Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 52)

Người thiếu nữ ôm giấc mơ trở thành ngôi sao bị lừa rồi mang thai. Sau khi sinh hạ một đứa con gái liền gửi con đến nhà một người họ hàng. Sau vài năm người thiếu nữ đó lấy một người đàn ông làm nghề buôn bán, lại sinh hạ một đứa con trai, nhưng vẫn luôn giấu chồng về việc mình vẫn còn một đứa con gái.

Cho đến một ngày, gia đình họ hàng đó chuẩn bị di cư sang nước ngoài, bèn dẫn đứa bé gái năm tuổi mạo muội tìm đến…

Tiểu Băng vừa nói vừa đưa tay gạt những giọt nước mắt đang không ngừng rơi xuống. Kết quả là ly hôn, nén nỗi đau từ bỏ đứa con trai mới sinh được hai mươi tám ngày, đưa đứa con gái năm tuổi trở về Bắc Kinh. Rất may là sau đó cô quen được một giáo sư học viện âm nhạc thật thà lương thiện, nửa cuộc đời lang bạt cuối cùng cũng kết thúc.

– Người thiếu nữ đó, chính là mẹ tôi…

Tiểu Băng cố gắng ngẩng đầu lên, trong lòng cầu mong nước mắt có thể chảy ngược vào trong. Nàng đau lòng tới mức có cảm giác trái tim bị xé nát, đó là vết thương bị chôn kín tận đáy lòng, vết thương đó lại rớm máu khi bị rách toạc.

Cảm giác rơi vào vòng tay vừa gần gũi vừa xa lạ, cuối cùng nàng không cầm được nước mắt, òa ra khóc nức nở. Không hề để ý tới chiếc điện thoại trong túi áo đang rung liên hồi, có vẻ vô cùng thúc giục.

Lỗi lầm đã phạm phải, chúng ta không bao giờ có thể sửa chữa được.

Sự cảnh giác trong lòng một khi đã không còn, nước mắt có thể trào ra làm ngập chìm cả thế giới. Người con gái trong vòng tay anh đang khóc lên nức nở, có vẻ như muốn làm cạn tất cả nước mắt đã tích tụ suốt ba năm qua. Từ khi nàng khóc ầm lên cho đến khi chỉ còn nức nở, Đường Chính Hằng chỉ cảm thấy bờ vai mình ướt sũng.

Đường Chính Hằng còn nhớ, trong đám tang của đôi vợ chồng xấu số, tất cả mọi người đều mặc trang phục màu đen, chỉ duy nhất người con gái Trác Tiểu Băng của họ là mặc một chiếc áo T-shirt màu trắng, đứng thẳng lưng như một cành ngọc lan trắng, toát ra một vẻ xinh đẹp và tự tin. Nàng không hề khóc, ngược lại trên mặt luôn giữ nụ cười từ đầu đến cuối. Nhưng bắt đầu từ ngày đó, Đường Chính Hằng không còn nhìn thấy nụ cười vô ưu vô lo không một chút ưu phiền đó của nàng thêm một lần nào nữa.

Anh nhìn xuống, nghiêng đầu hôn nhẹ lên đuôi tóc nàng, hơi ấm ấy mang lại sự rung động chưa từng có trước đây.

– Thì ra chúng ta… là hai người giống nhau.

Không biết là anh tự nói với mình hay nói với Tiểu Băng, trong giọng nói của anh đượm một chút buồn thương. Tảng băng dù có đông cứng đến mức nào, khi tan chảy cũng chính là nước, vô hình, không màu sắc và chẳng có nơi nào để đi.

Anh nói

– Tôi cũng chưa từng gặp bố đẻ của mình. Từ lúc ra đời đến giờ, chưa từng nhìn thấy.

Khi Tiểu Băng nghe thấy những lời đó của Đường Chính Hằng, đột nhiên không khóc nữa, giống như mặt hồ phẳng lặng bị một hòn đá đánh động, gợn lên những đợt sóng. Nàng chầm chậm ngẩng đầu, nhìn chăm chú đôi mắt lấp lánh của anh với vẻ ngờ vực.

Dường như nàng nhìn thấy tảng băng đang tan thành nước, lúc chảy qua mình sáng lên thứ ánh sáng lấp lánh. Mùa xuân ấm áp, cây trái nở hoa, xua đi băng giá sâu thẳm của trước đây, sương mù quanh năm bao phủ mặt hồ cuối cùng cũng tan đi. Trong mắt Đường Chính Hằng không ngờ lại ánh lên sự ấm áp trước đây chưa từng có, ấm áp như vừng mặt trời hừng lên ở phía Đông. Thì ra trong lòng họ cùng có một quá khứ giống nhau. Thế nên khi họ gặp nhau trong biển người mênh mông này mới bị đối phương thu hút.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Băng thật sự chạm đến quá khứ của Đường Chính Hằng, giờ nàng mới biết Đường Chính Hằng có một phần tư dòng máu của Canada, mẹ anh là Hoa kiều, quốc tịch Canada, sau đó còn từng tham dự cuộc thi hoa hậu Hồng Kông. Chẳng qua trong giới giải trí này, để giành vị trí cao luôn luôn khốc liệt hơn cả chiến tranh, nguyên nhân của thất bại không phải vì không đủ tàn nhẫn, mà chính là đã động lòng.

Mà mẹ của Đường Chính Hằng chính là loại người thứ hai.

Nhưng người mà bà yêu cuối cùng vẫn bỏ rơi bà. Rốt cục sau đó chỉ có thể mang trái tim đầy vết thương và đứa con chưa chào đời lặng lẽ trở về Canada. Từ đó bà chưa từng gặp lại người đàn ông ấy.

***

 

Bánh ga tô vị moca rất ngon, Tiểu Băng ngoạm một miếng bánh lớn trông hết sức mất hình tượng. Sau khi khóc lóc một trận, trên mặt nàng lại hiện lên nụ cười duyên dáng bình thản. Dường như cái người vừa mới khóc lóc thảm thiết đó không phải là nàng vậy.

Trước mặt Đường Chính Hằng đặt một tách café nóng, anh ngắm nhìn Tiểu Băng đang cắm cúi ăn bánh ga tô.

– Đường tiên sinh, sao anh không ăn?

Tiểu Băng ngẩng đầu lên, phồng má ngoạm hai miếng nữa, sau khi nuốt xong thức ăn trong miệng mới lên tiếng hỏi. Trong khoảnh khắc đó, Đường Chính Hằng đột nhiên cảm thấy hình bóng của Đồng Cảnh Lượng qua hành động này của nàng. Anh chăm chú nhìn nàng, giờ mới phát hiện ra khuôn mặt của Tiểu Băng đúng là có nhiều nét giống Đồng Cảnh Lượng đến kinh ngạc. Trong cơ thể họ dù sao cũng cùng chảy một dòng máu, thế nên đến cả cách họ cười, từng cử chỉ nhỏ cũng giống nhau đến vậy.

Trong cuộc thi tuyển chọn tài năng đó, là Tiểu Băng đã dùng bí mật của Đồng Bân và Lạc Hoan để uy hiếp, dùng bản nhạc Hướng Tình sáng tác riêng cho Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi làm ngòi nổ, lấy hợp đồng của Hướng Tình làm vật trao đổi… dựa vào khả năng của bản thân để thay đổi ngôi vị quán quân đã được định trước của Đỗ Hiểu, để bảo vệ hình tượng của Đồng Cảnh Lượng, nàng không tiếc phải phản bội lại sư huynh của mình, không ngần ngại trở thành kẻ địch của Đô Luân. Thế nhưng nàng lại không thể mở miệng nhận chị em với thằng bé, thậm chí đến cả một cái ôm thân thiết cũng không thể có. Tất cả những việc nàng làm chỉ vì không muốn Cảnh Lượng đánh mất giấc mơ của mình, không muốn thằng bé biết mẹ mình đã rời khỏi cõi đời này.

Nghĩ tới đây, Đường Chính Hằng cụp mắt xuống, rút một tờ chi phiếu trong túi ra, lặng lẽ chuyển cho Tiểu Băng.

– Sao lần này lại vẫn là chi phiếu? Cái gì? Năm mươi lăm vạn?

Lúc Tiểu Băng nhìn thấy tờ chi phiếu kinh ngạc đến nỗi cắn phải lưỡi

– Cho tôi sao?

Nàng bán tin bán nghi đỡ lấy tờ chi phiếu, cầm trong tay vừa xem vừa mân mê, sau đó ngẩng đầu hỏi

– Lý do là gì?

– Tôi từ chức rồi.

Đường Chính Hằng không trả lời, chỉ nói một câu chẳng ăn nhập gì.

– Hả?

Trí óc Tiểu Băng gần như nổ tung, tất cả mọi thứ trước mắt nàng trở nên trắng xóa. Anh từ chức rồi, tại sao? Vì chuyện tư liệu bị lọt ra ngoài khiến Thiên Dật cướp mất Vương Sở sao? Hay là vì Hà Lệ tung ra tin đồn xấu đó? Rốt cuộc sự thật là gì, Đường Chính Hằng rốt cuộc có phải vô tội hay không? Tại sao anh lại buông tha nàng dễ dàng như vậy, một mình gánh chịu tất cả mọi trách nhiệm?

Vô vàn câu hỏi hiện lên trong tâm trí nàng, Tiểu Băng cảm thấy dường như nàng có quá nhiều điều muốn hỏi, nhưng lời nói vừa đến cửa miệng lại không thể nào thốt ra được. Chúng cứ nghẹn lại nơi cổ họng, vừa chua chát vừa đắng cay.

Nàng mấp máy môi, cuối cùng phát ra một tiếng nói ngắn ngủn và run rẩy

– Tại sao?

– Chẳng tại sao cả.

Đường Chính Hằng chỉ trả lời ngắn gọn một câu, sau đó tiếp tục nói với Tiểu Băng những điều anh muốn nói

– Số tiền này để cô trả nợ.

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 52)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s