Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 62)

Chủ tịch Đại diện, con trai độc nhất của Đỗ Thành Hoa – Chủ tịch Hoa Cẩm, các lãnh đạo cấp cao của Hoa Cẩm đã không còn xa lạ gì với vị công tử này nữa, nhưng những người như Tiểu Băng hay Đổng Vi thì vẫn còn ngơ ngác không hiểu.

Đường Chính Hằng dường như nhìn ra sự cầu cứu của Tiểu Băng, liền giới thiệu thân phận của Đỗ Hiểu với đám đông.  Giờ Tiểu Băng mới hiểu thì ra Đỗ Hiểu chính là công tử của Đỗ Gia, Hoa Cẩm.

Cuộc thi ngày trước rốt cuộc chẳng qua chỉ là một trò chơi nhất thời cậu ta muốn chơi mà thôi. Chỉ tiếc là trò chơi của cậu bị một phóng viên giải trí tên là Trác Tiểu Băng hủy hoại mất.

Nghĩ tới đây, hơi thở của Tiểu Băng trở nên gấp gáp.

Thời đại này báo ứng đến nhanh thế này đây. Nàng từng lấy đi sân khấu của Đỗ Hiểu, giờ đổi lại nàng cần đến Hoa Cẩm, muốn có được hợp đồng quảng cáo của Leslie, lần này rơi vào tay đối thủ, cậu “Chủ tịch Đại diện” Đỗ Hiểu này không tìm cơ hội báo thù mới là lạ đấy.

– Leslie của mình! Hợp đồng của mình! Tiền của mình!

Tiểu Băng không nén nổi sự ai oán trong lòng, món tiền này e rằng sẽ tan thành mây khói rồi. Thấy Đỗ Hiểu nhìn nàng mỉm cười, trong lòng Tiểu Băng dậy lên một dự cảm không tốt.

– Kế hoạch nghe có vẻ không tồi, bản mẫu tuyên truyền cũng làm khá tốt!

Đỗ Hiểu cúi thấp đầu, cúi người, dùng hai ngón tay kẹp một trang bản thảo mà Tề Vinh Quang vứt vung vãi dưới đất rồi sau đó lắc qua lắc lại trong không trung, nhưng giọng điệu của cậu đầy vẻ khinh miệt, trái tim Tiểu Băng như bị bóp nghẹt, nàng siết chặt nắm đấm.

Kỉ Tư Nam trong tấm hình đang cụp mắt xuống, khuôn mặt anh phảng phất một nỗi buồn không tên.

– Nhưng mà…

Trong nụ cười của Đỗ Hiểu có một chút lạnh lẽo, đôi môi mỏng cong lên, từ từ thốt ra một câu nói tàn nhẫn và vô tình

– Người đàn ông này chẳng phải là Kỉ Tư Nam nổi tiếng bất hảo đây sao? Những thứ mà hắn ta chụp ra, mọi người nghĩ còn cần thiết phải xem không?

Bốn bề xung quanh, các lãnh đạo cấp cao của Hoa Cẩm bỗng chốc im lặng không nói lời nào. Tề Vinh Quang là người đầu tiên hiểu ý lắc đầu nguầy nguậy, Đường Chính Hằng vẫn cúi đầu yên lặng, dường như anh đã trôi dạt khỏi cái không gian này rồi.

Câu nói của Đỗ Hiểu vừa dứt, trang bản thảo đã bị cậu vo viên rồi tiện tay vứt vào thùng rác.

Liền sau đó là hai từ khiến trái tim Tiểu Băng như bị đâm một nhát kim, nàng mím chặt môi cố không để mình hét lên.

– … Rác rưởi!

Tiếng nói trong và vang của Đỗ Hiểu vọng một hồi lâu trong phòng họp, Tôn Phàm không chịu đựng nổi sự xỉ nhục công khai này, bắt đầu cúi đầu xuống khóc rấm rứt.

Tiểu Băng thẫn thờ bước từng bước lại gần, trong sự kinh ngạc của mọi người, nàng gập người lấy tờ bản thảo nhàu nát bị vo viên trong thùng rác ra, rồi từ từ vuốt thẳng nó.

– Chủ tịch Đỗ, xin cậu hãy tôn trọng sáng kiến của tôi và cộng sự. Dù sao đây cũng là bản mẫu tuyên truyền của chúng tôi nộp cho Hoa Cẩm, không phải là tờ giấy bỏ đi trên bàn làm việc của cậu mà cậu muốn vứt là vứt!

Nàng trải tờ giấy lên mặt bàn của bục diễn thuyết, nói rất chậm rãi và mạch lạc, sau đó xoay người lại ngẩng đầu nở nụ cười bình thản tới mức khiến người ta kinh ngạc.

Tiểu Băng đã không còn thấy sợ nữa rồi, lúc phải lội ngược dòng chiến đấu, con người ta luôn có một sự kiên định và quyết đấu tới cùng. Không có đường rút lui, có thể lại càng khiến con người ta không lo sợ gì nữa, càng dũng cảm hơn.

– Được thôi, vậy hãy làm theo trình tự, xin mọi người hãy biểu quyết, ai cho rằng bản mẫu tuyên truyền này có tư cách tham gia tuyển chọn thì mời giơ tay!

Đỗ Hiểu kiêu ngạo ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh với ánh mắt kiêu ngạo, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy khinh miệt.

Lý Nghiên bưng một tách cafe đến bên Đỗ Hiểu, cẩn thận đặt lên bàn rồi nói một câu:

– Chủ tịch, cafe của cậu đây!

Nghe thấy câu hỏi của Đỗ Hiểu, cô mím môi, dường như định nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ chắp tay đứng yên lặng sau lưng Đỗ Hiểu.

Lần này sẽ thắng hay thua đây? Có Chủ tịch là Đỗ Hiểu ngồi đây, tin rằng sẽ chẳng có ai dám đứng về phía nàng. Cho dù có thua, thì theo tính cách của nàng, cũng phải thua cho vẻ vang. Tiểu Băng nín thở, cắn nhẹ môi, cố gắng ngẩng đầu thật cao.

– Không có ai đúng không? Nếu như không có, hãy làm như tôi nói, ném những thứ rác rưởi này đi!

Đỗ Hiểu liếc nhìn Tiểu Băng một cái khinh miệt, sau đó thò tay ra định nắm lấy bản mẫu tuyên truyền trên mặt bàn. Đổng Vi liếc qua, sự đắc ý hiện rõ trong đôi mắt, bất giác nhếch môi cười.

Nụ cười đó, kiêu ngạo và xinh đẹp, nhưng lại giả tạo tới mức giống như một cảnh tượng hư ảo được vẽ lên bởi những cây bút màu, chỉ cần chạm vào là sẽ vỡ.

Tiểu Băng cuối cùng cũng thở hắt ra một tiếng, thì ra cảm giác thua cuộc cũng không quá đau lòng như trong tưởng tượng. Nàng quay sang cười với Tôn Phàm, sau đó bắt đầu dọn dẹp đống tài liệu bừa bộn rồi tắt máy tính.

Đỗ Hiểu đắc ý nhếch mép cười, vẫn là nụ cười ngang tàng ngạo mạn không coi ai ra gì đó. Tất cả dường như đã kết thúc, kẻ thua đã thua rồi, người thắng cũng đã thắng rồi.

Tất cả mọi người đều đang đợi Tiểu Băng và Tôn Phàm rời đi, sau đó kết thúc buổi họp, đợi ngày mai sẽ biểu quyết chọn người thắng lợi, thậm chí trên mặt Đổng Vi đã hiện ra nụ cười cầm chắc chiến thắng trong tay.

– Khoan đã!

Giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên, và đó lại là Đường Chính Hằng – người vẫn yên lặng suốt từ nãy tới giờ. Hơi thở của Tiểu Băng đột nhiên trở nên gấp gáp.

Đỗ Hiểu ép người quá đáng như vậy mà Đường Chính Hằng không hề thể hiện bất cứ thái độ nào, đến mức làm cho nàng có lúc đã quên đi sự tồn tại của anh.

Tiểu Băng nhìn qua đó với ánh mắt kinh ngạc, Đường Chính Hằng vẫn trong bộ dạng không một chút cảm xúc, ánh mắt anh sáng lấp lánh khiến không một ai dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Dường như trên mặt hồ mùa đông đang kéo đến cả bầu trời đầy mây mù, khiến tất cả mọi cảm xúc đều bị che đậy lại.

– Tổng Giám đốc Đường có ý kiến gì?

Đỗ Hiểu nhún vai vẻ thờ ơ, bàn tay vừa thò ra được giữa chừng rút lại, giọng điệu đầy cợt nhả.

– Tôi đồng ý.

Đường Chính Hằng không thèm nhìn Đỗ Hiểu, chỉ dùng giọng nói lạnh lùng vốn có của anh thốt lên ba từ.  Đỗ Hiểu ngay lập tức ném cái nhìn phẫn nộ về phía anh, nhưng ngữ khí vẫn cố gắng giữ ở mức bình tĩnh.

– Ý của Tổng Giám đốc Đường… tôi không hiểu cho lắm.

Lý Nghiên đứng sau lưng Đỗ Hiểu siết chặt nắm đấm, cuối cùng cô nghiến răng giơ cao cánh tay phải, lấy hết dũng khí mở miệng nói

– Tôi cũng đồng ý.

Câu nói vừa dứt, tách cafe liền rơi vỡ toang xuống đất.

Đỗ Hiểu tức giận rụt tay lại, sau đó nghiêm mặt sai bảo

– Lý Nghiên, gọi người tới dọn dẹp đi!

Lý Nghiên cúi thấp đầu, lặng lẽ ra ngoài gọi lao công. Không khí trong phút chốc lạnh tới mức đóng băng.

Ánh mắt lạnh lùng của Đường Chính Hằng và biểu cảm phẫn nộ không hề giấu giếm của Đỗ Hiểu dường như làm đông cứng tất cả mọi người có mặt tại buổi họp. Đám đông chỉ có thể run rẩy mấp máy môi nhưng không thể thốt ra lời nào.

Trong căn phòng phảng phất mùi vị đăng đắng của cafe, bàn tay đặt trên máy tính của Tiểu Băng lạnh tới mức không thể động đậy được.

– Tôi đồng ý.

Không khí trầm lặng của buổi họp bị phá vỡ bởi tiếng nói của Từ Nam, ông giơ tay phải một cách tượng trưng rồi bổ sung một câu:

– Bản kế hoạch này rất tuyệt, tôi cho rằng nên cho họ một cơ hội.

– Tôi cũng đồng ý.

Chủ nhiệm Quảng cáo marketing Chu Phi không giơ tay, chỉ mở bản mẫu tuyên truyền ra trước mặt xem xét rồi gật đầu.

Những ngón tay lạnh cóng của Tiểu Băng hơi co lại, mạch máu được lưu thông, bắt đầu có chút hơi ấm.

– Không biết liệu Tổng Giám đốc Đường có thể cho tôi một lý do không? Tại sao nhất định phải dùng… tấm hình này?

Đỗ Hiểu tức giận đảy bản mẫu về phía Đường Chính Hằng.

Đường Chính Hằng chớp mắt, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Băng, giọng điệu của anh vẫn lạnh lùng không hề có chút hơi ấm nào.

– Bởi vì… đây là một bản kế hoạch tốt.

Tiểu Băng ngây ra nhìn Đường Chính Hằng, những chuyện xảy ra trước kia cứ lần lượt ùa về tấn công lồng ngực nàng một cách dữ dội.

Nụ hôn đầy bất ngờ trong buổi tiệc của Đô Luân, lần say rượu ngoài ý muốn ở nhà hàng CJW, sự bịn rịn không nguôi ở biệt thự… vô số lần đứng trước bờ vực của sự tuyệt vọng, người đàn ông trông vô cùng lạnh lùng này lại đem đến cho nàng sự ấm áp và hy vọng không gì có thể so sánh được.

Trái tim càng lúc càng đau, dường như đã không thể chịu đựng được sự tra tấn cảm xúc này nữa, không gian nhỏ hẹp bị chất đầy thật đầy, dường như sắp bùng nổ ra rồi. Tiểu Băng gắng gượng chống đỡ, lảo đảo lùi về sau một bước.

– Tôi không cho rằng bản kế hoạch này có điểm gì tốt!

Đỗ Hiểu tiếp tục phản bác, vẫn là giọng điệu không coi ai ra gì như trước.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s