Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 48)

Sau khi kết thúc buổi tiệc, về tới nhà thì trời đã gần sáng, buổi đêm của Bắc Kinh bốn bề tĩnh mịch. Tiểu Băng cuộn mình vào trong chăn bò toài trên giường, mở laptop trước mặt. trong căn phòng tối thui, ánh sáng của màn hình tinh thể lỏng khiến cho mặt nàng trắng bệch, giống hệt như khuôn mặt của Sadako trong phim kinh dị. Trong buổi tiệc, về mối quan hệ giữa Hứa Vĩ Đình và Lâm Phi, Đường Chính Hằng chỉ nói đúng một câu rồi không chịu nói thêm bất cứ điều gì. Đối với việc này Tiểu Băng tò mò không chịu được, thế là vừa về tới nhà nàng lập tức mở tài liệu ra tra.

Đống tài liệu tay trái là của Lâm Phi, đống tư liệu bên phải là của Hứa Vĩ Đình.

Ngón tay Tiểu Băng gõ nhịp nhịp trên tấm ga trải giường. Một người sinh ra ở Thượng Hải, một người là người Bắc Kinh chính gốc, sau khi Hứa Vĩ Đình rời Bắc Kinh tới Hong Kong để phát triển, Lâm Phi mới đến Bắc Kinh. Rốt cuộc thì vào thời gian nào xuất hiện cái vấn đề tình cảm mà Đường Chính Hằng nói đây?

Học tiểu học ở Thượng Hải, học trung học ở Thượng Hải, học đại học ở Thượng Hải… Tiểu Băng vừa lười nhác đọc bản giới thiệu bản thân của Lâm Phi vừa di chuột kéo thanh trượt xuống trang sau.

-… Khoan đã!

Mắt Tiểu Băng sáng rực lên, nhanh chóng di chuột tới một trang nào đó. Chuyên ngành chính của đại học là quản trị kinh doanh, đồng thời học thêm chuyên ngành tài chính, đã từng là học sinh giao lưu hai tháng tại đại học Bắc Kinh.

– Oh! Yes! Thì ra là ở đây à!

Tiểu Băng hưng phấn đến nỗi suýt thì mở phanh cả laptop ra. Trong đầu nàng giờ đã tưởng tượng ra một câu chuyện tình yêu kinh thiên động địa, cảm động cả quỷ thần. Nàng đến Bắc Kinh học giao lưu, hai người vừa gặp đã phải lòng nhau, sau đó chàng lăng nhăng rồi bỏ rơi nàng, thế là hai người vì thế mà trở thành kẻ thù, mỗi lần gặp nhau đều đối đầu ra mặt, hận không thể khiến đối phương đổ máu tại trận.

“Reng…”

Màn hình di động bỗng phát sáng, hiện ra tin nhắn của Đường Chính Hằng. Tiểu Băng giật nảy người, câu chuyện tình yêu gì đó ngay lập tức bay biến không chút dấu vết còn vương.

– 9 giờ tối mai, ở Lệ Tinh, gặp mặt một lúc.

Tiểu Băng vừa xem tin nhắn vừa nhẩm tính công việc buổi tối, khách sạn Lệ Tinh, chắc chính là cái ở gần khu chợ sầm uất nhỉ?

– Nhưng tôi rất bận…

Nàng tiện tay trả lời tin nhắn, Đường Chính Hằng trả lời lại rất nhanh, giọng điệu càng thêm phần cương quyết.

– Không được đến muộn.

Tiểu Băng bất lực thở dài, nhanh chóng trả lời anh, nội dung vô cùng đơn giản chỉ có một chữ.

– Được.

 

***

 

Buông điện thoại xuống, Đường Chính Hằng cúi đầu khẽ thở dài.

– Nghe tôi nói này, cậu chắc chắn làm vậy được hả? Không có chỗ nào khó khăn hay không thỏa đáng đấy chứ?

Hứa Vĩ Đình nghe thấy tiếng anh thở dài, trong lòng cảm thấy khó hiểu, bèn thận trọng hỏi một câu. Giờ anh đang ngồi trên chiếc sofa lớn trong nhà Đường Chính Hằng, đung đưa ly rượu trong tay mình, trong ly rót đầy rượu Brandy mà Đường Chính Hằng cất giữ, anh vô cùng mãn nguyện uống một ngụm lớn.

– Không vấn đề gì.

Đường Chính Hằng ngẩng đầu lên đầy dứt khoát, uống cạn ly rượu trước mặt.

– Bộ phim mới, album mới, quảng cáo mới…

Hứa Vĩ Đình xòe ngón tay ra đếm, khẽ nhếch mép lên, nụ cười ngạo nghễ và gian tà, dường như chứa đầy sự coi thường

– Hủy hoại được Kỉ Tư Nam, một nửa kế hoạch của Thiên Dật sẽ over, để tôi xem người đàn bà đó còn đấu với tôi kiểu gì!

Hứa Vĩ Đình sung sướng rót thêm một ly, nhàn nhã nâng ly rượu lên lắc nhẹ và tự nói một mình.

– Tuy tay Kỉ Tư Nam đó vô tội, nhưng ai bảo hắn ta là cái cây hái ra tiền của Lâm Phi! Muốn trách thì phải trách hắn đã theo nhầm người!

– Hứa Vĩ Đình…

Đường Chính Hằng cũng tự rót cho mình một ly rượu, có vẻ định nói gì đó xong lại thôi.

– Sao thế, có vấn đề gì à?

Hứa Vĩ Đình quay đầu lại nhìn Đường Chính Hằng chằm chằm, anh có cảm giác lúc này Đường Chính Hằng có chút do dự.

– Không có gì, uống rượu đi.

Đường Chính Hằng chớp mắt, thu lại vẻ lúng túng vừa thoáng hiện trong đôi mắt, nâng ly lên cụng ly với Hứa Vĩ Đình.

– Cậu tìm cái cô Trác…, à, Trác Tiểu Băng! Tôi thấy trông cô ta rất bình thường, cô ta liệu có được không? Cậu chắc chắn cô ta nhìn thấy Kỉ Tư Nam đi vào khách sạn nhất định sẽ bám theo chụp trộm sao?

Hứa Vĩ Đình vừa uống rượu vừa bất giác hỏi. Đường Chính Hằng cúi đầu, không nói năng gì như mọi khi. Nhưng Hứa Vĩ Đình nghe thấy tiếng bạn mình thở dài, anh cảm thấy rất ngạc nhiên, vì từ trước tới giờ anh chưa từng nghe thấy tiếng thở dài vừa do dự vừa buồn bã như thế này từ Đường Chính Hằng.

 

***

 

Lúc Tiểu Băng tỉnh dậy vào ngày hôm sau, bên ngoài trời đã sáng.

Các hoạt động trước buổi lễ âm nhạc tiếp tục được tiến hành, cho dù là mua bán từ thiện hay tuyên truyền bầu phiếu cho buổi công diễn, đều là những cơ hội tuyên truyền album và single tốt nhất của các ca sĩ. Các ca sĩ diễn viên của Hồng Kông, Đài Loan, Ma Cao hội tụ tại Bắc Kinh, bởi vì không đủ người, vài phóng viên của tòa soạn đều phải chạy đến vài chỗ trong một ngày để phỏng vấn, đến cả bản thân Tiểu Băng cũng không rảnh rang được chút nào, đi sớm về muộn, bận tới mức không mở mắt ra được.

Mãi đến tối nàng mới giành được chút thời gian để gặp Đường Chính Hằng.

– Sao lại là chi phiếu tiếp?

Tiểu Băng nhìn chằm chằm vào tờ giấy mỏng dính trước mặt mình, nàng trợn to mắt để đếm cho rõ tổng con số 0 ở bên trên. Lần này may là chỉ có 5 số 0, nàng vừa nghĩ vừa thở phào nhẹ nhõm. Nàng ngẩng đầu lên giả bộ vô tình dò xét xung quanh. Địa điểm cuộc gặp mặt lần này được Đường Chính Hằng chọn tại tiệm café ở tầng một của khách sạn Lệ Tinh, ra khỏi cửa chính là đại sảnh của khách sạn, đèn điện sáng rực, trang trí cũng hết sức lịch sự trang nhã. Nghe nói các minh tinh mỗi lần đến Bắc Kinh, khách sạn này đều là sự lựa chọn hàng đầu. Xem ra chắc họ thích môi trường ở đây nhỉ?

– Lần trước cô chưa lấy.

Đường Chính Hằng hình như có tâm sự gì đó, chỉ cúi đầu lặng lẽ quấy tách café trước mặt mình.

– Đường tiên sinh tìm tôi chỉ để trả chi phiếu cho tôi thôi sao? Ồ! Vậy cảm ơn anh nhiều nhé, dù sao thì cũng là phần tôi đáng được nhận, vậy tôi cũng không khách sáo nữa!

Tiểu Băng sung sướng nhận lấy tờ chi phiếu 90 vạn nhân dân tệ, nói tới đây nàng lại thấy có chút phiền muộn, lần trước nàng không trực tiếp nhận lấy tờ chi phiếu 100 vạn mà Đường Chính Hằng đưa nàng. Thật ra về mối quan hệ giữa nàng và Cảnh Lượng, theo tính cách thường ngày của mình, nhất định nàng sẽ vì 10 vạn đó mà bịa ra một lý do để lừa Đường Chính Hằng.

Nhưng không hiểu vì sao, lần đó nàng không muốn tiếp tục lừa Đường Chính Hằng nữa. Nhét tờ chi phiếu vào ví, Tiểu Băng bỗng nhiên cảm thấy không thoải mái chút nào. Nàng vốn định dựa vào việc Hướng Tình chuyển công ty để kiếm một khoản lớn từ Đường Chính Hằng, nhưng đến lúc thật sự lấy được tiền, dường như trong lòng nàng có thứ gì đó như bị lấy mất, trống rỗng, khiến nàng không thể hào hứng lên được.

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 48)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s