Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 59)

(2) Sóng gió

Thời hạn ba ngày chẳng mấy chốc đã tới, vòng hai của buổi đấu giá được tổ chức vào buổi chiều. Tiểu Băng và Tôn Phàm ăn trưa ở quán ăn Trung Quốc của khách sạn xong, liền vội vàng cầm tài liệu và máy tính lao thẳng đến Hoa Cẩm.

Sau khi hình dáng của hai cô gái khuất hẳn ở phía cuối hành lang, Kỉ Tư Nam mới từ từ hiện ra từ khúc ngoặt với chiếc áo đen và quần trắng, sau đó nụ cười ấm áp ôn hòa trên mặt cũng từ từ biến mất.

Một xấp giấy nằm ngay ngắn trong tay, rõ ràng chúng không hề có sinh mệnh, nhưng lúc này dường như đang tỏa ra một thứ nhiệt độ âm ấm.

Đó chính là bản mẫu quảng cáo của “Nước mắt đau thương” mà Tiểu Băng và Tôn Phàm đã bỏ bao tâm huyết mới làm ra.

Nhân viên lao công đẩy chiếc xe làm vệ sinh đi lướt qua người, Kỉ Tư Nam nhấc cánh tay lên, những con chữ dày đặc và những tấm hình đầy màu sắc trên mặt giấy không ngừng hiện lên trước mắt.

Kỉ Tư Nam cảm thấy những trang giấy trong tay mình càng lúc càng nặng, thấm chí nặng đến nỗi không thể nhấc nổi tay lên. Rõ ràng trong lòng anh muốn báo thù Tiểu Băng như thế, chỉ cần đưa cho đối thủ của Tiểu Băng bản kế hoạch này, nàng sẽ thất bại thảm hại.

Kỉ Tư Nam siết chặt nắm đấm, khớp ngón tay kêu răng rắc, cánh tay anh bỗng chốc hiện lên vô số những đường gân xanh.

Anh cứ thầm hỏi bản thân:

– Kỉ TưNamà! Kỉ Tư Nam, mày rốt cuộc còn đang do dự điều gì chứ?

Trong khi Kỉ Tư Nam còn đang lưỡng lự chưa thể quyết định, một chiếc taxi đang lao như bay tới Hoa Cẩm.

– Haiz, Tôn Phàm này, em có cảm thấy chúng ta hình như đã bỏ xót thứ gì không?

Tiểu Băng ngồi phía sau xe, nhắm mắt định thần được một lát, nhưng nàng cứ có cảm giác bất an, thế là không nhịn được, mở choàng mắt ra hỏi một câu.

– Không có đâu chị Tiểu Băng, chị coi, bản mẫu quảng cáo và CD em đều cầm theo rồi!

Tôn Phàm cười tít mắt, giơ tập tài liệu ra trước mắt Tiểu Băng lắc qua lắc lại.

Tinh thần căng thẳng của Tiểu Băng nhẹ nhõm trở lại, có lẽ là do nàng suy nghĩ quá nhiều. Tài liệu và CD đều do chính tay nàng chuẩn bị cẩn thận rồi đặt vào đó, không thể xảy ra chuyện gì mới đúng.

– Chị yên tâm đi, sẽ không có vấn đề gì đâu!

Tôn Phàm ngồi bên cạnh vẫn đang cười, nụ cười hồn nhiên và xinh đẹp.

– Cứ để tôi xem lại đi, xem xong tôi mới yên tâm được.

Tiểu Băng nói rồi vớ lấy tập tài liệu trong tay cô, nàng vừa nói vừa lật ra xem.

– Á!

Vừa mới cúi đầu xuống nàng đã nghe thấy tiếng la thất thanh của Tôn Phàm.

Trong tập tài liệu là một xấp giấy dày cộp, nhưng trong đó không có một tờ nào là bản mẫu quảng cáo mà nàng và Tôn Phàm đã dồn hết tâm huyết để làm. Tất cả là những tờ giấy trắng sạch sẽ như tuyết!

Đôi tay Tiểu Băng run rẩy, thậm chí không có cả dũng khí để lật những trang giấy bên trong, hay là gập tập tài liệu vào. Nàng chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm cái màu trắng đến nhức mắt trước mặt, trong phút chốc lạc cả giọng. Trong kí ức mơ màng, nàng quay trở về một thời khắc nào đó trong quá khứ, dường như có một âm thanh nào đó đang vang lên bên tai nàng, cứ lặp đi lặp lại một câu nói.

– Trác Tiểu Băng à Trác Tiểu Băng, đây chính là báo ứng!

Báo ứng…

Tiểu Băng bỗng đưa tay lên ấn mạnh vào hai huyệt thái dương, hít từng hơi thở thật sâu, tập tài liệu rơi khỏi ghế, tung tóe hết cả ra, và vẫn là cái màu trắng đến nhức mắt đó.

– Sao lại có thể thế này? Sao lại có thể như vậy được chứ?

Tôn Phàm hoảng loạn cầm từng trang giấy trắng lên rồi xem đi xem lại, vừa xem vừa lắc đầu nguầy nguậy không dám tin đây là sự thật.

Cô không tin, cô không thể tin được tất cả những gì đang xảy ra trước mắt! Bản kế hoạch mà cô đã yêu thích hết lòng và dồn hết hy vọng, tại sao giờ lại biến thành một đống giấy trắng? Tại sao?!

– Tôn Phàm, em quay về tìm bản kế hoạch.

Tiểu Băng cố sức bình tĩnh trở lại, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, giờ phút này nàng không thể hoảng loạn được.

– Hả?

Tôn Phàm hoang mang ngẩng đầu lên, hiển nhiên là cô không hiểu dụng ý câu nói của Tiểu Băng là gì.

– Xin anh hãy dừng xe bên lề đường!

Tiểu Băng nhanh chóng nói với tài xế, sau đó ngoảnh đầu lại giải thích một cách rõ ràng với Tôn Phàm

– Tôi xuống xe ở đây, em lập tức quay về khách sạn xem lại có thể tìm thấy bản gốc hay không, trong máy tính của tôi có bản điện tử, tôi đến Hoa Cẩm sẽ tìm nơi để in ra.

– Vâng.

Tôn Phàm có vẻ vẫn chưa kịp hoàn hồn, chỉ đờ đẫn đáp lại một câu.

Chiếc xe còn chưa kịp dừng hẳn, Tiểu Băng đã đẩy cửa nhảy xuống, sau đó lại bắt một chiếc taxi khác trên đường. Không còn cách nào khác, phải tranh thủ thời gian thôi!

Tuy hiệu quả của việc in ấn không được tốt như bản mẫu đã chuẩn bị kĩ càng lúc trước, nhưng bây giờ chỉ cần có một bản mẫu là tốt rồi. Tiểu Băng sốt ruột giục tài xế suốt cả quãng đường. Chiếc xe phóng đi như bay, sau đó dừng lại trước cửa cao ốc Hoa Cẩm.

Đưa tay lên xem đồng hồ, chỉ còn ba mươi phút nữa là đến buổi đấu giá.

Nàng vừa nghĩ đối sách vừa đi nhanh về phía thang máy, cũng may là Giám đốc Bộ phận Đối ngoại Lý Nghiên cũng là người thoải mái, nghĩ cách mượn một cái máy in chắc chắc cũng có thể làm được.

Nhưng chỉ có điều lên đến tận tầng 17 cũng không thấy bóng dáng Lý Nghiên đâu cả, không có trong phòng hội nghị, cũng không có trong phòng làm việc. Tiểu Băng hỏi các nhân viên xem Lý Nghiên có thể đến những chỗ nào, sau đó vội vã lao tới phòng nghỉ.

Chỉ còn hai mươi phút nữa là buổi đấu giá bắt đầu rồi, thời gian của nàng thực sự không còn nhiều nữa rồi.

– Người đẹp ơi giúp tôi với… cứu tôi với…

Nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng nghỉ, Tiểu Băng cho rằng Lý Nghiên đang ở bên trong, cũng không cả kịp gõ cửa, cứ thế vừa nói vừa đẩy cửa xông vào.

– Á… tôi xin lỗi!

Tiểu Băng vừa mới bước vào đã đứng ngây ra như trời chồng, gặp cái gì không gặp, lại bắt gặp ngay một đôi nam nữ đang ôm ấp nhau!

– Tôi xin lỗi… tôi xin lỗi… hai người cứ tiếp tục đi…

Nàng vừa nói vừa xoay người lại, sau đó định ngay lập tức trở lại đường cũ.

– Đứng lại!

Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông khiến toàn thân Tiểu Băng run bắn. Đợi đã, sao giọng nói này lại quen thế nhỉ? Nàng không dám quay người nhìn lại, giọng nói quen thuộc khiến cho nàng bất giác hoảng loạn.

Cái giọng nói lạnh buốt tới tận xương, không một chút hơi ấm đó, mang một sự uy nghiêm không thể kháng cự, xuyên qua giới hạn của không gian thời gian truyền tới.

– Cô đi theo tôi.

Người đàn ông giống như một cơn gió lướt qua người nàng, bộ comple đen cao quý vẫn lấp lánh như xưa, Tiểu Băng còn chưa kịp phản kháng thì cánh tay nàng đã bị đối phương nắm thật chặt, chỉ có thể để mặc cho người đàn ông đó lôi nàng đi suốt cả quãng đường.

Không biết tại sao mỗi lần gặp người đàn ông này, Tiểu Băng đều rơi vào tình trạng để mặc cho người khác muốn làm gì thì làm. Ra khỏi phòng nghỉ rẽ trái, xuyên qua hành lang đi thẳng…

“ Rầm!”

Cánh cửa phòng làm việc phía sau lưng đóng mạnh lại, Tiểu Băng nhìn khuôn mặt không một chút cảm xúc của người đàn ông trước mặt nàng, trong lòng bỗng bình tĩnh trở lại.

Bọn họ dường như đã kết thúc rồi, hay là… chưa từng có sự bắt đầu.

Thế nên tại sao lại phải sợ hãi?

Nàng nghĩ ngợi một hồi rồi đột nhiên bật cười, một nụ cười lịch thiệp bình thản như đang đối diện với một con người xa lạ.

– Đường tiên sinh, thật trùng hợp nhỉ, chúng ta lại gặp nhau rồi…

Tiểu Băng cảm thấy rất khó dùng lời để hình dung. Chỉ là nàng có cảm giác bị ai đó dùng tay siết chặt lấy cổ họng, dù có cố gắng đến mấy cũng chỉ có thể phát ra những hơi thở thật nhẹ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s