Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 53)

Tiểu Băng kinh ngạc ngẩng đầu lên, không thể tin nổi vào tai mình, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt nàng, anh còn cho người điều tra nàng! Nếu như không phải vậy, anh không thể biết được chuyện nàng thiếu nợ, hơn nữa còn đúng năm mươi lăm vạn chưa trả!

– Đường tiên sinh… anh cho người điều tra tôi?

Tiểu Băng tức giận hỏi.

– Tôi muốn… bù đắp cho cô.

Đường Chính Hằng mấp máy môi, nhưng khi nhìn thấy Tiểu Băng trong bộ dạng tức giận, cau mày, mắt long lên nhìn anh, những lời anh muốn nói chỉ đến cửa miệng lại trôi tuột trở lại, anh chỉ lặng lẽ cúi đầu xuống. Anh cố hết sức giấu đi những lời muốn nói, chôn vùi ở tận nơi sâu thẳm của trái tim, không để cho nó mọc rễ ở đó, càng không thể để nó đơm hoa kết trái. Anh muốn bảo vệ nàng, nhưng lại càng không muốn để nàng ở quá gần anh, bởi vì anh biết, sự thật tàn khốc chôn vùi tận nơi sâu thẳm của trái tim một khi bị vạch trần, Tiểu Băng nhất định sẽ hận anh, sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa.

– Cứ coi như cảm ơn cô đã giúp đỡ tôi…

Ánh đèn rực rỡ, chiếu lên chiếc áo khoác màu đen của Đường Chính Hằng, ven theo sàn gạch rọi cái bóng dài của anh, trông nó vừa lạnh lẽo lại vừa cô đơn.

Anh quay người lại, mặt tối sầm. Tại sao những lời quan tâm lại không thể nói ra miệng, cứ phải dùng những lời lẽ tàn nhẫn để tiếp tục làm tổn thương đối phương?

– Đường tiên sinh nói vậy là ý gì? Anh biết rõ là tôi chưa từng giúp đỡ anh điều gì!

Đột nhiên trong lòng Tiểu Băng vừa chua xót vừa đau đớn, nhưng nàng lại đột ngột nở một nụ cười. Thì ra quan hệ giữa họ vẫn phải cần đến tiền để cân đong đo đếm.

– Sao lại không chứ? Chẳng phải cô đã giúp tôi hủy hoại hình tượng của Kỉ Tư Nam sao?

Đường Chính Hằng cười lạnh lùng, dù sao thì bản thân đã lựa chọn sẽ rời đi, nếu đã không thể có được quan hệ tốt đẹp, chẳng thà nhẫn tâm đẩy nàng ra xa, khiến nàng rời khỏi thế giới của anh. Làm như vậy mới là tốt nhất đối với cả hai.

Đường Chính Hằng, hóa ra anh đang lợi dụng tôi! Trong lòng nhanh chóng hiểu ra tất cả mọi chuyện, thì ra ngày hôm đó nàng gặp Kỉ Tư Nam ở Lệ Tinh không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một âm mưu đã được sắp đặt từ trước. Đường Chính Hằng chẳng qua chỉ muốn mượn tay nàng để bẻ gãy đôi cánh của Thiên Dật. Tiểu Băng cắn môi thật chặt, âm thầm nhìn theo cái bóng của Đường Chính Hằng, nhưng không thể phát ra một câu chửi mắng nào. Có lẽ khi hoàn toàn thất vọng về một người, trái tim đã bị tê dại rồi. Nàng chỉ từ từ đưa tay lên, nhẹ nhàng xé nát tờ chi phiếu.

Đường Chính Hằng, tôi thề, tôi sẽ không để anh có cơ hội lừa tôi lần nữa. Một nhát, hai nhát, xé vụn thành từng mảnh, từng chút từng chút một, giống như đang xé nát trái tim của chính mình. Xòe lòng bàn tay ra, chỉ còn lại một nắm giấy vụn, nàng lấy hết sức thổi bay những mảnh vụn đó.

Ánh trăng của mùa đông sáng lấp lánh, nhưng nàng không hề cảm nhận được chút hơi ấm nào.

Tiểu Băng giơ tay lên, ngón tay nàng cố tìm kiếm một tia sáng của ánh trăng, sau đó nàng cảm thấy nước mắt mình lặng lẽ rơi xuống. Trong màn đêm giá lạnh của Bắc Kinh, những giọt nước mắt đó nhanh chóng bốc hơi thành một làn sương không ai có thể nhìn thấy.

Chương 3: Cuộc chiến thương trường – Long lanh ánh ngọc

Trong trái tim mỗi người đều cất giấu một bí mật, chúng ta luôn luôn tìm kiếm mọi biện pháp để cất giấu thật kĩ bí mật của mình, sau đó tốn công hao sức để nhìn trộm bí mật của người khác. Bí mật giống như một hạt giống, dựa vào máu và nỗi đau trong tim để tồn tại, cuối cùng nó phát triển thành một cây đại thụ chọc trời. Chỉ cần có chút mùi vị tình yêu say đắm hoặc căm hận tột cùng sẽ đều điên cuồng làm tổn thương người khác, cũng đồng thời làm tổn thương chính mình.

Khi vận mệnh tiến đến ngã tư tiến thoái lưỡng nan, bản thân bạn – người vừa yêu lại vừa hận, rốt cuộc sẽ lựa chọn điều gì đây? Xin hãy tha thứ cho tôi của hiện tại, cái người sớm đã đánh mất năng lực nắm bắt được mọi thứ.

(1) Dũng cảm xông pha ở Hng Kông

Chiếc máy bay đang lượn trên độ cao khoảng 3000m, bên ngoài cửa sổ dày đặc một màn đen, Tiểu Băng nâng một tách cafe nóng, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lơ đãng.

Chuyến bay đêm tới Hong Kong, đồng nghiệp Tôn Phàm ở bên cạnh đã ngủ say, có lẽ là ngủ không được ngon lắm, tiếng ngáy của cô khá to, Tiểu Băng khẽ cắn môi, đưa tay đắp lại chiếc chăn mỏng cho cô.

Ánh đèn mờ ảo, sắp tới nửa đêm mà Tiểu Băng không hề có một chút cảm giác buồn ngủ. Đây là chuyến công tác đầu tiên sau khi nàng bị điều chức, đột nhiên trong lòng nàng dấy lên một sự bất an sợ hãi. Thân là một đại diện Phó Tổng biên tập, thế mà nàng lại dắt tay đối tượng cần phỏng vấn bỏ chạy ngay tại buổi họp báo, ngoài việc trở thành trò cười cho đồng nghiệp, bị những scandal trong giới đeo bám ra, việc nàng sao nhãng chức trách này đồng nghĩa với việc sẽ không thể có được sự tín nhiệm của Tổng biên tập nữa.

Quả nhiên, không lâu sau nàng bị điều từ Ban Biên tập xuống Phòng Quảng cáo, từ phóng viên chủ lực chuyển thành người phụ trách quảng cáo. Ngày đầu tiên bị điều chức, Trưởng phòng quảng cáo tìm nàng nói chuyện, ý của ông rất rõ ràng, thật ra bộ phận quảng cáo không thiếu người.

– Nhưng dù sao thì Tổng Biên tập cũng chuyển cô qua đây, chúng ta cũng phải chấp nhận thôi, không phải sao? Mọi người đều có nhiệm vụ, cũng đều phải có miếng ăn, đúng không?”

Trưởng phòng là một người đàn ông trông khá từ bi nhân hậu, nhất là lúc ông cười trông rất thân thiện.

– Thế này đi, Bộ phận Quảng cáo vừa hay nhận được thư mời cho buổi đấu giá của thương hiệu Leslie Jewelry, một thương hiệu con trực thuộc tập đoàn Hoa Cẩm ở Hông Kông, cô dẫn theo Tôn Phàm đến Hồng Kông một chuyến vậy!”

Trưởng phòng đưa tấm thiệp mời cho Tiểu Băng, nhìn nàng cười tươi rồi nói

– Không cần biết trước đây thế nào, từ giờ trở đi hãy làm việc cho tốt!

Nghĩ tới đây, trong lòng Tiểu Băng cảm thấy rất ấm áp, nàng cụp mắt xuống, thò tay vào trong túi rút di động ra theo thói quen, rồi bỗng phát hiện ra đang ngồi trên máy bay, điện thoại đã tắt máy rồi. Trước đây điện thoại nàng lúc nào cũng reng liên hồi, nhưng giờ đột nhiên trở nên yên lặng, thường thường đến nửa ngày cũng không có lấy một cuộc điện thoại hay một tin nhắn. Sự nhàn rỗi này khiến nàng cảm thấy không quen.

Thế là nàng giận dỗi nhét bừa điện thoại lại vào trong túi.

Nàng nhắm mắt, thả lỏng cơ thể đang cương cứng, cứ cho là không buồn ngủ, nhưng lúc này cũng nên chợp mắt một lát, không phải vì điều gì khác thì cũng nên giữ sức để tham gia buổi họp báo ngày mai.

Tiểu Băng thầm nhắc bản thân phải kiên trì, thế là trong cơn mơ màng, tuy vẫn có thể nghe thấy tiếng động cơ ầm ầm của máy bay, nhưng ý thức nàng đã dần dần trở nên mơ hồ, có vẻ như đã chìm vào giấc ngủ thật sự. Lúc máy bay thông báo sắp sửa hạ cánh đã là 0 giờ 30 phút sáng sớm ngày hôm sau, lúc hành khách bị đánh thức đều trong trạng thái mơ màng ngái ngủ, người đồng hành Tôn Phàm của nàng thậm chí còn lấy chăn bịt kín đầu.

Tiểu Băng nhanh chóng mở mắt, ngoảnh đầu lại thấy Tôn Phàm vẫn chưa tỉnh, bèn nhẹ nhàng mở chiếc chăn đang trùm kín đầu của cô ra, đưa cho cô một tờ khăn ướt.

Tôn Phàm dụi mắt một lúc rồi mới mở mắt ra, cười với nàng đầy vẻ cảm kích, sau khi dùng khăn ướt lau mặt mới thật sự hoạt bát trở lại.

– Trước khi lên máy bay tôi đã liên hệ với người của Hoa Cẩm, họ sẽ cho tài xế đợi chúng ta ở sân bay, đưa chúng ta về thẳng khách sạn.

Bên ngoài cửa sổ, vịnh Victoria lấp lánh ánh đèn đã hiện rõ ra trước mắt.

Tiểu Băng hít một hơi thật sâu, đứng trong đám đông hành khách lấy hành lý, trong sân bay đèn điện sáng trưng, dù cho giờ đang là nửa đêm nhưng số chuyến bay đến không hề ít, số người cũng nhiều không kém. Bên cạnh nàng, người phụ nữ mặc áo măng tô dài màu vàng nhạt và người đàn ông mặc bộ comple màu xanh lam đang dùng thứ ngôn ngữ bị xen lẫn cả tiếng Anh và tiếng Quảng Đông nói chuyện với nhau. Cô gái với chiếc mini-skirt và đôi tất giấy màu đen vừa vui vẻ gọi điện thoại vừa đi vòng quanh băng chuyển hành lý.

Tôn Phàm hoang mang nhìn Tiểu Băng

– Chị Tiểu Băng, có cần phải gọi điện cho tài xế, nói với ông ấy chúng ta đã tới nơi rồi không?

Tiểu Băng gật đầu, may mà nàng đã xin Hoa Cẩm số điện thoại của tài xế từ trước.

Thò tay rút di động trong túi ra, toàn thân Tiểu Băng đột nhiên run bắn lên, ngực nàng như bị một quả chùy lớn nện mạnh một nhát – chiếc di động nàng đặt trong túi áo không thấy đâu nữa!

Trí óc Tiểu Băng bỗng chốc trở nên trống rỗng. Nếu như chỉ đơn thuần là mất di động thì cũng không làm sao, nhưng toàn bộ cuộc gọi và tin nhắn lưu trong di động giờ mất hết rồi, việc này đối với nàng mà nói chẳng khác nào một sự đả kích có tính chất hủy diệt. Đột nhiên nàng hoang mang tới mức không biết nên làm gì.

– Điện thoại của tôi mất rồi, mau cho tôi mượn điện thoại một lát!”

Một tia sáng lóe lên trong đầu nàng, Tiểu Băng nghĩ ra nàng nên gọi điện ngay lập tức, nói không chừng gặp người nhân viên sân bay tốt bụng nhặt được chiếc di động, như vậy nàng còn có thể tìm lại nó. Cầm lấy di động từ tay Tôn Phàm, Tiểu Băng đang định ấn số của mình thì điện thoại của Tôn Phàm đột nhiên kêu lên, con số hiện lên trên màn hình lại chính là số điện thoại của nàng!

Advertisements

2 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 53)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s