Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 45)

Đường Chính Hằng không biết từ lúc nào rảo bước vào phòng tiệc, vội vàng trao đổi vài câu rồi lại vội vã rời đi. Cái bóng màu đen sượt qua mặt Tiểu Băng trong giây lát rồi biến mất, anh hoàn toàn không chú ý tới sự có mặt của nàng.

– Ồ! Thế sao? Tôi biết rồi, tôi đến ngay đây!

Có người bỏ điện thoại xuống

– Haiz! Mấy người nghe thấy chưa? Vương Sở sắp kí hợp đồng với Thiên Dật rồi! Ngay tại phòng tiệc bên cạnh!

– Hả? Vậy còn không mau qua đó!

– Đi thôi, đi thôi!

Không biết trong đám đông ai là người nhận được tin, tin tức này khiến đám đông quá đỗi kinh ngạc. Tiểu Băng nhảy khỏi ghế, len lỏi trong dòng người loạn lạc chạy ra ngoài. Tiếng điện thoại vang lên liên hồi, các phóng viên đều bước thật nhanh, tạo ra một âm thanh vô cùng lớn, tiếng giày cao gót của phụ nữ bước chân nền gạch vang lên “cộp cộp” xen lẫn với tiếng của những đôi giày thể thao của đàn ông “bộp bộp”, những người biết nói cho những người không biết, chỉ một lát thôi hiện trường đã sạch không một bóng người.

Chỉ vài phút ngắn ngủi, tiếng tạp âm biến mất, trả lại một bầu không khí tĩnh lặng. Hoa tươi và lẵng hoa bị xô vào đổ xiên đổ xẹo, các cánh hoa rơi rụng lả tả, những bông hoa rơi rụng trên sàn nhà bị dẫm đạp trở nên tàn tạ. Trên những chiếc bàn trà vẫn còn rải rác đầy những cốc café và cốc trà bằng giấy mà đám phóng viên vừa uống, trên đĩa còn vương vãi những món đồ ăn dang dở.

Phòng tiệc bên kia bức tường quả nhiên không khí sôi sục, bên ngoài cửa không biết từ lúc nào cũng bắt đầu sặc sỡ đầy hoa. Lúc nàng định xông vào đó thì một bóng đen đột nhiên lọt vào tầm mắt Tiểu Băng. Đường Chính Hằng đứng ở cuối hành lang, ánh mắt anh dừng lại rất lâu ở một điểm nào đó bên ngoài cửa sổ. Bóng đen ấy cô độc tới mức khiến người ta đau lòng, không biết phải làm thế nào để an ủi anh, Tiểu Băng chỉ có thể im lặng đứng nhìn ánh nắng mặt trời chiếu rọi tạo thành một cái bóng thật dài màu đen trên nền gạch, trong lòng nàng cũng bắt đầu trĩu nặng từng chút một.

Buổi họp báo sau lưng nàng đã bắt đầu, Vương Sở sắp bước lên bục để kí hợp đồng với Lâm Phi, dưới bục sáng rực một khoảng không gian với ánh đèn flash, chói lọi tới mức không mở được mắt.

Tiểu Băng cố hết sức giữ chặt chiếc máy ảnh trong tay nàng, dây đeo điện thoại lằn đau cả cổ tay. Nàng mím chặt môi, chỉ liếc nhìn Đường Chính Hằng một cái, sau đó rảo bước, rời đi thật nhanh. Nàng lao vào giữa đám đông chật chội, trên mặt thoáng hiện lên một nụ cười, nhấc máy ảnh lên, Vương Sở và Lâm Phi mỉm cười trong ánh sáng trắng của ánh đèn flash, kí tên vào bản hợp đồng.

Khoảnh khắc Tiểu Băng nhấn phím chụp, trong lòng nàng dấy lên một cơn đau nhói, cơn đau này là vì ai? Nàng cũng không biết nữa.

(3) Cạm bẫy đen tối

– Sao lại thành ra thế này? Rõ ràng Vương Sở đã đồng ý với chúng ta rồi cơ mà, tai sạo đột nhiên lại trở mặt như thế?

Chỉ một lát sau, Hứa Vĩ Đình đã vội vàng xộc vào phòng làm việc của Đường Chính Hằng, vẫn mặc trên mình chiếc áo măng tô dài màu xanh lam, bên trên thêu đầy những hoa văn cổ điển. Đường Chính Hằng lặng lẽ thở dài, sau đó ngẩng đầu lên.

– Tôi không biết.

– Vậy giờ phải làm thế nào? Giờ Vương Sở đi mất rồi, những hợp đồng trong tay cậu ta giờ phải làm thế nào? Bọn họ cùng một lúc bị người đàn bà họ Lâm của Thiên Dật đó nẫng đi hết rồi, cậu bảo tôi phải giải thích thế nào với hội đồng quản trị đây? Kế hoạch phát triển của năm tới phải làm thế nào đây?

Hứa Vĩ Đình tức giận đùng đùng làm cho cả một tràng “làm thế nào đây”, Đường Chính Hằng chỉ lặng lẽ nhìn anh, không nói lời nào. Anh lạnh lùng như một ngọn núi băng, cả người từ trong ra ngoài toát ra một luồng khí lạnh buốt.

– Tôi cho người đi điều tra rồi.

Không biết sự im lặng này đã kéo dài được bao lâu, Đường Chính Hằng cuối cùng cũng lên tiếng.

– Đường tiên sinh…

Trợ lý vội vã từ ngoài đi vào, nhìn thấy Hứa Vĩ Đình liền vội vàng chào

– Chào ngài chủ tịch!

– Điều tra ra cái gì rồi? Rốt cuộc thì tại sao Vương Sở lại bị Thiên Dật nẫng đi mất? Bọn họ đưa ra bao nhiêu tiền? Có thật là nhiều hơn chúng ta không?

Hứa Vĩ Đình hỏi nhặng lên.

– Nghe nói Thiên Dật có được bản hợp đồng mà chúng ta định kí kết với Vương Sở, thế nên mỗi điều kiện bọn họ đưa ra cho Vương Sở đều tốt hơn chúng ta, hơn nữa…

Trợ lý có chút do dự, kéo dài giọng không nói tiếp.

– Cứ tiếp tục nói đi!

Hứa Vĩ Đình giờ đã sốt ruột tới mức không đứng yên được, nhưng Đường Chính Hằng vẫn bình tĩnh đến phát sợ.

– Không biết bọn họ lấy được từ đâu kế hoạch phát triển trong năm tới của Đô Luân, sau khi Vương Sở xem xong, cảm thấy số tiền anh ta có thể kiếm được quá ít, thế nên…

Giọng nói của trợ lý càng lúc càng nhỏ, sắc mặt của Đường Chính Hằng tối sầm lại, cực kì không tốt.

– … Cậu có thể nói tôi biết nội dung của hợp đồng và kế hoạch phát triển tại sao lại có thể lọt ra ngoài được không?

Hứa Vĩ Đình lên cao giọng hỏi, Đường Chính Hằng cúi thấp đầu xuống, đôi mắt cụp xuống, hoàn toàn che lấp mọi sự biến đổi tâm trạng. Không ai có thể biết được trong mắt anh hiện giờ là sự phẫn nộ hay suy sụp, là không hiểu hay bất lực. Bản hợp đồng với Vương Sở và kế hoạch phát triển trong năm tới của Đô Luân đều là những tài liệu cơ mật, chỉ có Đường Chính Hằng và Hứa Vĩ Đình mới có thể biết được. Đường Chính Hằng mím chặt môi, giọng nói của anh lúc này nặng nề một cách khác thường.

– Xin lỗi.

– Vậy bây giờ phải làm sao? Người đàn bà họ Lâm đó chắc chắn bây giờ đang ngồi đợi xem tôi bị ê mặt! Không có Vương Sở chúng ta lấy gì để đối phó Kỉ Tư Nam của cô ta đây? Thật là đáng hận!

– Có lẽ để đối phó với Kỉ Tư Nam vẫn còn một biện pháp khác!

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 45)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s