ba mấy tuổi rồi mà nói khóc là khóc, thể loại gì không biết, đúng là ấu trĩ.

Anh mở cửa xe, ngồi vào, đạp mạnh vào bàn đạp, tốc độ trực tiếp tăng lên cao nhất, phóng thẳng lên thảm cỏ đối diện toà nhà văn phòng. Nghe mọi người trong công ty nói, thảm cỏ đối diện toà nhà văn phòng chính là khu vực xanh tươi có khả năng hút khách nhất của cả khu biệt thự.

Một chân đạp của anh thôi, chiếc Audi R8 quệt đúng một đường bán nguyệt trên thảm cỏ, đi dọc qua, cửa xe vừa đúng trước mặt Nại Nại. Cô thì nheo nheo đôi mắt đỏ hồng, trong tiếng phanh xe gấp ngẩng đầu nhìn qua như đón nhận ánh mặt trời.

Người đàn ông vừa hung dữ với cô trong xe, trên người anh ta như phát ra ánh sáng vậy.

Lôi Kính mở cửa xe, quát một tràng: “ 13858588888”

Hả? Là ý gì?

Nại Nại trì nộn một lúc mới hiểu ra, nhanh chóng lấy giấy bút ra ghi lại số điện thoại của anh.

Đúng là ngốc hết thuốc chữa! Lôi Kính không kiềm chế được lườm cô một cái, dập cửa xe đánh bụp, vẫn còn chưa kịp đi, Nại Nại đã nói với theo một câu: “ Cảm ơn ngài nhé!”

Lôi Kính mặt sầm lại không nói gì, nắm chắc vô lăng, nhấn mạnh ga, xe vừa bay khỏi, xác cỏ đầy sân.

Advertisements

4 thoughts on “Tn PK Xhđ: C4- P1: Xã hội đen là tổ chức công ích!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s