Tn PK Xhđ: C6 – P3: Lôi Chấn Tử là ân công của Nại Nại

Nại Nại thì hoàn toàn không biết bản thân đã trở thành đích nhìn của hai người đàn ông. Nghe lời chính là một đức tính tốt đẹp từ xưa đến nay của cô, cho nên cô cúi người nhặt bút, rồi cẩn thận rút bản hợp đồng từ tay Lữ Nghị đem ra.

Đi được nửa đường mới cảm thấy không đúng, liền cau mày hỏi: “Anh cần hợp đồng làm gì?”

Lôi Kình chả thèm nhìn lên: “Mua nhà, tôi mua căn này.”

Anh cũng muốn mua căn nhà này? Đột nhiên Nại Nại thấy trên đầu Lôi Công toả ra vầng hào quang rực rỡ. Phải nói là quý nhân giáng trần!

Anh đúng là một người vô cùng tốt. Anh mua căn hộ này đồng nghĩa với việc Lữ Nghị không có cơ hội dọn vào đây sống, bản thân cô cũng không cần vì ba vạn mà bán đi lòng tự trọng, lại còn có thể lấy được tiền thưởng tám phần nghìn một lần nữa. Trời ạ! Đây đúng là một vụ mua bán một vốn bốn lời.

Sự hứng khởi của Nại Nại làm cho Lữ Nghị không dễ chịu chút nào, mặt anh sầm lại: “Vị tiên sinh này, mua bán phải nói đến trước sau chứ, căn hộ này tôi mua rồi.”

Lôi Kình châm điếu thuốc, nói từ tốn chậm rãi: “Hôm qua tôi mua rồi, tôi là người đến trước.”

“Thế nhưng tôi đã nhắm căn này rồi.” Lữ Nghị kiên trì đến cùng.

Lôi Kình rít điếu thuốc rồi từ từ bước tới trước mặt Nại Nại, giật lấy bản hợp đồng và chiếc bút trong tay cô, vung tay kí tên, hai chữ Lôi Kình như rồng bay phượng múa đã nằm gọn trên bản hợp đồng.

“Nhìn anh cũng là người nho nhã, quần áo cũng toàn hàng cao cấp, có biết hợp đồng là gì không?” Lôi Kình thở khói thuốc, chậm rãi hỏi.

Loại đàn ông này thật là vô dụng, chỉ quan tâm đến sự vui sướng của bản thân, đến cả đường lui cũng không biết đường mà chừa lại. Đối với loại người này, Lôi Kình thích làm cho hắn bẽ mặt. Sau khi chọc cho không còn thể diện gì nữa, sẽ đạp vào mông hắn một phát, và quát một tiếng “cút.” Chỉ có điều hôm nay tâm trạng anh khá vui, chẳng thèm chấp với hắn, cùng lắm chỉ khiến hắn tức nghẹn mà thôi.

Nại Nại mừng thầm, nhưng ngoài mặt thì biểu hiện không rõ nét lắm, cô chỉ làm bộ bất đắc dĩ với Lữ Nghị rồi nói: “Căn hộ này thật sự chẳng ra gì đâu, anh xem căn hộ khác đi.”

Sắc mặt Lữ Nghị trở nên rất khó coi, nói với Nại Nại: “Nại Nại, thực ra anh…”

Lôi Kình chả buồn nghe Lữ Nghị nói nữa, quay sang bảo: “Này! Bây giờ căn hộ này đã là của tôi rồi, mời anh ra ngoài cho.”

Lữ Nghị quay sang nhìn Lôi Kình, phát hiện thấy người đàn ông này không tầm thường, sau này còn nhiều cơ hội, không cần phải đấu đá sứt đầu mẻ trán với hạng người này trước mặt Nại Nại. Nghĩ vậy anh nở nụ cười nói với Nại Nại: “Chúng ta vẫn còn cơ hội gặp lại!”

Gặp lại? Lôi Kình dí tắt ngúm điếu thuốc, quay sang lườm Nại Nại, môi anh cong xuống, quẳng điếu thuốc xuống đất, nói đầy châm biếm: “Cơ hội này không nhiều đâu, trừ phi ngày nào anh cũng không nhìn thấy tôi.”

Lữ Nghị cười miễn cưỡng, tỏ ý không thèm chấp. Đi ngang qua người Lôi Kình, một đen một trắng trong khoảnh khắc vai lướt qua vai, hoàn toàn tương phản. Chiếc sơ mi đen mà Lôi Kình hay mặc bộc lộ rõ sự mạnh mẽ lạnh lùng của anh, ngược lại chiếc sơ mi trắng lại làm toát lên vẻ thư sinh nho nhã của Lữ Nghị.

Nại Nại đứng giữa thấy vô cùng ngại ngùng đành cười trừ cho qua chuyện. Lữ Nghị đi đến gần cửa bỗng quay lại nhìn cô đầy tình ý. Nại Nại chột dạ ngoảnh đầu tránh ánh mắt anh, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặc dù đều là ba vạn, nhưng Nại Nại thích kiếm từ chỗ Lôi Công hơn.

Lôi Kình lấy lại thái độ thường ngày, nhìn trên nhìn dưới đánh giá trang phục của Nại Nại. Hôm nay váy rất thuận mắt, độ dài qua đầu gối khiến anh rất hài lòng, trên ngực áo cũng đã cài thêm một chiếc trâm cài. Xem ra cũng không phải hàng rẻ tiền, rất bắt mắt. Hình như chiếc váy dài ra thì áo cũng dài ra, không hề nhìn thấy chút sắc xuân nào lộ ra ở phần eo. Rất tốt, tất cả mọi thứ đều khiến anh hài lòng.

Có điều, anh chợt nhớ lại người đàn ông vừa rồi đã nâng cằm cô lên và định hôn cô, thế mà cái cô ngốc này cũng không biết đường mà tránh. Ánh mắt anh lại lạnh lùng quay sang hỏi: “Anh ta hôn cô?”

Nại Nại đang kiểm tra hợp đồng, kêu trời oán đất vì anh viết ngoáy quá không nhìn ra chữ gì, đột nhiên bị hỏi một câu cắc cớ như vậy khiến cô không biết phản ứng sao. Có điều vì ba vạn lần thứ hai này, cô vẫn mỉm cười nói với anh: “Không! Tuyệt đối không! Không thể nào, sao có thể được, tuyệt đối không thể!”

Ánh mắt Lôi Kình cũng bớt đi nhiều sự lạnh lùng, những vẫn hỏi tiếp: “Cô mời tôi ăn cơm!”

Nại Nại nhìn bản hợp đồng trong tay, cười tươi rói: “Không thành vấn đề, Lôi tiên sinh, nếu như ngài tiếp tục mua thế này, tôi mời ngài ăn gì cũng được.”

Anh đáp lại một cách thản nhiên: “Ăn cô thì sao?”

Nại Nại suýt chết vì sặc nước bọt, cười mếu máo. Lôi Công quả thật là ân nhân của cô, nhưng lấy thân báo đáp thì có phần hơi quá. Dù rằng bây giờ giá trị bản thân cũng đã rớt giá không phanh. Nhớ năm xưa những người theo đuổi cô còn biết cầm một bó hoa gì đó rồi quỳ gối xuống tặng, bây giờ chỉ có sáu vạn là đã muốn mua cả một người sống lù lù ra đây, đúng là không đáng tiền.

Thế nhưng không thể làm cho ân công mất hứng, Nại Nại đành quay sang nói: “Ăn tôi hả? Đó là việc chỉ có bộ tộc ăn thịt người mới làm thôi, Lôi tiên sinh, bây giờ là xã hội luật pháp rồi, chính phủ không cho phép đâu!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s