Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 56)

– Em không đưa bản kế hoạch cho Đổng Vi. Đến lúc đó chú em hỏi phải làm thế nào?

Tiểu Băng nhìn Tôn Phàm, thấy trong mắt cô vẫn còn ánh lên tia sáng thuần khiết, trong lòng dậy lên một chút cảm khái. Những cuộc chiến tàn khốc nơi thương trường này không thích hợp với những cô gái ngây thơ như Tôn Phàm. Đừng nói đến người mới làm quảng cáo lần đầu như Tôn Phàm, ngay đến bản thân người đã xông pha trong giới giải trí nhiều năm như nàng, cũng nhiều lúc không tránh được trở thành vật hy sinh cho một vụ trao đổi nào đó! Chẳng trách mà vừa rồi Đổng Vi lại dùng ánh mắt chắc thắng đó nhìn nàng.

– Em đã nghĩ rồi, em cứ quay về làm thiết kế quảng cáo là được rồi.

Tôn Phàm bặm môi, cô còn đã nghĩ sẽ rời khỏi “Star”, dựa vào năng lực thật sự của mình để tìm một công việc, chứ không phải giống như bây giờ, làm kẻ đồng mưu cho người khác. Chỉ là mỗi người đều có những lúc không thể làm theo ý mình. Trong lòng Tiểu Băng rất hiểu, nếu như lần đấu giá này thất bại, Tôn Phàm và bản thân nàng đều sẽ trở thành kẻ chịu tội thay cho việc đánh mất một hợp đồng lớn. Trong khi đó Chủ nhiệm có thể có được rất nhiều thứ từ Đổng Vi. Hoặc là có được hợp đồng, hoặc là đánh mất công việc, nàng biết, bản thân đã bị dồn đến đường cùng rồi.

– Đã đến nước này… chúng ta đánh cược một phen thôi!

Nàng tóm lấy tay Tôn Phàm, kéo cô ra khỏi phòng.

– A… A… chị Tiểu Băng… chúng ta đi đâu đây?

Tiểu Băng kéo Tôn Phàm đến tận cửa thang máy mới dừng lại, sau đó quay sang cô mỉm cười nhẹ nhõm

– Không cần biết hợp đồng hay không hợp đồng, giờ chúng ta đi lấp đầy cái bụng đã rồi tính!

Nói rồi, Tiểu Băng lại nở nụ cười bình thản đầy tự tin. Sự việc có khó khăn hơn nữa cũng có thể giải quyết được, chỉ cần nàng kiên trì thêm một chút, lấp đầy cái bụng, ngủ một giấc thật say, ngày mai nhất định sẽ là một sự khởi đầu mới. Tôn Phàm nhìn Tiểu Băng hùng hùng hổ hổ bước vào thang máy, thế là cũng siết chặt lòng bàn tay, nhanh chân bước vào theo.

– Chúng ta đi thưởng thức đồ ăn vặt của Hồng Kông đi!

Nhìn cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại, Tiểu Băng đề nghị. Từ lâu nàng sớm đã nghe nói Hong Kong có rất nhiều đồ ăn vặt mang đậm bản sắc địa phương rất tuyệt.

– A… chờ một lát!

Tiểu Băng và Tôn Phàm vừa mới bắt đầu thảo luận lịch trình tiếp theo thì đột nhiên một cánh tay thò vào bất thình lình, chặn lại cánh cửa thang máy sắp sửa đóng sập lại, liền sau đó là một thân hình mảnh khảnh dong dỏng lách vào khe hở của thang máy lọt vào trong chỉ trong tức khắc, quần dài trắng, sơ mi đen, cổ áo hơi phanh ra, toàn thân toát lên thứ ánh sáng ấm áp.

– A! Là anh ta!

Tôn Phàm là người đầu tiên chú ý tới người đàn ông xuất hiện đột ngột, sau đó giật mạnh tay áo của Tiểu Băng, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ hét lên một tiếng.

Lúc này Tiểu Băng mới ngẩng đầu lên nhìn, người đàn ông đó đang quay mặt vào thành trong thang máy chỉnh đốn lại quần áo, rất hiển nhiên đang coi thành thang máy là một tấm gương lớn. Nàng bực bội cúi đầu, sao lại trùng hợp như vậy chứ, lại là cái tên Kỉ Tư Nam đỏm dáng đó.

Trong thang máy tràn ngập không khí của sự kìm chế, Tiểu Băng nhìn Kỉ Tư Nam đang chải chuốt mái tóc trước, một câu “xin chào” nghẹn ứ trong cổ họng, mở miệng ra nhưng không thể nào thốt ra khỏi miệng được. Cảm giác mắc nợ với Kỉ Tư Nam giống như một vết thương in dấu trong tim nàng, mỗi lần chạm đến nó đều khiến trái tim đau buốt.

Chỉ cần nhìn thấy đôi mắt vừa đen vừa sáng đó của Kỉ Tư Nam là mỗi lần hít thở của nàng đều đau đớn như dao cắt.

Tôn Phàm đã nóng lòng muốn xông đến hỏi tên và số điện thoại của anh chàng đẹp trai lắm rồi, Tiểu Băng chỉ có thể thò tay ra giữ lấy tay áo của cô, ấn chặt cô vào trong góc của thang máy.

Xuyên thấu qua mặt gương sáng lóa của thang máy, nhất cử nhất động của Tiểu Băng đều lọt vào mắt của Kỉ Tư Nam, anh không nói gì, chỉ giả bộ vuốt ve lại mái tóc, nhưng trong lòng anh đang dậy sóng.

Anh làm thế này rốt cuộc có đúng không, có đáng hay không?

Trong lòng anh tuy mâu thuẫn, do dự, trằn trọc, nhưng sự căm hận dành cho Tiểu Băng lại rõ ràng như thế.

Thang máy “ding dong” một tiếng, báo hiệu đã đến tầng một. Kỉ Tư Nam chớp mắt một cái, trong phút chốc thu lại tất cả mọi cảm xúc.

Cánh cửa thang máy mở ra rất nhanh, Kỉ Tư Nam dường như không hề nhận ra Tiểu Băng và Tôn Phàm, anh dừng lại động tác soi gương của mình, quay người đi thẳng ra phía ngoài.

Tiểu Băng thả Tôn Phàm ra, bên tai nàng đột nhiên vang lên những tiếng “tách tách” quen thuộc của những chiếc đèn flash. Đầu tiên chỉ là một tiếng nhẹ nhàng, sau đó nhanh chóng lan ra thành một tràng liên hồi.

Trước mặt nàng đột nhiên lóe lên một màn ánh sáng trắng chói lòa, trong lòng Tiểu Băng đột nhiên dậy lên một dự cảm không lành.

Nàng ngẩng phắt đầu lên, cố gắng mở to mắt. Quả nhiên trong tầm mắt nàng là hình ảnh Kỉ Tư Nam đang bị bao vây bởi một đám đông phóng viên!

– Kỉ Tư Nam, tại sao anh lại xuất hiện ở Hồng Kông?

– Anh tự chấm dứt hợp đồng với Thiên Dật hay bị đuổi khỏi công ty này?

– Anh đúng là gay sao?

– Anh nói câu gì đó được không? Không nói gì có phải thừa nhận không?

Cánh phóng viên nhao nhao bủa vây lấy anh, giống như một đàn cá mập dưới đáy đại dương nhìn thấy máu, mà Kỉ Tư Nam chính là con mồi duy nhất của họ.

Tiểu Băng ngây người ra nhìn đám phóng viên trước mặt nhanh chóng bu lại đen kịt. Cái tên Kỉ Tư Nam giống như một trái lựu đạn lớn, chỉ trong phút chốc đã thu hút rất nhiều người đến xem.

– Anh ta… anh ta chính là Kỉ Tư Nam sao?

Tôn Phàm kinh ngạc cắn chặt nắm đấm của mình, anh chàng đẹp trai này không ngờ lại chính là đại minh tinh bị cánh nhà báo tranh nhau đăng tin về chuyện thuê phòng ở khách sạn khoảng thời gian trước đó!

Trong đại sảnh của khách sạn đã có người rút di động ra chụp Kỉ Tư Nam, còn có một số người đứng từ xa hướng về phía anh chỉ trỏ.

Kỉ Tư Nam đứng giữa đám đông ồn ào, chỉ ngây người ra mặc cho đám đông đẩy tới đẩy lui, bước chân loạng choạng, anh không tránh cũng không giải thích. Ánh mắt anh đờ đẫn, không hiểu đang nhìn về hướng nào.

Tiểu Băng đứng từ xa nhìn anh, ánh mắt đó… khiến nàng có cảm giác nhìn thấy Cảnh Lượng trước đây.

Cái ngày Cảnh Lượng bị tấn công, cũng lặng lẽ quỵ ngã trong đám đông như thế. Mặc cho tất cả mọi người kêu gào la ó bủa vây lấy nó, nhưng nó chỉ giương đôi mắt không nói một lời nào.

Đều là lỗi của nàng, tất cả chẳng phải đều là lỗi của nàng sao?

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 56)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s