Định mệnh (tiếp 64)

“Ông… biết về bản di chúc của ông… tôi phải không, ông Huân?”. Christ đi thẳng vào vấn đề.

“Đúng vậy”.

“Tôi có vô phép không khi hỏi làm sao ông biết… được?”. Christ thoáng ngập ngừng, đảo mắt một chút rồi lại tiếp tục nói.

“Tôi có vài người quen biết tập đoàn này. Và họ cho tôi biết điều đó”.

“Nếu thế thì tại sao… ông lại không đưa Lylith sang đây sớm… hơn?”. Cường độ nói vấp của Christ ngày một tăng rõ rệt. Nhưng chưa ai nói gì. Có vẻ như mọi người biết hình như Christ đang kéo dài thời gian và chắc là anh đang có ý tưởng gì đó.

“À thì… Tôi vẫn chưa muốn, tôi muốn Lylith sống với những người bạn nó thân quen. Và, à, tôi vẫn có chút không thoải mái khi nhớ đến chuyện cũ của vợ tôi. Đó là chính cha Diễm Linh đã bỏ rơi cô ấy”.

“Cha tôi không bỏ rơi Diễm Linh, ông vẫn tìm kiếm con bé trong suốt khoảng thời gian nó bỏ đi…”

Ông Nelson chen vào, giọng ông đanh lại.

“Cảm… ơn lời… giải thích của ông. Tôi ừm.. nên nói rõ với ông và cô đây một chuyện”.

“Cậu cứ nói”.

“À, chuyện là… gần đây tôi… vừa bị một tai nạn khá là …à, nặng. Tôi bị chấn thương ở đầu. Bác sĩ…… ah……”

Christ áp lòng bàn tay lên thái dương, cố xoa xoa trong khi hai chân mày anh nhíu lại. Anh lộ vẻ đau đớn khiến ông bà Nelson và Dora không khỏi lo lắng. Họ không biết lúc này anh đau thật hay là vẫn nằm trong kế hoạch của anh nữa. Anh vẫn đang trong giai đoạn điều trị, Dora lo lắng đặt bàn tay lên khuôn mặt anh, hỏi gấp gáp.

“Anh đau sao?”

“Không, ổn rồi, cảm ơn em”.

“Để tôi nói tiếp. Bác sĩ chẩn đoán là khả năng suy nghĩ của tôi sẽ gặp vấn đề trong một thời gian. Vì thế, như… các vị đang thấy… tình trạng của tôi là như thế này đây…. Có lẽ, vì thế… tôi gặp khó khăn… trong việc quyết định những… việc quan… trọng”.

Rồi cánh tay anh bất ngờ choàng qua eo Dora, ánh nhìn anh lưu lại trên khuôn mặt cô, giọng anh nhẹ và âu yếm.

“Hơn nữa. Tôi cũng đã có người yêu, việc này,… tôi chưa… nghĩ được…. nên…… giải quyết thế nào cho ổn thoả”.

“Tôi muốn cậu phải cưới con gái tôi. Nó thiệt thòi quá nhiều rồi. Hơn nữa, lấy con gái tôi, cậu giữ được tập đoàn H.A.D, nếu không, cậu cũng biết kết quả rồi đấy”.

Giọng ông Huân lạnh lùng cáo buộc trong khi Lylith sững người. Đó là người yêu của anh ấy ư? Trông họ không thể đẹp đôi hơn. Lòng Lylith có chút thất vọng, vậy thì phải làm sao? Vị hôn phu của cô đã có người yêu. Cô không muốn cướp đi người yêu của cô gái đó. Nhưng rõ ràng anh ấy phải lấy cô, đó là hôn ước đã được xác nhận và là một nghĩa vụ mà chính anh cũng phải nhận thấy. Anh sẽ phải bỏ tình yêu của anh thôi, vì sự nghiệp và tương lai của anh. Biết đâu cô có thể sẽ khiến anh dễ dàng từ bỏ hơn. Lylith nghĩ. Cô thích vị hôn phu của mình. Ở anh có một sức hút không thể cưỡng nổi và cô không có ý định tìm ra lý do để chống lại lực hút đó. Dẫu sao cô cũng sẽ là vợ anh. Vậy thì cô sẽ khiến cho anh yêu cô. Đó là số phận của cô nếu như các bậc trưởng bối đã quyết định như vậy. và có thể anh không thực sự yêu cô gái đó đến ngần ấy.

Nhưng lòng Lylith nghẹn lại một nỗi thương cảm mà cô không muốn nghĩ đến. Cô nhìn thấy ở đó, rõ ràng và nồng ấm, tình yêu của Dora dành cho Christ. Từng cử chỉ, ánh mắt và trái tim của cô ấy đều hướng về vị hôn phu của cô. Chia rẽ hai người đó ư? Đột nhiên Lylith cảm thấy không thể làm được. Cô không đủ sắt đá cũng như khả năng. Nhưng đây lại là cơ hội để cô làm vui lòng cha mình, ít nhất cũng là một lần trong đời. Lần đầu tiên ông thể hiện ông cần đến cô, lần đầu tiên ông thực sự quan tâm và muốn cô hoàn thành một việc mà ông mong muốn. Ông quan tâm tới cô, cô chưa bao giờ dám mong mỏi điều đó trong suốt tuổi thơ của mình. Cô sẽ không bao giờ vuột mất cơ hội duy nhất làm vui lòng cha.

Cô lắc đầu cố quên đi những suy nghĩ mới nhen nhóm trong lòng. Cô biết đó là điều không nên, là cô ích kỷ nhưng lần này cô phải làm bằng được. Phải khiến cho cha cô vui lòng. Cô sẽ khiến cho vị hôn phu cô yêu cô. Đó cũng chính là định mệnh của đời cô.

Tiếng Christ tiếp tục vang lên trong khi Lylith còn bận những suy nghĩ của riêng mình.

“Tôi nghĩ… là tôi biết điều đó, thưa ông. Vậy nên…” Christ tiếp tục ngừng lại và đảo mắt lên trần nhà.

“Vậy nên?”

Giọng ông Huân gắt gỏng, dường như ông ta tin bệnh tình của Christ là thật.

“À, xin lỗi ông. Tôi nghĩ ông nên cho tôi chút thời gian để suy ngẫm. Ít nhất cho đến… khi tôi qua khỏi cơn… bệnh này, được chứ? Trong thời… gian đó, có lẽ con gái ông sẽ ở lại… đây với chúng tôi… Ông cũng được… tiếp đón… à, tương tự”.

Một khoảng im lặng khi ông Huân xem xét đề nghị đó. Cứ chốc chốc anh lại đưa tay lên đầu, xoa xoa thái dương và tỏ vẻ mặt khó chịu. Nhưng lần này đầu anh đau thật. Anh đang suy nghĩ nên giải quyết chuyện này thế nào cho tốt. Người đàn ông đó anh không hề tin bất cứ điều gì ông ta nói. Nhưng cô con gái quả thật ngây thơ. Cô ấy không có gan để đến tận đây nói dối. Anh cố gắng kìm nén cơn đau đầu mới đến trong anh một cách dữ dội. Và điều đó có vẻ giúp đỡ màn trình diễn của anh thành công hơn cả mong đợi.

“Thôi được. Tôi chấp nhận đề nghị đó. Hãy quyết định thật nhanh sau khi cậu khỏi bệnh. Lylith, theo lẽ dĩ nhiên thì nó sẽ ở đây với các vị rồi, còn tôi, tôi khá là bận, nên tôi sẽ thỉnh thoảng đến thăm con gái và các vị sau”.

“Vậy thì mọi chuyện cứ tạm gác đó một thời gian như chúng ta đã nói. Giờ thì có lẽ chúng ta nên ăn tối, mừng cho chuyến đi thuận lợi của hai người”.

Ông Nelson cố tỏ ra hồ hởi và hướng dẫn khách đến phòng ăn. Christ cáo lỗi phải về phòng nghỉ ngơi với sự giúp đỡ của Dora, như một phần hạ màn cuối cùng cho vở kịch. Lylith nhìn họ đi, lòng cô đan xen nhiều cảm xúc khó tả.

“Đó là kế hoãn binh của anh ư?” Dora lên tiếng khi đã đứng trong phòng Christ.

“Còn cách nào hay hơn không?”. Christ nhếch môi.

“Em e rằng không”.

“Tôi sẽ trì hoãn cho đến khi nào nhớ lại mọi chuyện. Mất trí nhớ đúng là phiền phức thật đấy”.

“Cảm ơn anh”.

“Về chuyện gì?”

“Về tất cả”.

“Ý cô là?”

“Thôi, anh nghỉ ngơi đi. Em đi đây”.

Dora xoay người bước đi, làm sao cô có thể nói, rằng cô cảm ơn anh đã không nhẫn tâm vứt cô sang một bên và chấp nhận ngay hôn sự đó, rằng anh vẫn còn quan tâm một chút đến cô? Từ khi nào những điều nhỏ nhặt như thế lại khiến cô hàm ơn? Cô đáng lẽ phải có thừa những điều đó, cô là người anh yêu cơ mà! Cô thở dài, nhưng bây giờ thì tình yêu đó chỉ là phần kí ức bị che khuất mất của anh mà thôi. Cô phải tự hài lòng với những gì mình đang có, anh không xa cách hay lạnh lùng với cô đã là quá tốt rồi.

“Nhớ đóng kịch cho tốt đó”. Christ nói với theo

“Em biết mà!”

Dora thấy nghẹn đắng trong cổ họng, chỉ mới ít lâu trước đây thôi, họ đâu cần phải đóng kịch. Làm người yêu của anh mà cũng phải đóng kịch ư? Dora cố nén nỗi đau và bước nhanh ra ngoài. Cô không tin mình có thể chịu nổi ánh nhìn đó lâu hơn, ánh nhìn đã thân thiện nhưng vẫn còn một khoảng cách xa vời với cô. Càng nhìn anh bây giờ, cô lại càng nhớ anh hơn, nhớ Christ trước kia, người đàn ông nồng ấm luôn che chở, bao bọc và yêu thương cô…

Christ nhìn theo bóng Dora bước đi, anh biết những lời vừa rồi khiến cô tổn thương nếu thực sự trong quãng ký ức của anh bị mất là khoảng thời gian họ yêu nhau sâu đậm và có rất nhiều kỷ niệm bên nhau. Có một thứ cảm giác nào đó trong anh thôi thúc anh kéo cô lại và ôm cô vào lòng và dùng nụ hôn của mình để lau những giọt nước mắt cho cô.

Nhưng lúc này anh đâu có thực sự biết cô, cô chỉ là cái bóng của kí ức anh đã lãng quên mà thôi. Vậy sao cô lại tác động đến anh mạnh như vậy? Anh muốn giữ cô bên mình nhưng đồng thời cũng muốn đẩy cô ra xa. Christ nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s