Tn PK Xhđ: C5- P1: Tên chồng cũ trời tru đất diệt xuất hiện

Sự cố chấp với tiền bạc của Nại Nại bắt nguồn từ sau khi ly hôn, trước khi ly hôn cô chỉ cần nhớ đến đúng lúc thì đưa tiền cho thím giúp việc đi siêu thị mua đồ, đi nộp tiền điện tiền gas. Cô còn nhớ, sự mềm mại của BOBI BROWN, cô còn nhớ, kiểu công chúa Baroque của CHANEL, cô còn nhớ, sự duyên dáng của COPY CAFÉ.

Đương nhiên, cô cũng nhớ cái cảm giác gia đình, ấm áp, dùng đôi mắt lấp lánh rực rỡ thì nhìn đâu cũng thấy sự ấm áp của tình yêu.

Lúc đó cô chẳng cần nghĩ ngợi về tiền, lại càng không cần suy nghĩ tiền đó từ đâu mà có. Nên khi quyết định ly hôn, cô cũng không thèm lấy tiền. Đối với người thuần khiết như Nại Nại, các chị em trong nhóm không thương tiếc thưởng cho cô một từ – bại não!

Bại não? Có lẽ vậy thật! Dù sao thì khi đó cô cũng mang tâm trạng chạy trốn rời khỏi căn nhà đó, không có ý định quay trở lại. Nhưng bây giờ, khi đứng trước tiệm bánh kếp, cô mới biết thế nào gọi là hối tiếc: “Sớm biết thế này thì hồi đó đã lấy nhiều nhiều tiền một chút rồi!”

Ba vạn tiền hoa hồng mới kiếm không thể nào làm chỗ dựa cả đời được. Cô vẫn phải nỗ lực nhiều. Sau lần đi “ăn chơi đã đời” cùng Tiểu Trần, cô lại tiếp tục mang theo vinh quang và mộng tưởng tiếp tục từ điểm xuất phát, tiếp tục chăm chỉ cần cù dưới quyền cô tổ trưởng nhỏ bạo lực và tiếp tục tán phét với Tiểu Trần về các chuyện lớn bé trong văn phòng.

Cuộc đời cứ trôi, nên cô phải dựa vào chính đôi chân của mình bước đi thôi.

***

Các căn hộ ở khu Atlantis không dễ bán chút nào. Người giàu có ấy mà, chê ở đây xa xôi, môi trường vệ sinh kém; còn người bình thường ấy mà, đối với một căn hộ hơn hai trăm vạn nhân dân tệ ít nhiều cũng có chút không nỡ và đắn đo. Sau lần kí kết thành công cách đây một ngày, sắc mặt Nại Nại lại khôi phục nguyên dạng ban đầu. Cuối tháng rồi mà vẫn chưa kí thêm được hợp đồng nào!

Hôm nay là ngày phát lương, cô đã bàn bạc kĩ cùng Tiểu Trần. Hai người phải trở thành công dân tiết kiệm điển hình, cống hiến một phần sức lực vì một xã hội tiết kiệm. Mỗi người sẽ mua một chiếc bánh trứng cuộn rồi lặng lẽ về nhà gặm lúc ngồi coi tivi.

Thu dọn vệ sinh xong, là đứng đợi! Mấy người duy trì tư thế mỉm cười chờ đợi phục vụ của tiếp viên hàng không, chờ đợi sự xuất hiện của kẻ vung tiền qua cửa sổ tiếp theo…

Từ phía xa, Nại Nại thấy một chiếc xe quen thuộc đi đến. Dù không nhìn rõ được biển số xe, nhưng từ hơi thở gấp gáp của mình, cô đã đoán được người đến là ai.

Chiếc xe dừng lại, từ trong xe bước ra một người. Tổ trưởng ngay lập tức phân tích trang phục rồi nhanh chóng đưa ra phán đoán, đây chính là một kẻ vung tiền qua cửa sổ, thế là cô lập tức nói với Nại Nại: “Nại Nại! Chị phụ trách “hạ gục” anh ta.”

Nại Nại cố tình quay mặt đi giả vờ không nghe thấy gì, Tiểu Trần lấy khuỷu tay huých nhẹ cô một cái, rồi nhe ra hàm răng trắng của mình.

Là ý gì? Muốn cắn chết anh ta? Hay là xé xác anh ta?

Khi trái tim không còn nữa, có cắn người cũng đổi lại được gì đây? Nại Nại lại bắt đầu giả chết, không thèm quan tâm tới người mới đến.

Lúc này cánh cửa kính tự động mở ra, người mới đến lập tức nhận ra người đang quay hẳn lưng về phía mình là Nại Nại: “Nại Nại?”

Nại Nại quay lại, miễn cưỡng mỉm cười ra vẻ không có vấn đề gì, xòe năm ngón tay ra vẫy vẫy với anh: “Đúng thế, tình cờ thật.”

Sau đó cả hai cùng im lặng, tổ trưởng hận không thể biến sắt thành gang, vô cùng lo lắng. Làm nghề buôn bán bất động sản là phải tận lực không có quan hệ thành có quan hệ, biến có quan hệ thành quan hệ bán nhà. Nhìn thấy Nại Nại với người khách đó rõ là có quan hệ, sao có thể từ bỏ dễ dàng được. Cho nên, nhất quyết phải bắt Nại Nại biến quan hệ đó thành quan hệ bán nhà.

Sau nụ cười tươi rói, tổ trưởng véo mạnh một cái vào eo Nại Nại rồi nghiến răng khẽ nói: “Ba vạn đó! Chị không cần nữa sao?”

Lúc này, trong miệng Nại Nại vẫn còn dư vị của chiếc bánh trứng cuộn, ông chủ đã cho quá nhiều ớt, làm cho cổ họng cô hơi đau. Cô lại nhớ về gia đình trước kia, lại còn phần tài sản mình đã không nhận sau khi ly hôn nữa. Có lẽ, dụ anh ta mua cái công trình nát bươm này cũng coi như báo thù.

Thế là lấy hết dũng khí, cô mỉm cười lạnh tanh quay sang hỏi: “Anh tới mua nhà sao?”

“Bạn anh muốn mua, anh đến xem giúp anh ấy.” Lữ Nghị trả lời rất mạch lạc.

Nại Nại thất vọng não nề vì không thể trả thù được tên chồng cũ bội bạc này bèn yếu ớt nói: “Ồ, vậy để tôi đưa anh đi xem.”

“À, không cần đâu, anh chỉ xem qua thôi.” Lữ Nghị xua tay từ chối, dáng vẻ vẫn phong độ như trước.

Nại Nại cảm thấy ánh mắt đầy sát khí của tổ trưởng từ phía sau, cũng biết rằng cô ấy lại sắp nổi khùng. Vì tháng lương và tiền thưởng sắp tới được thuận lợi đến tay, cô nhất định phải kiên trì! Thế nhưng, cô thật sự không thể…

“Được thôi, vậy anh cứ đi xem đi.” Cô chả buồn mỉm cười, quay đầu tiếp tục đờ đẫn.

“Thế em không đưa anh đi xem sao?” Giọng anh nghe có chút thất vọng.

Cô thoáng bất ngờ, ngưng một lúc mới tiếp tục nói: “Đó là vì anh bảo không cần.”

“À! Là vì anh sợ làm phiền em thôi.” Lữ Nghị nói thêm một câu.

Tổ trưởng cuối cùng không chịu được tiến đến cười tươi nói: “Không phiền đâu, Nại Nại, chị đi đi, đưa anh ấy đi coi căn số 22 nhé.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s