Tn PK Xhđ: C11 – P1: Chương đầu nhật ký xem mặt của đồ ngốc

Trước kia Nại Nại đã cùng người khác đi xem mặt rất nhiều lần. Cái giá phải trả rất thảm hại, hậu quả rất nghiêm trọng.

Lần đáng nhớ nhất chính là cùng chị họ đi xem mặt, năm đó chị họ 24 tuổi, còn cô 20. Bởi vì nói là chỉ đến coi qua mặt rồi về luôn, cho nên khi tới địa điểm bà mối hẹn, chị họ ngồi quay lưng với người kia, Nại Nại vì tỏ rõ mình cũng trên một chiến tuyến với chị họ, nên cũng ngồi quay lưng lại. Vậy là, trò đùa tinh nghịch của họ đã thành công, sau khi trốn thoát, đã có một đoạn đối thoại như sau:

Bà mối hỏi chị họ: Thế nào?

Chị họ nói: Cháu không nhìn thấy.

Bà mối hỏi người đi xem mặt: Thế nào rồi?

Anh ta nói: Tôi thích cô gái cao hơn.

Bà mối tức tốc đến nhà chị họ, lôi hai chị em ra đo. Ồ! Nại Nại thắng!

Từ đó trở đi, Nại Nại bách chiến bách thắng, bách thắng bách chiến. Chỉ cần có chị em nào không muốn đi xem mặt, hoặc có ý kiến với sự sắp xếp của bố mẹ, muốn bỏ chạy ngay trong lần đầu tiên gặp mặt, liền liên hệ với Nại Nại đầu tiên. Có cô hợp sức chiến đấu, chuyện xem mặt nhất định thành công rực rỡ, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ làm đối phương tức giận bỏ đi, hoặc là ôm ấp một mục tiêu khác.

Biệt danh của Nại Nại là, “đi xem mặt đến quỷ cũng phải sầu.”

***

6 giờ tối, tại quán trà Phúc Điền, Nại Nại bắt đầu chương đầu tiên trong nhật kí xem mặt của mình.

Để bày tỏ thành ý của mình, Nại Nại nghiến răng mua một bộ quần áo mới. Chỉ có điều bộ quần áo đó mua theo gu của Tiểu Trần, khiến Nại Nại cảm thấy vô cùng bất an.

Một chiếc váy trắng dài đến đầu gối, lại thêm một chiếc áo khoác lửng, tất nhiên phần xương quai xanh xinh đẹp và chiếc cổ thon dài của cô được lộ ra, nhưng cũng lộ ra phần rãnh ngực không nên lộ. Nại Nại ấm ức hỏi: “Có nhất định phải ăn mặc giống những cô gái trong tiểu thuyết của bà nội Quỳnh Dao thì mới có thể đi xem mặt thành công không?”

Tiểu Trần liền trả lời: “Xem mặt nhất định phải kê đơn đúng bệnh, đối phương là người thế nào thì sẽ ăn mặc theo kiểu ấy. Thà rằng chúng ta không chấp nhận họ, chứ không thể để họ chê mình được.”

Quá sâu sắc! Nại Nại tự động viên bản thân. Nhưng kiểu ăn mặc theo thời đại của bà nội Quỳnh Dao vẫn khiến cô không thoải mái, đến nụ cười cũng có phần gượng gạo. Còn chẳng kịp phản ứng gì cô đã bị Tiểu Trần kéo đến điểm hẹn xem mặt.

Lúc xuất hiện ở quán trà Phúc Điền với trang phục ấy, rất nhiều khách thưởng trà đều không hẹn mà cùng hướng ánh nhìn về phía cô. Nại Nại cảm thấy lúc đó trên mặt cô chỉ còn thiếu không ghi lên mấy chữ “Đi xem mặt” nữa thôi. Chắc chẳng có ai không biết mục đích cô đến đây là gì. Cô sẽ ghi nhớ ngày hôm nay. Hôm nay sẽ là ngày mất mặt nhất, cũng là lần ăn mặc trang điểm tệ hại nhất trong cuộc đời cô, vì vậy tâm trạng cô càng thêm bất ổn, đến cả vấn đề nên bước vào quán bằng chân trái trước hay chân phải trước cô cũng quên mất.

Thế là buổi triển lãm mùa thu mặt hàng tồn đọng đã bước vào giai đoạn cao trào trong lúc cô còn đang vùng vẫy một cách tuyệt vọng, khi bị Tiểu Trần đẩy vào căn phòng được bao riêng, cuối cùng cô cũng nhìn thấy “đối tượng giao dịch” đó.

Tiểu Trần vốn cởi mở, qua đó ngồi hàn huyên, Nại Nại thì vẫn giữ nguyên nụ cười bồn chồn như lấy cắp ví tiền của ai đó, cô ngồi ở vị trí sát cửa nhất, tiện cho việc lát nữa có xảy ra chuyện gì thì co giò chạy luôn.

“Đây là đồng nghiệp của em, Tần Nại Nại, còn đây là cháu họ của dì Lý, Lâm Trị.”

Nại Nại nghe giới thiệu xong vội cúi người hành lễ, liền bị Tiểu Trần lườm cho một cái, cô đành cúi đầu ngậm ngùi. Xem ra hôm nay có thể bỏ qua kiểu hành lễ này, đúng là tự làm mình thiệt thòi.

Cái gọi là “tình yêu chị em”, tất nhiên là phải có một chị một em rồi. Vị Lâm Trị ngồi trước mặt khí chất tuấn tú, cường tráng khoẻ mạnh, lại là tiến sỹ, Nại Nại tất nhiên không hiểu nổi sao cậu ta lại đồng ý đi gặp cô. Vốn tính bộc trực thẳng thắn, nên câu đầu tiên cô nói là: “Tôi đã ly hôn rồi.”

Chân cô đau điếng, đó là do Tiểu Trần dùng gót giày giẫm mạnh vào chân cô dưới gầm bàn.

Nại Nại ngẩng đầu lên thấy Tiểu Trần đang lườm mình, đột nhiên phát hiện ra mình lỡ lời, đành cầm cốc lên uống trà.

Đối phương nở một nụ cười, nói: “Tôi biết, người giới thiệu đã nói rất rõ trước đó rồi.”

Nại Nại tự nhủ, vậy càng tồi tệ! Cậu ta đã biết rõ tình hình vậy mà còn đồng ý đến gặp, chắc chắn có vấn đề gì đó.

Người đàn ông đó bước qua, lịch sự rót trà thêm vào cốc của Nại Nại, sau đó cười nói tiếp: “Bởi vì tôi nhận thấy việc ly hôn hay không không thể đem ra làm tiêu chuẩn để đánh giá phẩm cách của một con người. Cho nên tôi cảm thấy mình nên đến.”

Woa! Câu trả lời rất hay, cộng mười điểm. Đôi mắt Nại Nại lập tức cong cong như mảnh trăng khuyết, có thể thấy câu lấy lòng đó của anh rất có tác dụng.

Tiểu Trần vốn sợ câu nói đó của Nại Nại sẽ khiến người ta không thoải mái, tình hình này có thể thấy cô gỡ bỏ được cả nghìn cân gánh nặng, thế nên vội vàng nói: “Thực ra chị Nại Nại rất lương thiện! Chị ấy còn biết nấu cơm, đan áo len. Phụ nữ ngày nay mấy ai còn biết đan áo nữa đâu? Chị ấy chính là mẫu dâu thảo vợ hiền đó ạ.”

Phụt! Nại Nại phun hết ngụm trà vừa uống. Tiểu Trần, em không thể như thế được, sao em có thể nói lời phỉ báng người khác thế chứ? Câu dâu thảo vợ hiền chính là dùng để chửi người khác em có biết không? Ai dám nói thêm một câu nào nữa, Nại Nại nhất định sẽ mắng người đấy, các người mới là dâu thảo vợ hiền, cả nhà các người toàn dâu thảo vợ hiền…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s