Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 60)

– Cô ổn chứ?

Bên tai nàng vang lên giọng nói trầm trầm của Đường Chính Hằng, trong lòng đột nhiên bùng lên một cảm giác ấm nóng, thế là nàng nhẹ nhàng gật đầu.

– Ừm, cũng ổn.

Vẫn là cô nhóc kiên cường như thế, Đường Chính Hằng thầm nghĩ, vừa rồi rõ ràng nàng còn hét lên đòi cứu mạng, hẳn là đang gặp phải vấn đề khó giải quyết, trông nàng lo lắng bồn chồn như vậy, thế mà giờ lại nói là “cũng ổn”.

– Vừa nãy…

Anh do dự không biết phải nói tiếp thế nào, tình cảnh vừa rồi nếu muốn giải thích rõ ràng quả thực cũng có chút khó khăn.

– Cái đó… vừa nãy tôi đã làm phiền anh rồi, tôi vốn định tìm Lý Nghiên, tôi thật sự không cố ý đâu, thật đấy!

Tiểu Băng cố ra vẻ thoái mái cười ha ha, biểu cảm trên mặt nàng đúng là rất vui vẻ, nhưng nhìn thấy Đường Chính Hằng và người con gái đó thân mật như vậy, trái tim nàng tại sao lại khó chịu thế này nhỉ?

– Thôi chết, không xong rồi!

Nàng bất giác nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, đã là lúc bắt đầu buổi đấu giá rồi!

– Đường tiên sinh, nhờ anh cho tôi mượn một chiếc máy in được không?

Không nghĩ ngợi nhiều, nàng liền lao như bay tới trước bàn làm việc của Đường Chính Hằng, rút chiếc laptop đặt lên mặt bàn, mở máy.

Bản mẫu điện tử từng trang từng trang được in ra, Đường Chính Hằng dựa vào khung cửa nhìn bộ dạng bận rộn của Tiểu Băng, tuy trên mặt là biểu cảm lạnh lùng thờ ơ, nhưng trong lòng anh đang cồn cào dậy sóng.

Anh đã xem qua bản kế hoạch tuyên truyền quảng cáo mà “Star” phác thảo cho Leslie, ý tưởng không tồi, nhưng không biết khi thực hiện có thể đạt được tới mức độ nào.

– Bản gốc mất rồi sao?

Đường Chính Hằng hỏi thăm dò một câu, từ bộ dạng hoảng loạn đi tìm Lý Nghiên cầu cứu của Tiểu Băng có thể thấy nàng thật sự gặp phải rắc rối rồi.

– Hả? Ừm.

Một tiếng hỏi hồ nghi rồi kèm theo một tiếng khẳng định, Tiểu Băng bận rộn tới mức không cả ngẩng đầu lên, bàn tay cô đang thoăn thoắt xếp bản kế hoạch và hình mẫu làm hai tệp, rồi ghim lại.

– Đường tiên sinh, đã tới giờ họp rồi.

Cô thư kí bên ngoài cửa không để lỡ thời cơ gõ cửa phòng làm việc.

– Tôi biết rồi.

Đường Chính Hằng quay đầu lại nhìn Tiểu Băng, thấy nàng vẫn bận rộn tới mức không ngẩng nổi đầu lên, thế là anh đút hai tay vào túi, đi thẳng ra bên ngoài.

Cánh cửa phòng làm việc đóng “rầm” một tiếng, Tiểu Băng vốn đang bận rộn không ngớt cũng phải giật mình ngẩng đầu lên, trên tay nàng vẫn đang cầm tập tài liệu đã được ghim cẩn thận. Nàng khẽ chớp mắt, trong khoảnh khắc đôi hàng mi khẽ rung động, một giọt nước mắt âm thầm rơi trên mu bàn tay, rồi cũng lặng lẽ tan ra.

Nàng vẫn không nỡ, rốt cuộc thì nàng vẫn không nỡ.

Tiểu Băng đưa tay lau nước mắt, giọt nước mắt ướt mềm thấm trên ngón tay lạnh đến tê tái, nàng bất đắc dĩ cắn nhẹ môi rồi nhoẻn miệng cười. Bản thân nàng dạo này càng ngày càng yếu đuối, sao có lại khóc dễ dàng thế này?

– Chị Tiểu Băng! Em tìm thấy bản kế hoạch và bản mẫu rồi!

Tiểu Băng đang trên đường chạy tới phòng họp với tập tài liệu vừa in xong thì Tôn Phàm gọi điện tới, lúc này cô đã ngồi trên taxi, đang trên đường đến Hoa Cẩm, trong giọng nói của cô đầy sự kích động và vui sướng.

– Thật sao? Vậy à… quá tốt rồi, em tìm thấy… tìm thấy ở đâu?

Tiểu Băng không nén nổi vui mừng khi nghe được tin này, bước chân vốn đang nặng nề cũng trở nên nhẹ nhàng đi nhiều, nhưng vì nàng đang chạy hổn hển nên nói không ra hơi.

– Cô lao công nói là nhặt được ở hành lang nên đưa đến đại sảnh dưới tầng một.

– Tốt quá rồi, còn bao lâu nữa thì em tới nơi?

Tiểu Băng vừa chạy vừa xem đồng hồ, Tôn Phàm lo lắng hỏi tài xế, sau đó nói với nàng khoảng hai mươi phút nữa là tới nơi.

– Vậy cố gắng nhanh lên, tôi sẽ đợi.

Tiểu Băng buông điện thoại xuống, nàng đã nhìn thấy Lý Nghiên đang đứng trước cửa phòng họp đợi nàng, thế là vội vàng chạy lại.

– Ôi, Tiểu Băng à, sao cô đến muộn thế? Cô có biết hôm nay Tổng Giám đốc sẽ đến không hả? Cô đến muộn sẽ bị anh ta trừ hết điểm ấn tượng đấy!

Lý Nghiên vừa nói Tổng Giám đốc giống như mãnh thú với hồng thủy, vừa vội vã đẩy Tiểu Băng vào trong phòng họp.

Tiểu Băng không nén nổi tò mò

– Trời, Tổng Giám đốc đó rất đáng sợ sao?

Lý Nghiên dừng lại nhìn Tiểu Băng, đầy vẻ sợ sệt chỉ về phía phòng họp, sau đó nhún vai lắc đầu. Hơn nữa còn nói bằng một giọng rất nghiêm túc

– Thật sự rất đáng sợ, cô vào trong là biết.

Tiểu Băng bị câu nói của Lý Nghiên làm giật mình, nàng không dám đi thẳng vào trong mà chỉ tò mò thò đầu vào nhìn trước.

– Woa! Không phải chứ?

Tiểu Băng rụt đầu lại như vừa nhìn thấy quỷ, còn vỗ ngực đầy kinh hãi

– Quả nhiên rất đáng sợ, trời đất ơi!

Nàng vừa thò đầu nhòm vào phòng họp, bên trong im phăng phắc không một tiếng động, dường như là sự tĩnh mịch sau khi bị đóng băng.

Ở vị trí ngay chính giữa, Tiểu Băng thoáng nhìn là xác định được “ngài” Tổng Giám đốc điều hành mới nhậm chức mà Lý Nghiên nói.

Cái bộ mặt lạnh lùng kiêu ngạo như núi băng đó, có lẽ cả đời này nàng cũng không thể quên được.

Người đó lại chính là Đường Chính Hằng!

Tiểu Băng sợ sệt đi vào trong kiếm một chỗ rồi ngồi xuống, Đường Chính Hằng đang thương lượng gì đó với một vị lãnh đạo cấp cao, nàng đưa bản kế hoạch và bản mẫu cho Lý Nghiên, sau đó cắm dây nối laptop với máy chiếu.

Lúc đi ngang qua Đổng Vi, Tiểu Băng nhìn cô đầy hàm ý, sau đó môi nàng khẽ mấp máy hai chữ

– Đánh cược.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Băng chủ động khiêu chiến với Đổng Vi. Đổng Vi nhìn lại nàng với ánh mắt sắc sảo, nhếch mép cười đầy khinh miệt.

Sau đó giơ tay lên, lắc lắc ngón tay trỏ, dường như có ý nói với nàng rằng

– Đừng có vui mừng quá sớm.

Tiểu Băng thấy bộ dạng “ta đây đã có kế hoạch từ trước”, liền ngẩng đầu lên nhìn quanh bốn bề, quả nhiên nàng thấy Tề Vinh Quang đang nhìn Đổng Vi với ánh mắt âu yếm hân hoan. Trong khi đó, Đổng Vi cũng không bỏ lỡ thời cơ nhìn về hướng đó, nở nụ cười  e thẹn.

– Đê tiện!

Tiểu Băng chửi thầm trong lòng, đáng lẽ nàng phải biết từ sớm Đổng Vi còn có chiêu này. Nàng rời mắt khỏi bọn họ, chăm chú chuẩn bị slideshow của mình.

Lý Nghiên đã đưa các bản mẫu và bản kế hoạch của các tòa soạn đến tay Đường Chính Hằng từ sớm, dù sao thì trong những lãnh đạo cao cấp có mặt ngày hôm nay, anh cũng là người có toàn quyền phụ trách đề án lần này.

Đường Chính Hằng xem qua ba bản kế hoạch, sau đó đặt sang một bên.

– Vậy thì, bắt đầu thôi!

Anh chỉ lạnh lùng nói một câu.

Tiểu Băng không thể ngờ được, đang đợi nàng là một cuộc khẩu chiến vô cùng tàn khốc.

Thời gian nàng làm quảng cáo không lâu, còn Tôn Phàm chỉ có thể tính là một người mới nhập môn, vì thế bản kế hoạch mà hai người phác thảo có rất nhiều sơ hở. Vừa kết thúc phần diễn thuyết, bản kế hoạch đã bị các lãnh đạo của Hoa Cẩm có mặt tại cuộc họp liên tiếp đưa ra những câu hỏi, mà Tề Vinh Quang lại càng không chút nể nang, Tiểu Băng vừa trả lời vừa chống đỡ rất khổ sở.

Trong suốt quá trình diễn thuyết, Đường Chính Hằng không hề thốt ra bất cứ lời nào, chỉ âm thầm quan sát mọi việc đang xảy ra. Nghiêm trọng hơn là, Hoa Cẩm hết sức không hài lòng với bản in mà Tiểu Băng nộp, trong khi đó Tôn Phàm vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.

Đổng Vi ngồi bên cạnh không nén nổi nụ cười đắc ý, bộ dạng hoang mang bất lực của Tiểu Băng khiến cô cảm thấy vui sướng một cách kì lạ.

– Trong bản kế hoạch vừa rồi Trác tiểu thư có đề cập tới việc sẽ mời Thiên hậu âm nhạc – tiểu thư Hướng Tình – chế tác các bản nhạc chủ đề cho Leslie, nhưng như vậy chúng tôi lại phải chi trả cho cô ấy một khoản phí sáng tác nhất định, điều này vô hình trung sẽ làm tăng số vốn đầu tư dành cho việc tuyên truyền của công ty… Xin hỏi phần chi phí này phải giải quyết thế nào đây?

Tiểu Băng bị một loạt câu hỏi làm rối loạn tới mức trái tim nàng cũng bắt đầu đập loạn nhịp. Cố hết sức tỏ ra bình tĩnh, sau đó nàng ngẩng cao đầu, sớm đã đoán được sẽ có người đưa ra câu hỏi này nên bình thản nghênh tiếp.

– Người ra mặt mời Hướng Tình chế tác âm nhạc là “Star”, hơn nữa từ trước chúng tôi đã có được sự đồng ý của bản… bản thân Hướng Tình. Tất cả các chủ đề âm nhạc đều sẽ… à… sẽ trả theo hình thức nhuận bút, chi phí cho khoản này sẽ không… không tính vào tiền đầu tư dành cho việc tuyên truyền của quý công ty.

Giọng điệu của Tiểu Băng không được tự nhiên cho lắm, nàng muốn dùng hai ba câu ngắn gọn để giải thích rõ ràng vấn đề, sau đó ngẩng đầu lên nhìn người vừa đưa ra câu hỏi, đáp lại bằng một nụ cười duyên dáng.

Nàng bất giác nhìn về phía Đường Chính Hằng, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng và bình thản, nhưng Tiểu Băng lại nhìn thấy một tia nhìn quan tâm hiếm hoi trong đó. Nhịp đập trái tim nàng đột nhiên chậm lại, những ngón tay đang lạnh cóng cũng bắt đầu có hơi ấm. Nàng gập ngón tay lại, sau đó hít một hơi thật sâu chờ đợi.

– Theo như Trác Tiểu Băng nói thì chi phí chế tác CD kèm theo tạp chí cũng là “Star” chi trả sao?

– Phương pháp tặng CD kèm theo tạp chí, năm 2007 “Star” cũng đã từng sử dụng vào kì thứ năm và kì thứ mười hai. Phương pháp cụ thể là… là giảm bớt một hoặc hai trang, sau đó dùng số tiền tiết kiệm được từ những trang bị giảm này để chế tác CD.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s