Tn PK Xhđ: C9 -P2:Nại Nại có hậu di chứng của sự kinh hãi

Lôi Kình lái xe đưa cô về nhà trọ nơi cô thuê chung với Tiểu Trần. Nói thật, đến được nhà cô anh đã phải rất vất vả. Phải rẽ vào rất nhiều hẻm to, ngõ nhỏ, cuối cùng mới đến được một khu nhà cũ nát và dừng xe lại.

Anh nói: “Tôi đưa cô lên.”

Nại Nại mím môi bước xuống xe nói: “ Không cần đâu! Cảm ơn anh! Không sao đâu.”

Lôi Kình xuống xe bên phía mình, giúp cô cầm túi, sau đó anh xoa xoa thắt lưng cô một cách rất thuần thục, nói không ngần ngại: “Tôi đưa cô lên nhà.”

Rõ ràng Nại Nại đang run rẩy, cô quay đầu lại, cười ngượng: “Không cần đâu! Tôi ở cùng người khác, như vậy không được tiện lắm.”

“Ai?” Anh nâng cằm cô lên hỏi một câu lạnh lùng. Nại Nại có ngốc hơn thế cũng nhận ra thái độ của anh không báo hiệu điềm lành, thế là cô không chút giấu giếm, trả lời hết sức thành thật: “Đồng nghiệp! Là đồng nghiệp làm cùng công ty.”

Lôi Kình ngừng một lát, sau đó bỏ tay ra và nói: “Ừm! Vậy tôi sẽ đưa cô đến cửa.” Thấy Nại Nại có ý phản đối, anh lại thêm một câu: “Kháng nghị vô hiệu.”

Đôi mày cau lên, Nại Nại không nói thêm gì, cúi đầu lặng lẽ bước lên lầu, trong lòng cô có một chút rung động.

Thực ra, thứ cô cần rất đơn giản, nhưng đáng tiếc, anh quá không đơn giản.

Tựa người vào cửa, Nại Nại lặng lẽ nhìn Lôi Kình. Anh hiểu Nại Nại đang phát ra tín hiệu đuổi khách, thế là anh rút từ trong túi ngực ra một điếu thuốc, nói một câu: “Một mình nhớ cẩn thận!”, quay người đi thẳng.

Không có cái bắt tay từ biệt, cũng chẳng có nụ hôn lúc chia tay.

Nại Nại hơi hoang mang, lục tung cả túi để tìm chìa khóa, tìm cả nửa ngày, anh vẫn chưa đi hết nửa tầng lầu, đúng vào lúc này, Tiểu Trần nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền chạy ra mở. Phải biết là, căn bệnh quên chìa khóa của Nại Nại không phải chuyện ngày một ngày hai. May mà có người ở cùng, không thì cô phải lưu lạc đầu đường xó chợ mấy trăm lần rồi.

Tiểu Trần mở cửa ra, đèn cảm ứng cũng lập tức sáng lên, Nại Nại ngẩng đầu lên thấy cô đã mở cửa, liền cười cười: “May mà có em, không thì chị lại không vào nhà được rồi.”

“Để hôm nào làm một cái dây móc luôn chìa khóa vào cổ, xem chị có còn quên được nữa không. Ủa, người đó là ai thế?” Tiểu Trần nhìn lướt qua thấy có bóng người ở cuối cầu thang, hơn nữa cảm giác rất quen thuộc.

Nại Nại đẩy Tiểu Trần vào nhà, nhanh tay đóng chặt cửa: “Làm gì có ai, em bị hoa mắt rồi.”

Tiểu Trần cau mày suy nghĩ, bỗng kêu lớn và chạy ra phía ngoài cửa: “Trời ơi, chính là Apollo!”

“Lại còn hét lên nữa! Dứa[1] cái đầu em.” Nại Nại giật giật chiếc váy ngủ khổ lớn của cô, nói: “Em cứ thế mà chạy ra ngoài sẽ dọa cho dứa biến thành khoai lang đấy.”

Ở nhà Tiểu Trần thường mặc váy ngủ Snoopy, rộng thùng thình chả có chút hình tượng nào. Để cho mát mẻ, tóc cũng búi lên một cục to như tóc bà thím, chân thì loẹt quẹt đôi dép lê. Chẳng khác nào bà chủ cho thuê nhà họ Bao trong phim của Châu Tinh Trì…

“Ừ nhỉ, tiếc quá! Nếu không đã có thể tiếp cận ở cự ly gần rồi.” Tiểu Trần vô cùng thất vọng vì không thể gặp mặt nói chuyện cùng Apollo. Đột nhiên cô nghĩ đến khả năng Nại Nại và Apollo có mối quan hệ nam nữ đặc biệt nào đó. Lập tức bật khỏi ghế sofa đầy kích động.

“Chị Nại Nại, Lôi tiên sinh đó không phải đang theo đuổi chị đấy chứ?” Trí tò mò của Tiểu Trần lên đến đỉnh điểm. Mặt ghé sát Nại Nại, chờ đợi một scandal sắp bị khui ra.

Nại Nại nghiêm nghị, đổi đôi dép lê, vứt chiếc túi xách lên giá giày dép: “Chị không hứng thú với chuyện bị trúng sét[2].”

“Sao thế được? Anh ấy rất tốt mà!” Tiểu Trần nói trong kích động.

“Sao em biết là anh ta rất tốt? Em từng hẹn hò với anh ta rồi à?” Nại Nại bỗng nhớ lại nụ hôn vừa xong, khuôn mặt cô có dự cảm lại sắp nóng bừng lên.

“Chị Nại Nại! Sao môi chị lại bị sưng lên thế? Lúc nãy đi ăn món tôm chua cay sao?” Tiểu Trần đưa mũi ngửi mùi trên môi của Nại Nại.

Nại Nại nhanh chóng lấy tay che miệng rồi trả lời qua loa: “Ừ, cay lắm, rất là cay! Ông chủ không biết cho bao nhiêu ớt, cay chết người luôn!”

Thấy cô nhóc Tiểu Trần vẫn không có ý định buông tha, Nại Nại nhanh chóng trốn về phòng mình, rồi nói vọng ra ngoài: “Chị ngủ đây. Em cũng ngủ sớm đi, mai phải đi làm sớm đấy!”

“Thế nhưng em vẫn muốn hỏi, sao chị lại biết anh ấy không phải người tốt…” Tiểu Trần với theo đầy bất lực…

Sao lại không biết được? Đôi môi này nói cho cô biết, Nại Nại nghĩ một cách tức giận.

Không đúng, hình như bữa tối nay cô không trả tiền thì phải. Đang tức giận, Nại Nại bỗng nhớ ra chuyện quan trọng, lặng người tại chỗ, nói như vậy… là anh đã trả tiền!

Không ngờ, xã hội đen mà cũng tốt bụng thanh toán thay cô như vậy.

***

Tối nay Nại Nại không ngủ được. Những lúc không ngủ được Nại Nại thường ngây người nhìn lên trần nhà. Thực ra cô rất sợ tiếp xúc với đàn ông, đặc biệt là kiểu đàn ông như Lôi Kình. Cô đã từng cho rằng, thất bại của bản thân là do cô chưa đủ hoàn mỹ, đến nay cô mới nhận ra, thực ra là do cô quá yếu đuối. Cô sợ hãi rất nhiều thứ, sợ bị đàn ông làm tổn thương lần nữa, sợ khi đối diện với tình địch mà chẳng nói được lời nào, sợ nhất vẫn là cuối cùng sẽ không đủ kiên cường đứng lên đi tiếp để thoát khỏi tình cảnh éo le đó. Rốt cuộc thì vẫn là những đả kích hết lần này đến lần khác. Cô biết mình không thể chịu được, người phụ nữ yếu đuối sau một lần truân chuyên đã trầy vi tróc vẩy rồi, thêm lần nữa chắc tính mạng này cũng mất luôn.

Nại Nại nghĩ, tình yêu là thứ sớm muộn gì cũng hết thời gian bảo hành. Kiểu đàn ông nào cũng như nhau cả thôi, rồi đến một ngày nào đó cục vàng cục bạc cũng biến thành con cá chết, cho nên tốt nhất là từ bỏ khao khát yêu đương, chỉ nên nghĩ đến những vấn đề phù hợp với thực tế, vứt hết những lời đường mật lường gạt đó ra khỏi đầu, phụ nữ tốt nhất là có bị đánh chết cũng đừng tin trên đời này còn tồn tại tình yêu.

Thế nhưng, liệu anh có tha cho cô không? Cứ nghĩ đến điều này là Nại Nại lại đau đầu chóng mặt.

Một người đàn ông có nghiêm túc với mình không, cô có thể phán đoán được. Năm đó, Lữ Nghị khốn khổ túc trực trước cửa kí túc xá nữ hơn một tháng trời, các chị em trong phòng đều nói, anh ấy có thành ý như vậy, lẽ nào cậu không nhận thấy sao? Nại Nại cười khổ sở, không buồn giải thích cho sự lạnh nhạt của mình.

Cô có thể nhận ra ngay ý định theo đuổi và thành ý của đàn ông, nhưng lại phát hiện ra rằng cô không nhìn ra được sau đó họ nghĩ gì. Người đàn ông si tình chờ đợi cô đó cuối cùng đã lấy cô, nhưng ngay vào lúc cô cảm thấy mình rất hạnh phúc, gia đình rất mỹ mãn, anh đã phụ bạc cô.

Lẽ nào đây là vòng luân hồi tất yếu sao?

Dù thế nào đi nữa, sự phản bội của Lữ Nghị là một đả kích lớn với cô. Thậm chí còn làm thay đổi cả tính cách lạc quan của cô. Cô của bây giờ đã không còn quen với cảm giác được ai đó theo đuổi, càng không dám nghĩ tới tương lai. Cho nên với sự cố nho nhỏ của ngày hôm nay, cô chỉ đành biết nói tiếng xin lỗi.

Đối với những việc dễ gợi lại những đau khổ trong quá khứ, cô tuyệt đối không cho chúng một cơ hội nào hết.

Đây có lẽ là bản năng tự bảo vệ bản thân cuối cùng của cô.

Lặng lẽ lau những giọt nước mắt, tim cô chợt quặn thắt, khẽ nhắm mắt cô thầm nói với bản thân: “Tần Nại Nại, đây là một cái bẫy. Không ai có thể nhảy qua nó, nhưng mày có thể. Vì thế hãy hạ quyết tâm và nhảy qua ngay. Sau khi nhảy qua rồi, mày sẽ được an toàn.”

Nói xong cô thở dài một tiếng, một hơi nói hết câu làm cô thấy hụt hơi, dần dần bình tĩnh lại, cô nghe thấy bản thân nói thêm một câu nữa: “Tuy nhiên, cái bẫy này đúng là hấp dẫn chết người.”

Đúng vậy! Vô cùng hấp dẫn!


[1] Trong tiếng trung, trái dứa có phát âm giống với polo trong Apollo.

[2] Nại Nại dùng họ của Lôi Kình để chơi chữ.

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C9 -P2:Nại Nại có hậu di chứng của sự kinh hãi

  1. Pingback: Thục nữ PK Xã hội đen: Chương 9 – Nại Nại có hậu di chứng của sự kinh hãi.: Sách Hay Online :. | .: Sách Hay Online :.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s