Tn PK Xhđ: C7-P1: Mời ăn cơm là vụ làm ăn lỗ vốn

Những người bị Nại Nại ghét không nhiều. Hồi còn đi học, người hay giật bím tóc của cô – Vương Hiểu Ninh – là người cô ghét nhất hồi đó. Mỗi lần cứ phải thấy, cô chu mỏ lên rồi chạy đi mách cô giáo thì cậu ta mới chui xuống gầm bàn ăn năn hối lỗi.

Những người Nại Nại thích cũng không nhiều. Người bạn cùng bàn hồi cấp ba là người Nại Nại thích nhất hồi đó, cậu ấy biết rót nước đường mật cho cô, còn đỏ mặt xấu hổ khi nắm tay cô, mặt cậu ấy còn nóng hơn cả tay cô nữa.

Nếu lúc này bạn hỏi Nại Nại yêu ai nhất, Nại Nại sẽ chẳng hề ngần ngại mà nói: “Tôi yêu Lôi Công.” Hai lần tặng cô sáu vạn, cứ với đà này chẳng mấy chốc cô có thể vẫy vẫy chiếc khăn tay mà nói lời tạm biệt với kiếp bần hàn, lên đời thành triệu phú.

***

Đồng chí Lôi Công đương nhiên không biết cô thích anh ở điểm này, hiện anh đang nhìn tứ phía để tìm tiệm ăn ở một nơi chó ăn đá gà ăn sỏi. Do phía tây nam Đế Đô khá hẻo lánh, địa bàn này lại mới khai phá, nên muốn tìm một chỗ có tiệm ăn và nhìn vào món ăn không buồn nôn thì thật là khó hơn cả lên trời.

Tâm trạng Lôi Kình hôm nay rất tốt, không hề tức giận, đi hai vòng không tìm thấy quán ăn, liền nói với Nại Nại: “Cô ngồi cho vững.”

“Anh định làm gì?” Cô có chút nghi ngờ với lời nói của Lôi Kình, chữ “gì” còn chưa kịp nói ra hết, anh đã quăng mẩu thuốc ra ngoài cửa sổ, nhấn mạnh chân ga, bánh xe rít lên một tiếng rồi lao thẳng về phía trước, Nại Nại đập mạnh người vào thành ghế, bật ra bật vào vài hồi, tiếp sau đó hai mắt của Nại Nại dần dần phóng to, lòng đen cuối cùng cũng che lấp hoàn toàn lòng trắng biến thành nguyệt thực toàn phần, những chiếc xe phía trước đang điên cuồng né tránh và nhường đường khiến cô không thể không hét lên.

Đồng chí Lôi Công, chẳng qua người ta chỉ kiếm của đồng chí sáu vạn thôi. Có cần phải doạ người thế này không?

Phía tây nam vành đai thứ năm đi vào trung tâm thủ đô, bình thường khi đi làm và tan làm Nại Nại của chúng ta phải ngồi xe buýt một tiếng rưỡi, ngồi trên con rùa lắc la lắc lư thật sự rất đau khổ, nhưng trong tình trạng trước mắt chỉ cần hai mươi phút đã đến nơi càng khiến cô đau khổ gấp nghìn lần.

Đến nhà hàng mà Lôi Kình muốn vào ăn, cô ngồi xổm cạnh xe mà nôn thốc nôn tháo, nước mắt sợ hãi cứ lã chã tuôn ra không ngừng.

Lần đầu tiên thấy Lôi Kình nhẫn nại như vậy, đứng bên cạnh mãi cho tới khi Nại Nại miễn cưỡng đứng dậy được mới nói: “Cô bị say xe sao không nói sớm?”

Nại Nại vừa mới thoát khỏi cảnh đua xe nước sôi lửa bỏng, mũi cô vẫn còn cay cay, trả lời: “Tôi nói có tác dụng sao? Hơn nữa anh cũng chẳng cho tôi cơ hội được nói đã đột ngột tăng tốc độ rồi.”

Lôi Kình mỉm cười, coi lời buộc tội của cô như lẽ thường tình.

Cũng đúng! Nhớ lại cái cảnh hai mắt cô đột nhiên trợn ngược lên cũng thật thú vị, khiến anh rất muốn trêu chọc cô. Kết quả, trêu không thành còn làm cô phát ói. Điều này không thể trách ai được, chỉ có thể nói cô quá là yếu ớt.

Nhìn thấy cô vẫn còn khó chịu, anh bất giác đưa tay lên vỗ nhẹ lưng cho cô. Vốn dĩ chỉ có ý giúp đỡ, ai ngờ anh chợt nhận ra hình như bản thân không muốn rút tay lại. Nại Nại vẫn đang thở hổn hển mệt mỏi, chẳng còn hơi sức chú ý tới vị ân công bên cạnh đang biến thành chó sói. Cô vừa hổn hển vừa nói ấm ức: “Bữa cơm này tôi lỗ to rồi.”

Lôi Kình tâm hồn đang bay bổng, đương nhiên là không nghe thấy Nại Nại nói gì. Bởi lẽ anh đang hưởng thụ tấm lưng ong mềm mại của cô, cảm thấy có chút phấn khích.

Nại Nại không gầy lắm, phần eo vẫn có chút thịt mềm mại. So với những cô người mẫu cao lêu khêu gầy đét, Lôi Kình thấy Nại Nại có sức quyến rũ hơn nhiều, khiến anh không nhịn được chỉ muốn ôm cô vào lòng, bấu một cái.

Càng sát lại gần, anh càng phát hiện trên người cô có một mùi hương dịu nhẹ, không phải là nước hoa, cũng không phải mùi của mỹ phẩm, mà giống như mùi sữa trên người trẻ sơ sinh, ngọt ngào, có thể làm tan chảy trái tim của người đàn ông.

Anh miễn cưỡng bỏ tay ra khỏi lưng cô, châm thuốc, nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng có chút bất ổn của mình.

Đợi Nại Nại đỡ hơn, anh mới mỉm cười nói: “Đi! Chúng ta vào quán này ăn.”

Tự cảnh cáo mình vô số lần không được chọc giận xã hội đen, Nại Nại chỉ còn cách nghe lời đi theo anh lên lầu. Thực tình cô chỉ muốn dập tắp nụ cười trên khuôn mặt anh, nhưng lại sợ nếu làm thế chút nữa sẽ bị bắt cóc. Tuy rằng biết rõ bản thân cũng chẳng có của quý gì để chuộc thân, cũng chẳng đáng để người ta huy động anh em, nhưng nghĩ kĩ thì, gần đây cô không phải kiếm được sáu vạn sao? Chim sẻ dù có nhỏ tới đâu đi nữa thì cũng vẫn là thịt, xã hội đen ngoài giết người cướp của ra thì còn có thể làm cái gì nữa chứ? Tích tiểu thành đại chính là đạo lí làm giàu.

Mời anh ta một bữa cơm để diệt trừ tai họa, bỏ tiền mua bình an cũng đâu tệ.

Kết quả lên lầu cô mới phát hiện, nhà hàng này… thật là lớn!

Đầu cô tính toán nhanh như máy tính, thầm nghĩ: Tiêu rồi! Nhà hàng tráng lệ như thế này, chắc mình cháy túi mất thôi.

Anh cũng chả nói gì, bước đi thật nhanh, đến nơi mới phát hiện Nại Nại không còn bên cạnh mình, anh quay lại thấy cô đang nỗ lực bước đuổi theo. Mắt anh bỗng sáng rực, tiếp đó khoé miệng cũng nhếch lên.

Bước đi có hơi ngắn một chút, nhưng chí ít vẫn theo kịp.

Không tồi!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s