Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 50)

(4) Cùng chung hoạn nạn Chương II

Ngày cuối cùng của năm nay, buổi lễ âm nhạc chính thức mở màn tại Happy Valley tại Bắc Kinh.

Tất cả phóng viên của “Star” đều xuất hiện, Tiểu Băng cũng nhanh chóng đến buổi phỏng vấn của Hà Lệ để gặp Vũ Chí Tân. Vũ Chí Tân giúp Tiểu Băng đến chào hỏi với người quản lý của Hà Lệ, sau khi phỏng vấn tập thể kết thúc sẽ dành cho nàng riêng nửa tiếng. Lúc Hà Lệ xuất hiện tại buổi họp báo, mọi sự chú ý của cánh phóng viên đều đổ dồn vào nữ minh tinh đang nổi này.

Tiểu Băng không buồn để ý đến Vũ Chí Tân, tự chọn cho mình một chỗ gần cửa rồi ngồi xuống, sau đó rút máy ghi âm ra bắt đầu thu. Trên bục, Hà Lệ với bộ dạ phục ôm sát ngực màu vàng kim trông xinh đẹp rạng ngời, cô cầm chiếc cup vừa nhận được bằng một tay, ngón tay út hơi cong lên, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

– Cô Hà Lệ, xin hãy nói đôi lời về cảm nghĩ khi được nhận giải!

– Cô Hà Lệ, nhận được giải thưởng, người cô muốn cảm ơn nhất là ai?

Đúng là mấy câu hỏi nhạt nhẽo vô vị, Tiểu Băng không cần nghĩ cũng biết nhất định mấy phóng viên này đã nhận được phong bì của Thiên Dật nên mới đưa ra mấy câu hỏi không động chạm đến ai thế này.

Nàng cười khinh miệt, bĩu môi, vừa định lên tiếng hỏi thì đột nhiên một giọng đàn ông sắc bén vang lên phá vỡ không khí trầm lắng của cả hiện trường.

– Cô Hà Lệ, tôi muốn hỏi, việc cô rời bỏ Đô Luân để đến Thiên Dật liệu có phải vì quan hệ với ông chủ trước kia là Đường Chính Hằng không?

Nghe thấy tên của Đường Chính Hằng, dây thần kinh toàn thân của Tiểu Băng căng hết cả lên. Nàng nín thở chờ đợi câu trả lời của Hà Lệ, nhưng trong lòng nàng cũng rất rõ, về scandal của bản thân, Hà Lệ sẽ không đưa ra câu trả lời thẳng thắn.

Cả hội trường lập tức trở nên im lặng, nụ cười của Hà Lệ cũng cứng ngắc lại.

Tiểu Băng lập tức nhìn quanh ngó quất để tìm người đàn ông đưa ra câu hỏi, anh ta dám chĩa thẳng sự tấn công vào Đường Chính Hằng, rốt cuộc là vì sao?

– Từng có người chụp được ảnh cô và Đường Chính Hằng ra vào khách sạn, giữa hai liệu có phải đã từng tồn tại mối quan hệ mờ ám nào đó?

Người đàn ông thấy Hà Lệ không trả lời, liền tiếp tục truy hỏi, giọng điệu khá bức bách. Trên bục, Hà Lệ đột nhiên đứng bật dậy, các phóng viên tưởng cô muốn bỏ đi, liền nhao nhao vây lấy, giơ cao micro về phía cô, đèn flash cũng đồng thời nháy lên không ngừng. Nhưng Hà Lệ không bỏ đi mà ngẩng đầu lên đầy dứt khoát.

Tiểu Băng cũng đứng phắt dậy, nhưng chỉ đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, dù nàng có nỗ lực thế nào cũng không thể nhấc được chân của mình lên. Đường Chính Hằng và Hà Lệ có mối quan hệ không thể để người khác biết được? Đúng thế, vì Đỗ Hiểu, ngay từ đầu chẳng phải Hà Lệ đã tới tìm Đường Chính Hằng sao? Những bức ảnh chính nàng chụp được chẳng phải là bằng chứng rõ ràng nhất sao?

Tiểu Băng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng nàng lại vô cùng thấp thỏm không yên, nhìn về phía Hà Lệ, chờ đợi đáp án cuối cùng. Nhưng, Đường Chính Hằng, sao tôi lại không thể tin anh chính là con người như thế chứ?

Hà Lệ ngẩng đầu lên kiên định, biểu lộ một thái độ không sợ sệt trong ánh sáng chớp lòa của những chiếc đèn flash, môi cô mấp máy, dường như sắp bắt đầu nói. Hành lang bên ngoài cửa, Đường Chính Hằng không biết xuất hiện ở đó từ khi nào, dập điện thoại, ánh mắt anh vừa hay lướt qua Tiểu Băng, rồi dừng lại.

Bộ dạng bình tĩnh của người con gái đó khiến anh không thể không hoài nghi, từ trước tới giờ mỗi lần khi anh gặp nàng, Tiểu Băng đều đeo mặt nạ ngụy trang?

Cái phần mềm virus xâm nhập máy anh không ngờ lại đến từ email của Hướng Tình, mà câu nói của Hướng Tình vẫn còn vang vọng bên tai anh, giọng nói vẫn ngọt ngào như lúc thường

– Đúng thế, email hôm đó là Tiểu Băng gửi giúp tôi!

Câu nói này giống như một lưỡi dao cứ đưa những đường sắc nhọn trong tim anh, từng nhát từng nhát một, không chịu dừng lại. Đường Chính Hằng không kìm chế được siết chặt nắm đấm. Sao lại có thể là nàng? Cùng với lúc anh lợi dụng nàng, không ngờ nàng cũng lợi dụng anh y như thế. Giữa hai người họ từ đầu tới cuối chỉ có thể tồn tại mối quan hệ như thế này thôi sao?

 

***

 

Trong hội trường, giọng nói của Hà Lệ lưu loát dứt khoát một cách lạ thường, không một chút chần chừ, không một chút nể nang. Từng câu từng chữ, giống một mũi kim nhọn, từng nhát từng nhát đâm vào trái tim của Tiểu Băng, đến mức chỉ hít thở nhè nhẹ cũng đau đớn như núi lở. Nàng nghe tiếng Hà Lệ nói với các phóng viên.

– Đúng thế, Đường tiên sinh đúng là có đồng ý với tôi, chỉ cần tôi hầu hạ anh ta một đêm sẽ cho tôi làm diễn viên chính trong bộ phim mới, nhưng sau đó tôi phát hiện ra anh ta lừa tôi…

Một tin tức giật gân cứ thế tuôn ra nhanh chóng từ miệng Hà Lệ. Đám đông bàn tán ầm ĩ. Trong sự bủa vây của cánh phóng viên, Hà Lệ đã bắt đầu khóc lóc tức tưởi. Hơn nữa còn bưng mặt khóc, giống như một đứa trẻ vô tội.

Đường Chính Hằng vẫn lặng lẽ nhìn Tiểu Băng, trong mắt ánh lên tia nhìn lạnh lẽo. Anh không cần biết những điều khác, chỉ muốn nghe nàng giải thích, tại sao lại phải giúp Vũ Chí Tân để đối phó anh, tại sao?

Tiểu Băng trong phút chốc cảm thấy mọi thứ đều trở nên xa lạ, nàng không tin lời Hà Lệ, nhưng biểu cảm của cô ta lúc này quá đỗi chân thực, khiến ai nhìn thấy cũng muốn rơi lệ. Khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Đường Chính Hằng bỗng lóe lên trong tâm trí Tiểu Băng, sự quan tâm hiếm hoi, cái ôm lúc bi thương, tại sao lại chân thực như thế. Từng chút từng chút, từ từ chắp nối thành Đường Chính Hằng trong kí ức của nàng, anh thật sự là con người như vậy sao? Đối với nàng cũng có ý đồ như vậy sao?

Quay người, mùi nước hoa quen thuộc chầm chậm bay đi.

Đường Chính Hằng đứng ngoài hành lang nhìn, vô cùng bình thản. anh nghe thấy những lời của Hà Lệ, nhưng những lời đó dường như chẳng có chút liên quan nào tới anh cả.

Anh chỉ hy vọng Tiểu Băng có thể cho anh một câu trả lời, anh cũng cho nàng một lời xin lỗi. Anh không nên lợi dụng nàng để đối phó với Kỉ Tư Nam, anh không muốn quan hệ giữa họ mãi mãi chỉ dừng lại ở mức lợi dụng lẫn nhau. Nhưng lần này, chính anh tự tay đẩy nàng rời xa mình.

Tiểu Băng khẽ chớp mắt, nàng dùng hết sức đưa tay bụm lấy miệng. Nơi nàng đang đứng rực rỡ ánh đèn, nhưng xa xa ngoài cửa cách đó vài bước, Đường Chính Hằng với bộ comple màu đen gần như dung hòa làm một với bóng đêm xung quanh anh.

Cái khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, họ mơ hồ nhìn thấu sự đau đớn và phiền muộn trong mắt đối phương. Trong cuộc đời không thể tránh khỏi sự tổn thương và phản bội, tại ngã tư này, họ không thể tránh khỏi số mệnh là đi lướt qua nhau.

Đường Chính Hằng nghĩ, có lẽ, cả đời này anh cũng không có cơ hội bù đắp sai lầm anh đã phạm phải ba năm trước. Anh siết chặt nắm đấm rồi lại buông ra, khiến cho những khớp ngón tay căng ra đến đau nhức, thân hình màu đen trong cái hội trường mờ tối này trông càng mơ hồ và tối tăm hơn.

Anh nhìn Tiểu Băng, đôi môi khẽ mấp máy, nhưng lại chẳng nói được lời nào. Hai người nhìn nhau như thế, không nói tiếng nào, nhưng lại xuyên qua giới hạn của thời gian đi thẳng vào tận đáy lòng.

Tiểu Băng dường như mất hết kiểm soát, cố gắng bụm miệng lại giữ cho mình không khóc. Nhìn thấy sự hối hận trong mắt Đường Chính Hằng, đột nhiên nàng cảm giác có thứ gì đó vỡ vụn trong lồng ngực, từng mảnh từng mảnh rơi xuống. Nàng không biết tại sao mình lại khóc, chỉ là sự bi thương trong lòng khiến nàng không kiềm chế được nước mắt. Tất cả những việc nàng làm đều là vì em trai. Nàng đã từng thề không tiếc mọi thứ để bảo vệ hạnh phúc của thằng bé. Nhưng tại sao chỉ nghĩ đến việc vì điều này mà phản bội lại Đường Chính Hằng, trong lòng nàng bất giác lại dấy lên mặc cảm tội lỗi. Tại sao nhìn thấy bộ dạng cô quạnh đó của Đường Chính Hằng, nàng lại thấy đau lòng, thấy khó thở.

Hai người họ, rõ ràng là không nên dính dáng với nhau!

Nhưng, tại sao nàng lại cứ bất giác chú ý đến anh, tin tưởng anh, thậm chí lúc nàng buồn bã tuyệt vọng nhất lại muốn nương tựa vào anh? Càng nghĩ trong lòng Tiểu Băng càng thêm đau đớn, nàng cố gắng lau nước mắt, nhưng cuối cùng cũng không ngăn được những tiếng sụt sùi.

Sự bất thường của Tiểu Băng không khiến cánh phóng viên chú ý, nhưng có người tinh mắt phát hiện ra Đường Chính Hằng đang đứng ở cửa.

– Là Đường Chính Hằng! Anh ấy, anh ấy đứng ở cửa!

Tiểu Băng bị tiếng nói này làm thức tỉnh.

Nàng đứng bật dậy, nhìn thấy cánh phóng viên đang điên cuồng lao về phía Đường Chính Hằng, không nghĩ ngợi gì hết, nàng cũng lao thẳng về phía anh.

– Đi thôi! Còn đứng ngây ra đó làm gì?

Phản ứng đầu tiên xuất phát từ nội tâm Tiểu Băng là không muốn Đường Chính Hằng bị khó xử, thế là nàng đẩy mạnh anh một cái, sau đó nắm lấy cổ tay anh nhanh chóng chạy ra bên ngoài. Các phóng viên nháo nhác đuổi theo phía sau, vừa chạy vừa chụp lia lịa hình ảnh hai người tay trong tay cùng nhau bỏ chạy.

Ánh đèn flash lại lấp lóa cả một khu.

Đám đông dần dần thưa thớt, người vừa mới khóc lóc thảm thiết là Hà Lệ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhếch mép cười, trong nụ cười đó không còn thấy sự vô tội ấm ức khi nãy?

– Chúng ta đi thôi!

Người quản lý nói nhỏ, Hà Lệ gật gật đầu, đưa tay lau nước mắt, rồi chìa tay đỡ lấy hộp phấn từ phía trợ lý, soi gương thoa thêm một lớp phấn, sau đó mỉm cười duyên dáng rời khỏi hiện trường trong sự bủa vây của đám đông.

Vũ Chí Tân nhìn theo bóng dáng bỏ chạy ngày càng xa dần của Tiểu Băng và Đường Chính Hằng, thở dài, sau đó nhanh chóng rút điện thoại ra.

– Giám đốc Lâm… Đúng thế, đúng thế, tất cả đều thuận lợi, Đường Chính Hằng phen này rắc rối to rồi. Đúng thế, đúng thế… tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi…

Anh vừa nói vừa nở một nụ cười đê hèn.

Nhìn Tiểu Băng kéo Đường Chính Hằng bỏ chạy, Vũ Chính Tân biết bản thân dù có níu kéo thế nào thì trong lòng Tiểu Băng từ giờ phút này sẽ không bao giờ có vị trí của anh nữa.

Ngoài việc buông tay, anh không còn sự lựa chọn nào khác.

Advertisements

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 50)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s