Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 46)

Câu nói của Đường Chính Hằng làm hai mắt Hứa Vĩ Đình đột nhiên sáng rực trở lại, anh tò mò ngẩng đầu lên, dò xét khuôn mặt lạnh lùng của Đường Chính Hằng.

– Chúng ta có thể…

Đường Chính Hằng hạ thấp giọng nói lên dự tính của mình, một bóng hình mờ nhạt đột nhiên rõ rệt hẳn lên trong trí óc anh. Người con gái đó lúc cười vĩnh viễn lạnh lùng và thản nhiên như thế. Hơn nữa luôn theo đuổi tới cùng những scandal có thể kiếm ra tiền. Có lẽ, không còn ai thích hợp hơn nàng ấy nữa.

Con át chủ bài quản lý Vương Sở của Đô Luân Trung Quốc chuyển sang đầu cơ cho Thiên Dật, đồng thời đem theo tất cả hợp đồng của những nghệ sĩ dưới trướng, trong những nghệ sĩ này có cả nữ ngôi sao đang nổi – Hà Lệ.

Sự ra đi của Vương Sở giống như một trái lựu đạn, nhanh chóng làm bùng lên cuộc chiến âm thầm giữa hai ông trùm của giới giải trí đại lục. Đại chiến một khi bùng nổ, đối với giới báo chí mà nói, đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội săn tin tuyệt vời này được. Nơi nào có người, nơi đó sẽ có tin, nơi nào có tin thì nơi đó có phóng viên nhà báo.

Đây chính là quy luật.

Cổng khách sạn tổ chức buổi tiệc, các phóng viên đã xếp hàng bày trận chực chờ với mong muốn nắm bắt được từng tình tiết nhỏ nhất. Hai bên cửa khách sạn giăng hàng rào bảo vệ, phân chia khu vực chụp ảnh cho giới phóng viên nhà báo. Tiểu Băng chen chúc trong đám đông, không ngừng né người tránh những chiếc máy ảnh không biết từ đâu lao tới, sau đó đứng thẳng người lấy hơi, lấy tay vỗ vỗ ngực, bên tay trái vẫn giữ chắc chiếc máy ảnh SLR của mình, luôn luôn để chế độ mở máy để chộp lấy những khoảnh khắc đầu tiên..

Dùng hết sức để len qua vài phóng viên phía trước, Tiểu Băng nhanh nhẹn len từ hàng thứ ba lên hàng đầu, nàng cố gắng đứng thẳng người và để không bị người đằng sau chen lên.

 

***

 

Chiếc BMW trong đêm lóa lên một thứ ánh sáng lạnh lùng kiêu ngạo, ven theo con đường vòng từ từ tiến lại gần.

Tiểu Băng vừa nhìn thấy chiếc xe đua quen thuộc, trong đầu lập tức hiện ra khuôn mặt lạnh như băng không cảm xúc của Đường Chính Hằng. Không biết giờ anh thế nào rồi, Vương Sở bị Thiên Dật cướp mất, chắc anh đang đau đầu vì chuyện này nhỉ? Không biết lần này anh sẽ lại có đối sách gì hay?

Chiếc BMW chầm chậm dừng lại ở cửa, từ trong xe bước xuống là Hứa Vĩ Đình với chiếc áo măng tô lớn với những họa tiết thêu, màu vàng kim xen lẫn với màu hồng phấn làm cho anh trông giống một chú bướm sặc sỡ sắc màu. Anh vừa lộ diện, những ánh đèn flash lập tức lóe lên không dứt, Hứa Vĩ Đình ngay lập tức nở một nụ cười lịch sự phối hợp rất ăn ý. Ngay sau lưng anh là Đường Chính Hằng vẫn với bộ comple đen như mọi khi, nhưng lần này trên ngực áo bên trái có gắn thêm một chiếc huy chương màu vàng kim, màu sắc lấp lánh đó gặp phải ánh đèn flash lập tức phát ra thứ ánh sáng đến chói mắt.

Đội ngũ phóng viên nhà báo đông đúc bắt đầu hành động, Tiểu Băng giữ chắc máy ảnh để chụp, đột nhiên cảm thấy áp lực từ phía sau càng lúc càng lớn, có vẻ như mọi người phía sau đều dùng sức để đẩy nàng. Nàng lập tức ngả người dựa về đằng sau, tay vẫn không ngừng nhấn phím chụp.

– A! Là xe của Lâm Phi!

Hứa Vĩ Đình và Đường Chính Hằng vừa mới bước lên phía trước được vài bước thì nghe thấy một tràng la ó phát ra từ trong đám đông các phóng viên. Trong sự kinh ngạc của mọi người, chiếc Porsche đỏ từ từ tiến đến, sau khi khơi lên sự náo loạn của cánh phóng viên khoảng nửa phút, chiếc Porsche đã đỗ lại trước cửa khách sạn.

– Lâm Phi! Là Lâm Phi đó!

Bà chủ Lâm Phi của Thiên Dật đến rồi, các phóng viên lập tức bỏ rơi Hứa Vĩ Đình, thi nhau len qua hàng rào bảo vệ, xông tới bao kín lấy chiếc Porsche, tiếng tách tách của những chiếc đèn flash lại vang lên không ngừng. Tiểu Băng bị đẩy ngã dưới đất.

Trong đám đông hỗn độn, Đường Chính Hằng nhìn thấy Tiểu Băng ngay, anh tiến lên phía trước một bước một cách vô thức, gần như muốn qua đó đưa tay đỡ nàng. nhưng sau đó không biết anh nghĩ điều gì, nên đứng nguyên tại chỗ, hít thật sâu, cuối cũng cũng kìm chế được.

Tiểu Băng nhanh nhẹn chống một tay xuống đất rồi bật dậy, lập tức lao lên phía trước tiếp tục chụp ảnh.

Tấm kính của ô tô từ từ hạ xuống, người phụ nữ lái xe mở cửa bước ra, cô để tóc xoăn lọn to màu nâu đậm, mặc một bộ đồ da bó sát. Trên chiếc boot da cao cổ có gắn những viên kim cương lấp lánh. Cô vừa đứng thẳng người lên liền hướng ngay về phía ống kính của các phóng viên, nở một nụ cười kiêu kỳ.

– Xin hỏi cô Lâm, cô nghĩ thế nào về hợp đồng giữa Vương Sở và Thiên Dật?

– Nghe nói quan hệ giữa cô và Vương Sở rất tốt, lần này anh ấy kí hợp đồng với Thiên Dật là do cô đích thân mời, có phải không?

– Nghe nói Thiên Dật cướp mất Vương Sở ngay tại buổi họp báo kí kết hợp đồng của Đô Luân. Hai công ty liệu có vì việc này mà trở nên thù địch không?”

Các phóng viên ngay lập tức lao đến giống như một bầy ruồi nhìn thấy mật.

– Cô hỏi tôi nghĩ thế nào về hợp đồng với Vương Sở à?

Gỡ cặp kính râm gọng trắng mới cóng xuống, Lâm Phi duyên dáng hất mái tóc ra sau lưng, đôi mắt bồ câu đen láy lấp lánh. Hàng mi dài rung rung trong trời đêm của Bắc Kinh, dày tới mức không thực. Lâm Phi nhìn cô phóng viên vừa đưa ra câu hỏi, trên mặt cô là một nụ cười hết sức khoan thai.

– Anh ấy đương nhiên là người chúng tôi cần, bằng không cô thấy chúng tôi cần thiết phải kí hợp đồng với anh ấy sao?

Lâm Phi hướng ánh mắt sang một phóng viên khác, ánh mắt của cô khiến cho đối phương lập tức rùng mình.

– Còn anh nữa, anh nghe từ đâu ra là quan hệ giữa tôi và Vương Sở rất tốt? Quan hệ giữa chúng tôi có tốt tới đâu đi chăng nữa, anh nghĩ kí hợp đồng không cần xem điều kiện hả? Không cần phải bỏ tiền ra sao?

Lại là một câu phản vấn với giọng điệu sắc bén.

Tiểu Băng bất giác mỉm cười, kí hợp đồng đương nhiên cần bỏ tiền ra rồi, câu nói này rất có lý. Quả nhiên đúng với những lời đồn đại, Lâm Phi là một người phụ nữ tài giỏi. Các phóng viên lập tức im phăng phắc, Lâm Phi nhìn quanh một lượt đám phóng viên, sau đó ánh mắt cô dừng lại ở một phóng viên đang cầm micro. Cô hất hàm, đôi hàng mi cong lên trong không khí.

– Cô nghe ai nói Đô Luân và Thiên Dật có mâu thuẫn có thù địch? Chẳng lẽ Hứa tiên sinh và Đường tiên sinh không nói cho cô biết quan hệ của chúng tôi trước giờ rất tốt sao?

Tiếp tục dùng giọng nói nhẹ nhàng sắc bén đưa ra câu phản vấn thứ ba, câu nói của Lâm Phi vừa dứt, các phóng viên trở nên yên lặng hoàn toàn, hiện trường im lặng tới nỗi có thể nghe thấy tiếng gió thổi vi vút qua mang tai.

– Đương nhiên… tôi không có nói với cô ấy rồi!

Đột nhiên vang lên một giọng nói nhẹ nhàng, tất cả mọi người đồng loạt quay đầu lại, lúc này mới phát hiện giọng nói đó là của Hứa Vĩ Đình, anh rút hai tay trong túi quần ra, phẩy vạt áo theo tiết tấu của câu nói, đồng thời sải bước tiến về phía Lâm Phi.

– Hứa tiên sinh nói vậy là có ý bảo tôi đang nói dối sao? Hoặc là anh muốn nói, thực ra Đô Luân và Thiên Dật đúng là đang tồn tại mâu thuẫn?

Lâm Phi bật cười, cất cao giọng, cô đưa tay nhẹ nhàng hất mớ tóc phía trước về đằng sau, nụ cười duyên dáng, nhưng trong câu nói của cô thì đượm vẻ khiêu khích.

Tiểu Băng đột nhiên có cảm giác đang xem một màn kịch thú vị.

– Ồ, tôi không có ý đó, tôi còn tưởng là cô đang hỏi tôi! Tiểu thư Lâm đưa ra câu hỏi, tôi nghĩ đương nhiên không thể thờ ơ, nên mới trả lời ngay tức khắc!

Đường Chính Hằng nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Hứa Vĩ Đình, thầm thở dài. Hai người này mà gặp nhau thì e rằng buổi tiệc đêm nay sẽ náo nhiệt rồi. Hình như hai người họ, kẻ trước người sau mở công ty giải trí cũng là để đấu với nhau như bao vụ khác, đấu qua đấu lại bao nhiêu năm nay, chỉ có những nghệ sĩ bị kẹp giữa họ là xui xẻo mà thôi. Đến bao giờ bọn họ mới có thể bình tâm lại ngồi xuống nói chuyện, giải quyết vấn đề giữa hai người chứ?

– Ồ, tôi không dám đặt câu hỏi cho Hứa tiên sinh! Nhưng không ngờ Hứa tiên sinh lại không hiểu được là tôi đang đưa ra là câu nghi vấn hay phản vấn đấy! À, tôi quên mất, người thường xuyên sinh sống ở Hồng Kông như Hứa tiên sinh đây chắc không biết câu phản vấn không cần phải trả lời nhỉ?

Lâm Phi vừa nói vừa đi thẳng qua mặt Hứa Vĩ Đình, đôi giày cao gót tạo thành một đường cong duyên dáng, càng làm tôn thêm thân hình tuyệt đẹp của cô. Trên mặt Hứa Vĩ Đình vẫn nở một nụ cười rạng rỡ còn hơn cả tia nắng mặt trời, đột nhiên anh giang rộng vòng tay ra với Lâm Phi. Cái khoảnh khắc hai người ôm nhau đầy thân mật đó, Tiểu Băng đột nhiên ngửi thấy mùi khói súng nồng nặc trong không trung.

Ngoảnh đầu lại nhìn Đường Chính Hằng, trên mặt “núi băng lớn họ Đường” vẫn không có biểu cảm gì, nhưng trong một khoảnh khắc, Tiểu Băng hình như nhìn thấy trong mắt anh ánh lên một tia cười, sau đó lập tức biến mất.

Giác quan thứ sáu của người phóng viên mách bảo nàng, giữa Hứa Vĩ Đình và Lâm Phi nhất định có vấn đề!

Advertisements

2 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 46)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s