Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 58)

Hơi lạnh xuyên qua hơi nóng, Kỉ Tư Nam đột ngột ngẩng đầu lên, hất mạnh Tiểu Băng khỏi người mình.

– Anh sao vậy?

Tiểu Băng bị anh đẩy ngã xuống nền đất, sự lạnh lẽo của sàn gạch khiến lưng nàng ê ẩm, ánh mắt nàng nhìn anh chứa đầy sự khó hiểu.

Kỉ Tư Nam ngây ra một lát, rồi lóng ngóng đeo lại kính, hoảng hốt nói:

– Tôi… tôi xin lỗi, không phải tôi cố ý đâu, cô có sao không?

Khi đỡ Tiểu Băng đang ngồi phệt dưới đất đứng dậy, ánh mắt Kỉ Tư Nam cũng dịu dàng đi nhiều, Tiểu Băng nhẹ lắc đầu, tay chống lưng, từ từ đứng lên.

Lúc này Kỉ Tư Nam mới tắt vòi hoa sen, vớ một chiếc khăn bông còn khô lau qua loa mái tóc, mặt khác đỡ Tiểu Băng đi ra ngoài.

– Đã thế này, tôi không làm phiền anh nữa, anh thay quần áo rồi nghỉ ngơi đi!

Tiểu Băng nói xong liền đi thẳng ra cửa.

– Cái đó…

Kỉ Tư Nam thấy nàng tiến lại phía cửa, anh mím chặt môi, cuối cùng cũng lên tiếng.

– Việc hôm nay rất cảm ơn cô… thế nên… tôi có thể mời cô ăn cơm không?

– Được thôi…

Tiểu Băng ngây ra một lát, sau đó không do dự gật đầu. Thế là, nàng đã quen với Kỉ Tư Nam như thế. Một đại minh tinh từng lấp lánh ánh hào quang, nhưng lại lâm vào chốn cùng quẫn chỉ vì scandal.

Trong quán trà tấp nập người qua kẻ lại, Kỉ Tư Nam đội một chiếc mũ bóng chày, vành mũ kéo xuống rất thấp, chỉ sợ có ai đó sẽ lại có ai đó nhận ra anh.

Anh không hóa trang, lúc ăn sủi cảo nhân tôm, anh ăn ngấu nghiến một cách ngon lành, trên mặt hiện lên biểu cảm hạnh phúc như một đứa trẻ. Không biết tại sao, Tiểu Băng lại không thể coi người đàn ông với ánh mắt trong sáng trước mặt nàng là một với cái người sặc sụa mùi rượu rồi thuê phòng khách sạn với người khác hôm đó.

– Chị Tiểu Băng à…

Tôn Phàm gọi điện tới, trong giọng nói của cô có chút lo lắng hoang mang, nghe như sắp khóc đến nơi

– Các số điện thoại chị đưa em đều đã gọi hết rồi, nhưng mấy công ty đó đều nói không có người mẫu nào thích hợp cho chúng ta, làm thế nào bây giờ?

– Đừng lo, cái đó… để tôi nghĩ cách!

Tiểu Băng an ủi cô vài câu, bản thân nàng thực ra cũng lo lắng không yên. Những số điện thoại nàng đưa cho Tôn Phàm đều là những công ty người mẫu đã từng hợp tác trước đây, đối phương từ chối như vậy, chắc chắn trong đó có sự can thiệp của Đổng Vi.

– Quá quắt thật!

Tiểu Băng không nén nổi sự phẫn nộ trong lòng, nắm đấm nàng siết thật chặt, nện mạnh một cái xuống mặt bàn.

– Hả?

Hành động bất thình lình này khiến Kỉ Tư Nam ngẩn người ra, anh dừng đôi đũa đang gắp miếng sủi cảo nhân tôm còn cắn dở, ngẩng đầu lên.

Khi bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Kỉ Tư Nam, mắt Tiểu Băng đột nhiên sáng rỡ. Để lãng phi đôi mắt trong sáng đơn thuần giấu đằng sau cặp kính gọng đen đó thì quả là đáng tiếc.

Có rồi! Người mẫu thích hợp nhất chẳng phải đã ở ngay trước mắt nàng sao?

– Nam, anh có thể giúp tôi một việc được không? Anh làm người mẫu quảng cáo cho tôi nhé?

Tiểu Băng đã tự động nâng cấp xưng hô từ “Kỉ Tư Nam” thành “Nam”, nghe có vẻ thân mật hơn nhiều.

Kỉ Tư Nam nhìn chằm chằm Tiểu Băng, nàng đang dùng ánh mắt chứa chan hy vọng nhìn anh, trong đó còn lấp lánh một chút sự ma mãnh.

Trí óc Tiểu Băng nhanh chóng hiện lên đủ các loại kế hoạch và ý tưởng, có thể không chỉ là một lần làm khách mời, nếu như thuận lợi… có lẽ còn có thể đạt được mục đích khác. Tóm lại… chỉ cần Kỉ Tư Nam đồng ý, có lẽ nàng còn có thể để anh hồi sinh trong giới giải trí, bù đắp lại những sai lầm nàng đã phạm phải trước kia.

Tiểu Băng vô cùng kì vọng nhìn Kỉ Tư Nam, chờ đợi câu trả lời của anh.

Kỉ Tư Nam cau mày nghĩ ngợi hồi lâu. Rõ ràng anh rất hận nàng, thế nên đáng lẽ không muốn giúp nàng mới đúng. Anh đã phấn đấu nhiều năm như vậy, cuối cùng mới có được cơ hội trở thành minh tinh đứng trên sân khấu với ánh hào quang rực rỡ. Nhưng Trác Tiểu Băng đã hủy hoại tất cả mọi thứ mà anh có không một chút thương tiếc.

Nhưng anh lại không thể nói ra cái từ “Không” đó, lời nói đã đến cửa miệng, nhưng cuối cùng anh lại buông ra một câu thờ ơ

– Vậy… để tôi thử xem sao!

Sau khi có được sự chấp thuận của Kỉ Tư Nam, Tiểu Băng nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, dựa vào mối quan hệ của nàng, người hóa trang, phòng thu âm và trang phục, tất cả đều đâu vào đó. Tốn hết một ngày để làm xong phương án, sau đó mới bắt đầu bắt tay vào việc chụp hình, thu âm, và hiệu ứng sau khi chế tác.

Chủ đề âm nhạc của “Nước mắt đau thương”, Tiểu Băng chọn piano làm chủ âm, Kỉ Tư Nam phụ trách phần hòa âm, tiếng hát nhẹ nhàng mà đầy đặn của anh tuy không có sức chấn động như Cảnh Lượng, nhưng lại đượm một chút buồn thương man mác trong đó.

Nhét chiếc CD đã hoàn tất vào ổ đọc đĩa của máy tính, Tiểu Băng vừa nghe nhạc vừa lật giở những bức ảnh mới chụp của Kỉ Tư Nam.

Người đàn ông với bộ trang phục màu trắng, tay nâng một chiếc ly thủy tinh cán dài, trông rất nho nhã khoan thai. Trên ngón tay đeo nhẫn của anh là một chiếc nhẫn bạch kim có gắn kim cương, phát ra thứ ánh sáng lấp lánh và rực rỡ

Sóng sánh trong ly rượu là màu sắc thuần khiết trong sáng của đại dương.

Tiểu Băng không nén nổi việc tấm tắc không ngớt về bộ dạng của Kỉ Tư Nam lúc này, dù chỉ là một màu sắc đơn giản, nhưng khi khoác lên người người đàn ông này đều có thể phát ra ma lực không thể so sánh được.

Anh giống như chàng hoàng tử sống trong câu chuyện cổ tích, quý phái mà nho nhã.

Tôn Phàm cầm ly nước lên, vừa uống vừa thò đầu qua nhìn.

– Em thấy thế nào?

Tôn Phàm gật gật đầu, hết sức tán thành

– Khí chất của Nam và chiếc “Nước mắt đau thương” này cực kì hợp luôn, nhất là ánh mắt đó…

– Đúng thế.

Tiểu Băng gật gù, không biết tại sao ánh mắt đó của Kỉ Tư Nam lại khiến người xem có một cảm giác đau thương kì lạ.

– Tấm này đi chị! Em chọn tấm này rồi! Dùng tấm này để làm hiệu ứng chắc chắn sẽ rất tuyệt!

Đang xem ảnh, Tôn Phàm đột nhiên hét lên một tiếng, run rẩy đầy kích động chỉ tay vào màn hình máy tính, trong giọng nói của cô chứa đầy sự vui mừng và hưng phấn.

Nhưng bàn tay đang di chuột của Tiểu Băng dừng khựng lại.

Kỉ Tư Nam trong tấm ảnh cao quý lịch thiệp, khí chất phiền muộn trong cử chỉ của anh không thể xua tan đi được. Nhưng trong ánh mắt anh, Tiểu Băng có cảm giác nàng còn nhìn thấy một thứ gì đó còn phức tạp và mãnh liệt hơn sự đau thương nhiều.

Là tình yêu sâu đậm hay là sự căm hận không thể che giấu được?

Trái tim nàng thắt lại, không nén được, nàng áp tay lên ngực, sau đó hít một hơi thật sâu.

Advertisements

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 58)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s