Định mệnh (tiếp 53)

“Bác sĩ, thế nào rồi ạ?”

Dora lao đến vị bác sĩ già khi ông vừa bước ra hỏi phòng cấp cứu.

“Mất nhiều máu, chấn thương đầu khá nghiêm trọng. Nhưng đã qua cơn nguy hiểm, tính mạng của anh ta đã được đảm bảo. Nhưng……”

“Nhưng sao thưa bác sĩ?” Dora tái mặt.

“Nhưng chúng tôi không thể đảm bảo về di chứng, những trường hợp như thế này, không ít thì nhiều, thường để lại di chứng. Chuyện đó thì chỉ biết trông cậy vào vận may thôi. Gia đình thông cảm cho!” Giọng người bác sĩ có vẻ bối rối.

“Vâng… cảm ơn bác sĩ rất nhiều”.

Dora thở dài, ngồi xuống ghế chờ bên ngoài phòng cấp cứu. Christ đã được đưa vào phòng vài tiếng rồi, khoảng thời gian đó không khác gì địa ngục đối với cô. Cô biết anh đau đớn, còn cô chỉ bất lực ngồi đó chờ đợi. Còn gì có thể khủng khiếp hơn thế? Không một lời an ủi, vỗ về nào có thể làm cô bình tĩnh lại. Sự sợ hãi khi phải mất anh tràn ngập người cô, kéo đầu óc cô vào những hố đen thăm thẳm và rùng rợn.

Phải thêm một tiếng sau Christ mới được đưa vào phòng hồi sức. Dora cùng ông bà Halver vội bước ngay vào.

Anh nằm đó, xanh xao và yếu ớt. Làn da anh trắng bệch vì mất máu quá nhiều, dưới cổ áo, làn băng trắng lộ lên, và cũng làn băng trắng đó quấn quanh đầu anh. Mái tóc anh đã được cắt ngắn đi, và trên khuôn mặt hoàn hảo của anh hằn những vết trầy trụa.

Dora không thể kìm được nước mắt. Tất cả những điều này đều do cô gây ra, đúng, chỉ do mình cô gây ra, nếu cô không quá háo hức, nếu cô không bất cẩn đến thế, nếu cô không để mình bị bắt cóc thì…… Và nếu cô để mắt đến anh hơn nữa thì cớ sự đâu đến mức này.

Trời ơi! Nếu như……

 

 

Hai ngày qua dài hơn hai thế kỉ. Dora ở bên cạnh Christ, không rời anh dù chỉ một bước. Cô nắm tay anh, nói chuyện với anh như thể anh đang nghe cô, làm mọi chuyện cô nghĩ ra với mong ước duy nhất: anh tỉnh lại. Có lúc cô những tưởng anh sắp tỉnh, nhưng đó chỉ là những cơn đau bất ngờ ập đến với anh.

Cô đã thức suốt đêm, ba giờ sáng, cô mệt mỏi thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn. Trong mơ, cô thấy Christ tỉnh dậy và ôm lấy cô, hôn cô và hứa sẽ không bao giờ làm cô sợ nữa.

Rồi, Dora giật mình thức dậy, không hiểu lý do tại sao mình bị đánh thức. Cô thấy bàn tay mình trống vắng, cô đã nắm tay Christ suốt mà. Cô vội ngước lên, và cô không thể tin vào mắt mình, anh đang nhìn cô đăm đăm.

Bàn tay cô nhanh chóng bao lấy khuôn mặt anh, giọng cô vút lên với một âm vực cao mừng rỡ.

“Anh! anh tỉnh rồi! Tạ ơn trời, anh tỉnh rồi!”

Christ để cho cô hôn lên tóc, lên má và lên môi anh, nhưng anh vẫn không nói gì. Thậm chí anh còn không lau những giọt nước mắt đang ràn rụa trên má Dora. Ánh mắt anh lạnh lùng và dửng dưng. Tay vẫn giữ lấy khuôn mặt Christ, Dora nhìn anh và hỏi.

“Anh cảm thấy thế nào? Có còn đau không? Anh cần gì, cứ nói, em sẽ mang đến cho anh”.

Christ chậm chạp gỡ bàn tay Dora trên khuôn mặt mình, anh gượng dậy, nhưng không được. Rì rầm nguyền rủa, anh đưa tay lên đầu, cố quen dần với cơn choáng váng. Giọng anh trầm đục khi anh cất tiếng hỏi Dora.

“Tôi cần hỏi cô hai điều”.

“Anh cứ nói đi”.

Dora hơi hụt hẫng vì âm điệu vô tâm và vẻ lạ lùng trong đôi mắt xanh của Christ.

“Thứ nhất, tôi đang ở đâu?”

“Bệnh viện”.

Christ gật đầu, điều này anh đã đoán trước được rồi.

“Thứ hai, cô là ai?”

Không có từ ngữ nào diễn tả chính xác tâm trạng của Dora. Cô nhìn sững Christ, không thể tin vào tai mình.

“Anh đùa phải không? Christ, thôi nào, anh mới tỉnh dậy mà, anh làm em lo lắng lắm, anh có biết không!” Bàn tay cô vô thức vươn tới, chạm vào vai anh như thỉnh cầu một lời thú nhận.

Christ mệt mỏi né mình, mày anh nhíu lại.

“Em chạm vào vết thương của anh ư? Ôi trời, cho em xin lỗi”. Dora vội rụt tay về, cô nắm hai bàn tay lại với nhau trong một tâm trạng bối rối khủng khiếp. Christ vẫn tiếp tục bằng giọng xa lạ.

“Vì tôi hoàn toàn không biết cô là ai, cho nên cô có thể gọi cha mẹ tôi được không?”. Christ cáu kỉnh nhìn xuống cơ thể bất tuân của mình “Và nếu được tôi muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi”.

Dora đau đớn nhìn Christ, di chứng bác sĩ nói có phải là thế này không ? Anh bị mất trí nhớ. Cô phải làm sao đây? Cô sẽ đau đớn lắm nếu anh không còn nhớ cô là ai, không còn dành tình yêu cho cô nữa. Bất lực, Dora quay ánh nhìn khỏi Christ, cô không thể chịu đựng nổi sự xa cách lạnh lùng đó thêm một chút nào nữa.

“Em sẽ gọi cha mẹ anh và cả… bác sĩ nữa”.

Rồi cô đứng dậy, lê bước ra khỏi phòng. Bác sĩ nhanh chóng bước vào. Bà Lolita đã về nhà lấy thêm đồ cho Dora, ông Nelson thì tranh thủ giải quyết đống công việc của công ty, họ đều đã nhận được điện thoại của cô và sẽ tới đây nhanh chóng. Dora giải thích lí do chưa có mặt của ông bà Halver cho Christ biết. Anh gật đầu, Dora nghẹn ngào, ít ra anh ấy cũng đã bình an.

Bác sĩ khám cho Christ và rất nhanh sau đó, ông bà Halver hối hả bước vào. Họ vui mừng nhìn đứa con trai độc nhất đã tỉnh lại. Christ cười và chào đón họ. Nhưng ông bà Halver hoàn toàn thất kinh khi Christ hỏi Dora là ai. Nhưng họ không kịp giải thích cho anh ngay vì bác sĩ yêu cầu cung cấp một vài thông tin để chuẩn đoán bệnh một cách chính xác nhất.

“Cậu ấy bị chứng mất trí nhớ tạm thời. Và nếu như những gì quý vị cung cấp là đúng, thì cậy ấy bị mất phần kí ức trong khoảng vài năm trở lại đây”.

Bác sĩ thông báo rồi tiếp.

“Đây là trường hợp khá may mắn vì có những người quên sạch họ là ai, và tệ hơn nữa, còn quên cả những kỹ năng cần thiết cho cuộc sống, có khi phải dạy từ cách nói chuyện, ăn uống và cách đi đứng…”.

“…Những trường hợp thế này thì một số sẽ nhớ lại, trong những khoảng thời gian khác nhau, chúng tôi không thể dự đoán trước, nhưng cũng có những trường hợp vĩnh viễn không thể nhớ lại”.

Không bao giờ có thể nhớ lại ư? Dora cảm thấy như mình sắp ngất đến nơi. Anh sẽ không bao giờ nhớ ra cô, nhớ về những kỉ niệm tuyệt vời giữa họ, anh sẽ quên mất cô đã yêu anh như thế nào và anh đã yêu cô ra sao ư? Dora cay đắng nghĩ. Nhưng cũng còn may mắn khi anh đã bình an. Chuyện này nhất định chỉ là một giấc mơ thôi.

Dora vịn vào thành ghế và gấp gáp ngồi xuống, mặt đất tựa hồ chao đảo dưới chân cô. Sau khi giải thích tất cả về bệnh tình và cách chăm sóc cho Christ, bác sĩ rời phòng, để lại bốn người trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

“Con có quen cô ấy không ạ?” Christ lên tiếng trước.

Nhưng không ai trả lời anh, không một ai. Cả ông Nelson và bà Lolita đều quá rõ những gì Dora phải chịu đựng lúc này. Bà Lolita vội ôm lấy cánh tay Dora.

“Đi nào!  Mẹ con chúng ta ra ngoài, để một mình Nelson nói chuyện với Christ được rồi”.

Không đợi Dora kịp phản đối, bà Lolita dẫn cô đi ra. Ngồi xuống hàng ghế chờ, bà nhìn cô thẫn thờ một cách vô hồn. Vòng tay ôm lấy Dora, bà an ủi cô bằng những lời dịu dàng và yêu thương. Đối với bà tư lâu Dora đã là một phần của gia đình này, là đứa con dâu mà bà vô cùng ưng ý. Người mà bà biết cuối cùng đã trở thành bến đỗ hạnh phúc của Christ nhà bà.

“Con yêu, tại sao chuyện này lại có thể xảy ra kia chứ? Con không đáng bị như thế.… Cứ khóc đi con! Đừng giữ trong lòng… khóc để cho lòng con nhẹ bớt,… nào… khóc đi con… rồi mọi chuyện sẽ có cách giải quyết. Ôi! con yêu……”.

Một lúc sau khi đã nguôi được phần nào. Quay trở lại phòng bệnh. Lúc này Christ đã ngủ do tác dụng của thuốc an thần. Cô nhẹ nhàng đến bên anh, đau lòng nhìn những dải băng trắng xóa quấn quanh người, quanh đầu anh. Cô có thể giúp gì cho anh kia chứ? Giờ thì anh còn không nhớ tới cô nữa rồi.

Quì xuống sát bên giường anh, Dora nức nở lần nữa.

“Tại sao…? Tại sao anh lại quên em…… ? Đúng là em có lỗi phải không? Em đáng bị trừng phạt, nhưng đừng quên em, xin anh! Xin anh, Christ! Sao anh có thể…?”

Dora gạt nước mắt, cô sẽ không chịu đầu hàng số phận như vậy. Cô vốn không phải là người yếu đuối ủy mị. Nếu đây là mất trí tạm thời, nếu anh yêu cô sâu đậm như anh đã từng chứng tỏ, cô tin anh sẽ sớm lấy lại trí nhớ thôi. Cô sẽ khiến anh phải nhớ. Cô đứng lên, lặng lẽ rời phòng. Cô biết sẽ có nhiều khó khăn chờ cô phía trước.

Christ mở mắt. Cái quái gì thế? Tại sao anh lại thế này? Cô ấy khóc thì sao? Tại sao anh lại cảm thấy đau lòng? Anh đã hết sức kìm chế để không ngồi dậy và ôm lấy cô. Một thứ gì đó trong anh thôi thúc anh vuốt ve cô, hôn cô và an ủi cô. Nhưng cô là ai kia chứ? Tại sao cô có thể khiến anh có những cảm xúc đan xen lẫn lộn như vậy?

… Bóng hình người con gái đó xa lạ nhưng lại quá đỗi thân quen trong tiềm thức anh. Rốt cuộc, cô ấy là ai?

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s