Tn PK Xhđ: C4- P2: Xã hội đen là tổ chức công ích!

Cuối cùng Nại Nại đã hiểu tại sao Tiểu Trần lại bảo chiếc xe này tốt. Hoá ra là đa chức năng, dùng để xén cỏ cũng không tệ.

Nại Nại sau khi tan làm có hai sở thích, một là tán gẫu bốc phét BALA BALA cùng các chị em, hai là đi xem đồ mà không mang tiền. Tiểu Trần ở cùng nhà chính là người bạn đi dạo phố xem đồ của cô. Mục tiêu của hai người họ là thuộc nằm lòng giá của các đồ vật có trong tất cả các cửa hàng xung quanh công ty và chỗ ở, thêm nữa là chỉ xem mà không mua.

Lúc ly hôn, Nại Nại chả có chút tích luỹ nào cả, vì thể diện của mẹ nên cô cũng không dọn về nhà, một mình tìm nhà thuê thì quá đắt, thế là đành phải tìm người thuê chung. Vừa hay phòng ở mà Tiểu Trần thuê rất gần công ty, cô gặp vận may lớn, mỗi người một phòng nhỏ, mỗi tháng 750 đồng, vẫn khá nhân đạo. Mấy tháng trước, lúc gần như không thể tiếp tục được, Tiểu Trần nhận được một món hoa hồng lớn nên đã trả tiền thuê nhà trước. Bây giờ sắp đến lúc tiền hoa hồng đến tay Nại Nại, nên cô đề nghị hai người đi ăn chơi đập phá một phen, cô sẽ bao hết.

“ Chị không thấy đâu, mặt tổ trưởng xanh lét lại, nào hoa nào cỏ rơi lã tã đầy sân, lần này tỷ lệ xanh hoá của chúng ta từ 70 rơi xuống con số 10 tròn trĩnh rồi.” Tiểu Trần xúc một thìa kem lớn cho vào mồm, vừa nói vừa cười tĩ tã, cuối cùng cũng đã trút được sự tức giận khi bị người khác quản thúc bạo lực bấy lâu nay.

“ Em độc mồm quá!” Nại Nại ăn miếng kem rồi nhìn tứ phía coi qua các loại quần áo thu đông năm nay.

“ Vốn dĩ là như vậy mà, chị xem chỗ chúng ta, nhiều bụi như vậy, chỗ duy nhất xanh mát chính là thảm cỏ trước toà nhà văn phòng đấy. Kết quả hôm nay bị người khách ấy làm một đường cơ bản, tỉ lệ xanh hoá đã không còn đạt mức tiêu chuẩn nữa rồi.”

Nại Nại phát hiện một tấm biển đề Khuyến Mại, nhanh chóng nói với Tiểu Trần: “ Thôi em đừng nói nữa, công năng xén cỏ của chiếc xe đó mạnh thật, cuối cùng thảm cỏ ấy bị xén cho không khác gì đầu của Lưu tổng, ở giữa như biến thành sân băng, em nói chiếc xe ấy hiệu gì ấy nhỉ?”

“ R8, đẳng cấp pro, cực tuyệt. À mà người chủ của chiếc xe cũng rất đẹp trai nữa. Lúc chị ra ngoài, tổ trưởng đã chát thêm ba lớp phấn dày cộp lên mặt, lại còn chạy vào nhà vệ sinh kẻ mắt nữa chứ. Kết quả người ta lại chẳng thèm bước vào văn phòng một bước, làm tổ trưởng sầu ngàn thu.” Tiểu Trần lại xúc một thìa kem lớn đút vào miệng, đúng là mỹ vị nhân gian.

“Đẹp trai hả?” Nại Nại hỏi lạ lẫm.

“Đương nhiên, chị và em có khoảng cách tuổi tác, hơn nữa mắt chị lại không tốt. Chị xem khuôn mặt anh ấy thật đẹp trai, rõ nét, chẳng khác nào Apollo thời hiện đại.” Tiểu Trần lại phát huy sự lãng mạn của tuổi thanh xuân, đôi mặt rực lửa.

“ Cẩn thận không Apollo thưa em tội phỉ báng đấy, anh ta, cùng lắm chỉ là hình tượng lưu manh thấp cấp nhất trong giới xã hội đen mà thôi, giống hệt như nhân vật Khôn ca của Ngô Chấn Vũ vậy.” Nại Nại phán mà chẳng mấy quan tâm, cô còn đang bận tính toán coi nên mua váy hay là mua quần.

“ Mắt chị có vấn đề thật rồi, thản nào bác sỹ bảo chị không thể nhìn tập trung vào một điểm, khác xa nhau, anh ta đẹp trai chết đi được!” Nói trong phấn khích nên tiếng của Tiểu Trần hơi lớn, khiến tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía họ. Nại Nại thấy xấu hổ, nên nhanh chóng vỗ về Tiểu Trần: “Được được được, đúng là đẹp trai, đẹp chết đi được, không thể nào so sánh được, được chưa nào? Đúng là không thể hiểu nổi mấy cô gái bây giờ, cái tên Lôi Công (đực – cái ) gì đó mà cũng mê muội, đúng là không có mắt nhìn người.”

“ Người ta là Công của công lao, không phải công – đực cái.” Tiểu Trần lẩm bẩm, thay chiếc áo len đen trên tay Nại Nại bằng một chiếc khác màu xanh nước biển.

Nại Nại rất phản cảm với màu xanh nước biển, nhìn thấy là muốn phát buồn nôn. Tuy rằng đây là kiểu áo mà cô rất thích, nhưng màu sắc làm cô phát ớn.

“ Ai cần biết hắn ta là đực hay cái! Dù sao thì tiền cũng đã về tay chị rồi. Tối nay hai chị em mình ăn chơi một chút, mỗi người một chiếc áo len.” Nại Nại lại thở dài, mắc chiếc áo len màu xanh nước biển lên giá, và cầm lại chiếc màu đen.

“ Nại Nại, chị ghét màu xanh nước biển à?” Tiểu Trần hiếu kì hỏi.

“ Chị á? Đâu có!” Nại Nại chết cũng không chịu thừa nhận.

“ Tất cả quần áo màu xanh nước biển chị đều không thích. Chưa kể đến vị khách lần trước đến mua nhà mặc áo màu xanh nước biển, chị chẳng thèm quan tâm trả lời người ta, làm người ta tức giận bỏ đi. Lại còn lần trước phu nhân tổng giám đốc mặc chiếc áo len màu xanh nước biển, chị lại kêu trông người ta giống đèn trang trí nô-en…”

“ Sao lại thế được, chị đã làm những chuyện ấy á?” Nại Nại vẫn cố chối cãi.

“Đúng thế, em nhớ rõ như in  mà.” Tiểu Trần gật đầu lia lịa, mặt đầy tự tin.

Nại Nại chẳng chuyển qua được chủ đề khác, cảm thấy hơi đau đầu, cắn mạnh một miếng kem, bất hạnh là lại gặp ngay chiếc răng lâu ngày thiếu chăm sóc, gây lạnh buốt lên tận óc, làm Nại Nại vô cùng đau đớn.

Xanh nước biển, chính là cái màu sắc tươi trẻ đó, là màu sắc mà Nại Nại đã nhìn thấy ở trong xe của Lữ Nghị.

Tuy rằng hai năm đã trôi qua, nhưng trong tiềm thức của mình Nại Nại vẫn ghét cái màu đó vô bờ bến. Mặc dù cô biết thừa rằng, chuyện ly hôn chỉ có thể trách người đàn ông đó lăng nhăng phụ tình, chỉ có thể trách mình không có mắt, chứ sao có thể trách sang màu áo được? Thế nhưng sâu trong tâm trí vẫn luôn có một tiếng nói thầm thì, đều tại cô cả thôi, cô không dám mặc màu sắc đó, chính cái màu sắc tươi trẻ thanh xuân ấy đã khiến cô bị người khác chiếm mất chỗ.

“ Chị Nại Nại, chị sao thế?” Tiểu Trần vỗ nhẹ vào vai cô khẽ hỏi.

Cô thu lại ánh mắt mất hồn, mỉm cười trả lời: “ Chị thì có chuyện gì được, chỉ là đang nghĩ coi nên chọn cái nào?”

“ Thực ra xương ở vai và cổ chị rất đẹp, mặc cái này sẽ rất hợp.” Tiểu Trần cầm chiếc áo màu đen lên. Cô cũng cảm thấy được cái bất thường ở Nại Nại nên đã cố ý chuyển màu sắc đi.

Nại Nại dừng lại một lúc, quyết tâm lấy chiếc áo màu xanh nước biển, mỉm cười nói: “ Không, lần này chị phải lấy lại tuổi thanh xuân đã mất, chị lấy nó.”

Tiếp đó, Tiểu Trần chọn một chiếc đỏ rực, trông tươi trẻ hoạt bát, rất đẹp, Nại Nại tươi cười trả tiền, trong lòng cũng có chút xót xa.

Ly hôn không phải là nấm mồ, những thứ dẫn đến ly hôn cũng không phải là rác rưởi. Có lẽ, cô nên học cách khống chế cảm xúc, quên hết đi những chuyện dĩ vãng không thể cứu vãn được nữa, và bắt đầu một cuộc sống mới.

Rốt cuộc thì cuộc sống hiện tại vẫn cứ tươi đẹp, không hề khiến người ta thấy tuyệt vọng.

Bước ra khỏi hôn nhân, biết đâu phía trước con đường còn rất nhiều thứ đặc sắc, thú vị đang chờ cô…

“ Kình ca, anh tìm ai thế?” Lão Thất đang đùa giỡn tình tứ cùng một cô gái của cấp dưới, vừa nghe thấy tiếng của Lôi Kình, mặt liền nghiêm chỉnh trở lại, đẩy cô gái ra khỏi đùi mình, cúi đầu hỏi.

“ Chỗ chú mày còn có thứ gì hay không?” Lôi Kính cầm rượu nhìn cô gái đối diện với ánh mắt bực dọc.

Lão Thất lập tức nói: “ Kính ca, sao thế? Loại hoang dã thế này anh không thích sao?  Vậy để em đổi cho anh loại dịu dàng, tuyệt đối là loại vợ hiền dâu thảo. Miệng ngọt hết xảy, hơn nữa rất biết chăm sóc người khác.”

Lôi Kình cạn cả ly Whisky xong nói: “Được, bảo cô ta đến ngay lập tức. Nếu như còn tàn tệ như thế này, thì anh sẽ nghĩ lại coi cái công ty văn hoá gì đó của chú mày có nên đổi tổng giám đốc hay không?”

“ Kình ca, anh kén chọn quá. Chứ cô gái trước mặt anh là đệ nhất mỹ nữ Malaixia đấy, lúc Tiểu Khai nhà họ Lý đến Bắc Kinh em còn chẳng nỡ nhường cho cậu ấy.” Lão Thất cười trừ.

“ Chú mày cứ nhường cho rồi. Loại như thế này lần sau không cần giữ lại cho anh đâu.” Lôi Kính xua tay , trực tiếp mắng người.

“Được, em bảo cô kia đến chỗ anh, cô ấy tuyệt lắm.”

Lôi Kình lại rót một ly rượu, bật tivi lên, trong lúc chuyển kênh liên tiếp, tay vô tình chạm vào mũi, bỗng nhiên một hương thơm dịu nhẹ toả ra từ bàn tay.

Người anh bỗng cứng đờ lại, cảm giác không lành, bản thân anh đột nhiên lại có chút nhớ nhung cái cô mặt cà chua đó, lại còn cả những giọt nước mắt sụt sùi nữa chứ.

Cô và những người phụ nữ đã qua đêm cũng anh khác nhau một trời một vực, mặc dù rất ngốc nghếch, nhưng da ở phần eo rất nõn nà trắng trẻo, lại còn toát lên hương thơm vị sữa nữa.

Lôi Kình rút di động ra, tức giận vô cớ gọi cho Lão Thất: “ Người phụ nữ đó không cần đến nữa, anh ngủ rồi.”

“ Kình ca, giờ mới có 9 giờ, em đã bảo người đưa cô ấy đến, sẽ rất nhanh thôi, đảm bảo 15 phút nữa có mặt.” Lão Thất sợ mình chậm chạp, khiến đại ca tức giận, nên ra sức trình bày.

“ Anh nói là anh ngủ rồi.” Sự tức giận của Lôi Kình đã lên đến đỉnh điểm, góc mép đã bắt đầu co giật.

“ Vậy…đành thôi ạh, anh ngủ đi, Kính ca, chúc anh gặp…mộng đẹp.” Lão Thất run rẩy nói lời tạm biệt, Lôi Kình chả buồn mở mắt, trực tiếp vứt di động ở đầu giường, sau đó tắt đèn.

Lôi Kình lật người liên tục trên chiếc giường êm ái của khách sạn, trong lòng anh hét lên, mộng đẹp cái mẹ nó, đáng chết, bây giờ chắc chắn anh sẽ chẳng ngủ nổi.

6 thoughts on “Tn PK Xhđ: C4- P2: Xã hội đen là tổ chức công ích!

  1. chào bạn hiện mình cũng đang viết 1 cuốn ebook về internet marketing mình có thể treo banner trên blog bạn tính theo lượt click dc ko 100 đồng/view ngoài ra nếu bạn bán dc cuốn ebook này bạn dc hưởng 50% hoa hồng. nó có giá là 10,000 Vnđ/ cuốn.

    • Cảm ơn bạn vì đã đọc sách, trong tháng 7 SV đang cố gắng để có thêm đầu sách hay gửi đến bạn đọc, bạn chờ thông tin nha. Cuốn sách chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s