Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 47)

Trong phòng tiệc, rực rỡ ánh đèn.

Buổi yến tiệc của buỗi lễ âm nhạc là một bữa tiệc điển hình theo kiểu Trung Quốc, với thân phận là người phụ trách của hai công ty giải trí lớn nhất đại lục, Hứa Vĩ Đình và Lâm Phi được sắp đặt ngồi cùng một bàn, không những thế, ghế ngồi của họ còn được xếp ngay cạnh nhau. Hứa Vĩ Đình vô cùng ga lăng kéo ghế cho Lâm Phi, Lâm Phi một tay đặt lên thành ghế, một tay vuốt tóc, vẫn chưa ngồi xuống ngay.

– Sao đột nhiên Hứa tiên sinh lại khách sáo với tôi thế này?

Giọng nói của Lâm Phi vô cùng uyển chuyển

– À, tôi quên mất, Hứa tiên sinh đối với cô gái nào cũng khách khí như vậy thì phải!

Nghe xong câu nói của cô, Hứa Vĩ Đình bỗng đờ người ra, sau đó cố hết sức mím chặt môi kìm chế, không nói lời nào. Đường Chính Hằng chỉ cúi đầu xuống nhìn ly rượu trong tay mình, trong mắt ánh lên vẻ cười tinh nghịch.

– Ấy, chẳng phải lúc bình thường Hứa tiên sinh nói rất nhiều sao? Sao hôm nay lại không nói gì? Chẳng giống với tác phong thường ngày của anh chút nào cả!

Lâm Phi hiển nhiên không hề có ý định ngồi xuống, vẫn nghênh mặt lên nhìn Hứa Vĩ Đình, giọng điệu sắc bén.

– Đối tượng nói chuyện của tôi chỉ giới hạn trong những người muốn nghe tôi nói. Nếu tôi cứ nói không ngừng, chẳng phải sẽ cướp hết lời của cô sao?

Hứa Vĩ Đình tức giận ngẩng đầu lên nhìn thẳng Lâm Phi.

– Ồ!? Trước giờ chẳng phải Hứa tiên sinh vẫn thích cướp lời người khác sao? Anh yên tâm đi, tôi không để bụng đâu.

Lâm Phi đưa một ngón tay lên lắc lắc, sau đó mới duyên dáng ngồi xuống. Hứa Vĩ Đình nhìn cô chòng chọc, trên mặt vẫn nở nụ cười rạng rỡ nhưng tay thì giật chiếc ghế đánh cạch một tiếng phũ phàng.

Trong khi đó Tiểu Băng bên bàn kế bên cứ nghển cổ lên để ngó bàn bên này, bộ dạng tò mò quá đỗi của nàng khiến người khác cảm thấy rất buồn cười. Hai người này không ai chịu nhường ai cả, xem ra sự việc càng lúc càng hấp dẫn đây.

– Cô Lâm, cô Lâm, có thể cho chúng tôi một chút thời gian để phỏng vấn không ạ?

Giữa buổi tiệc, Lâm Phi vừa thoát khỏi đám đông lập tức bị cánh phóng viên bao vây lấy.

– Ok, đương nhiên là được!

Lâm Phi xòe hai tay ra, cười duyên dáng

– Nhưng mà mọi người đừng có đặt nhiều câu hỏi quá! Ngoài ra, những vấn đề liên quan đến scandal của ngôi sao, những câu hỏi vô vị về mâu thuẫn giữa Thiên Dật và các công ty khác thì xin mọi người đừng hỏi. Tôi không có hứng thú lãng phí thời gian trả lời thêm lần nữa đâu.

Các phóng viên lập tức ngơ ngác nhìn nhau.

Người phụ nữ này đúng là giỏi, Tiểu Băng đứng bên cạnh vừa nghe vừa nghĩ, chẳng trách những người trong giới chỉ cần nhắc đến cô là thấy đau đầu.

– Chi bằng thế này, tôi tin rằng mọi người đều muốn biết việc liên quan đến bộ phim tiếp theo của Tư Nam đúng không?

Lâm Phi không đợi các phóng viên đưa ra câu hỏi, cứ thế tự mình nói.

– Cuối cùng Kỉ Tư Nam cũng quyết định diễn bộ phim điện ảnh tiếp theo rồi sao?

– Nhưng Thiên Dật trước đây không phải đã nói “Truyền Kì” là tác phẩm màn bạc cuối cùng của Kỉ Tư Nam sao?

– Vậy album đầu tay của Kỉ Tư Nam liệu có vì chuyện này mà phải lùi thời gian lại không?

Đối với nghệ sĩ nam số một của Thiên Dật là Kỉ Tư Nam, hiển nhiên các phóng viên rất có hứng thú. Thế là chỉ cần có người hỏi một câu là những câu hỏi tiếp theo cũng ồ ạt ập tới.

– Về vấn đề này, tôi nghĩ để quản lý của Kỉ Tư Nam trả lời thì tốt hơn, Ena…

Lâm Phi tươi cười vẫy tay một người đứng cách đó không xa

– Cô giới thiệu cho các phóng viên biết về tình hình chuẩn bị album và bộ phim tiếp theo của Tư Nam đi!

– Nhưng thưa tiểu thư Lâm, tôi thấy các phóng viên nhà báo dường như có hứng thú phỏng vấn cô hơn đấy!

Trong đám đông đột nhiên vang lên một giọng nói bất thình lình, nghe có vẻ thờ ơ không để tâm cho lắm,  khuôn mặt đang tươi cười của Lâm Phi trong phút chốc cứng đờ lại.

– Tôi thì có gì hay mà phỏng vấn? Nói gì thì nói cũng đều không bằng viết về các nghệ sỹ để có cái đáng xem!

Cô nhìn về hướng người đang nói, ánh mắt hai người lập tức nhìn thẳng vào đối phương. Rõ ràng nụ cười của họ đều rất bình thản lịch thiệp, nhưng ánh mắt họ tóe lên vẻ sát khí đằng đằng.

– Bản thân tiểu thư Lâm đã có rất nhiều thứ hay ho để xem rồi, à, không đúng, nên nói là cô rất có mê lực mới đúng, bằng không Vương Sở sao có thể bỏ rơi Đô Luân đi theo cô được? Về điểm này tôi cam tâm tình nguyện chịu thua!

Hứa Vĩ Đình một tay nâng ly rượu, chầm chậm bước tới trước mặt Lâm Phi trong ánh đèn flash chớp lòa suốt cả quãng đường.

Lâm Phi khẽ nghiến răng, cố gắng giữ trên môi nụ cười xinh đẹp.

Tôi làm sao có mê lực bằng Hứa tiên sinh được cơ chứ, anh được nhiều nghệ sĩ nữ yêu thích như vậy, tôi tin chỉ cần Hứa tiên sinh nói một câu, các nữ nghệ sĩ của Thiên Dật sẽ tranh nhau bỏ tôi mà đi theo anh đấy…

Các phóng viên nín thinh, sao càng nghe lại càng thấy mùi khói súng nồng nặc hơn, họ đang nói về cái gì thế này?

– No no no… như thế không được, nếu bọn họ mà bỏ cô đến tìm tôi thì tôi phải ăn nói làm sao với tiểu thư Lâm đây?

– Hứa tiên sinh rất sợ phải giải quyết sự việc với tôi sao? Tôi nghe nói không làm việc hổ thẹn với lương tâm thì không việc gì phải sợ, có đúng không?

– Có lý…

Hứa Vĩ Đình vừa nói vừa gật gù, có vẻ như muốn tán đồng lời nói của Lâm Phi.

– Thế nên, nếu như tiểu thư Lâm có chuyện gì sợ phải giải quyết với người khác thì hoàn toàn có thể tới tìm tôi, có nhất định sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ cô!

Nói xong, Hứa Vĩ Đình không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của cánh phóng viên, ung dung đút tay vào túi quần đi thẳng. Vừa đi về phía trước, vừa nở nụ cười lịch thiệp.

– Rốt cuộc bọn họ đang nói cái gì thế?

Tiểu Băng cau mày khó hiểu, chỉ cảm thấy miệng lưỡi hai người rất gay gắt, cãi nhau không cần biết trời đất gì, gần như mỗi câu đều có dụng ý khác, nhưng mỗi câu nàng đều không hiểu gì. Trực giác của phóng viên mách bảo nàng, giữa hai người này chắc chắn có vấn đề.

Trí tò mò của Tiểu Băng bắt đầu trỗi dậy.

– Giải quyết cái gì, việc gì hổ thẹn với lương tâm, ai bỏ rơi ai cái gì? Rốt cuộc thì đây là ý gì chứ?

Nàng tự lẩm bẩm trong miệng, đột nhiên một giọng nói trầm trầm vang lên bên tai, vẫn mang cái hơi lạnh như bất cứ lúc nào.

– … vấn đề tình cảm.

Vừa ngẩng đầu lên nàng bắt gặp ngay ánh mắt lạnh lẽo của Đường Chính Hằng, hai mắt Tiểu Băng đột nhiên sáng bừng lên. Woa, thì ra Đường Chính Hằng cũng có lúc lộ tin tức ra cơ đấy!

Advertisements

2 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 47)

    • bạn ơi, truyện này SV không phải tác giả, mà là truyện SV mua bản quyền phát hành. Truyện đã có bán rộng rãi trên thị trường, bạn thích có thể đến các hiệu sách để mua. Cảm ơn bạn nhiều

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s