Tn PK Xhđ: C12 – P1: Chương hai nhật ký xem mặt của đồ ngốc

“Tả Truyền” Tào Quế luận về chiến tranh:

“Ký khắc, công vấn kì cố. Đối viết: “Phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt, bỉ kiệt ngã doanh, cố khắc chi. Phu đại quốc nạn trắc dã, cụ hữu mật yên. Ngô thị kì triệt loạn, vọng kỳ kỳ mị, cố trục chi.”

(Dịch: Sau khi chiến thắng quân Tề, Lỗ Trang Công hỏi Tào Quế nguyên nhân giành thắng lợi. Tào Quế trả lời: “Đánh trận cần nhất là dũng khí. Lần đầu đánh trống sẽ nâng cao sỹ khí. Lần thứ hai đánh trống sỹ khí suy giảm. Lần thứ ba đánh trống sỹ khí ắt tận. Sỹ khí quân địch đã tận, còn sỹ khí quân ta đang hưng vượng, cho nên có thể chiến thắng quân Tề. Nước lớn như nước Tề rất khó lường trước, tôi sợ họ cho quân mai phục ở đó. Nhưng tôi lại nhìn thấy vết bánh xe hỗn loạn, còn cờ chiến lại bị rơi xuống, cho nên mới hạ lệnh truy kích.”)

Xem mặt là một môn học cao thâm. Bạn học của Nại Nại trước khi đi xem mặt có hỏi cô về kinh nghiệm tích luỹ nhiều năm trong việc này. Cô chỉ mỉm cười, sau đó đọc một đoạn trong “Tả Truyền” cho bạn nghe.

Lần đầu xem mặt chính là lần có quyết tâm nhất, cũng là lần mới mẻ nhất. Lần thứ hai, thứ ba trở đi, càng đi xem mặt càng tệ. Cơ bản là sau n+1 lần đi xem mặt thì tỉ lệ gặp được người phù hợp với mình gần như là không còn.

Nại Nại chính là ví dụ tốt nhất. Tuy năm đó cô đã dương dương tự đắc khi nói về chiến tích của mình, nhưng lại không hề biết bản thân cũng có ngày gặp phải vấn đề và cảnh ngộ tương tự.

***

Từ trang phục có thể thấy, lần xem mặt thứ hai đối với Nại Nại là bị ép buộc và bất đắc dĩ như thế nào. Tiểu Trần phải làm thêm giờ, không thể đi cùng cô được, đành để mặc Nại Nại một mình phát huy. Gần giờ tan sở, Tiểu Trần không quên dặn dò kĩ lưỡng Nại Nại phải nhớ cầm theo cuốn “Tri Âm” để làm tín hiệu gặp mặt, địa điểm chính là quán cà phê “Thật hiếm có”.

Nghe coi, cái tên quán cà phê, thật là hiếm có, từ cái tên nghe đã thấy lần xem mặt này lại tiêu tùng rồi!

Nại Nại đã bị vấp một lần rồi, nên lần này cô ăn mặc rất đơn giản, hơn nữa Tiểu Trần cũng không tham gia ý kiến, vì thế cô càng được thể ăn mặc giản dị hơn.

Áo T-shirt quần bò, không trang điểm lại đi giày thể thao, tạm bợ cột tóc đuôi ngựa lên, sau đó cô nhanh chóng đi đến chỗ hẹn. Hơn nữa, trên sống mũi cô còn đeo thêm một cặp kính chặn lại mọi ánh mắt dòm ngó.

Đối phương hẹn gặp lúc 8h30, cô đến sớm 15 phút, ngồi không cũng chán, lại sợ bồi bàn đi qua lườm nguýt, nên cô gọi hai miếng Mousse, ăn xong, cô ợ một tiếng rồi lật một cuốn “Tri Âm” được đặt gần cửa sổ ra xem, những câu chữ cảm động chẳng mấy chốc đã khiến Nại Nại khóc lóc sụt sùi.

Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Phùng Minh Đạt khi nhìn thấy Nại Nại.

Thực ra anh đã đến từ rất sớm. Người giới thiệu nói đó là người phụ nữ ba mươi tuổi. Anh tìm mãi mới thấy một phụ nữ trẻ trung cột tóc đang khóc. Anh bước nhanh đến chỗ đó, đứng do dự bên cạnh rất lâu, sau đó lặng lẽ đặt cuốn “Tri Âm” bên cạnh ly cà phê của Nại Nại, đợi cô gái đang khóc lóc sụt sùi phát hiện ra sự tồn tại của mình.

Nại Nại từ từ ngước đầu lên, qua làn nước mắt cô mơ hồ nhìn thấy một người đàn ông đang đứng trước mặt mình, trên tay cũng cầm cuốn “Tri Âm”, chính là ám hiệu gặp mặt của hai người. Thế là cô đáp lễ bằng nụ cười khách sáo và nói: “Là Phùng tiên sinh sao? Xin chào! Tôi là Tần Nại Nại.”

“Xin chào! Cô đa sầu đa cảm đúng như lời người giới thiệu, nhưng có điều cô trẻ hơn nhiều so với những gì cô ấy nói.” Phùng Minh Đạt không hề phật ý vì cô không đứng lên đáp lễ, mà lặng lẽ kéo chiếc ghế ngồi xuống phía đối diện.

Nại Nại lau sạch hết nước mắt, cẩn thận nhìn về phía anh, cảm thấy hơi kinh ngạc.

Nếu như nói trên người của người đàn ông ở tuổi 35 toát ra một ma lực về sự trưởng thành chín chắn, thì con người này tuyệt đối là “quá chín” rồi.

Các nếp nhăn trên mặt như tái hiện lại những gian khổ 5000 năm qua của Trung Hoa , còn chưa kể đến nốt ruồi sư gia phía dưới mép, Nại Nại nhìn về hướng cửa sổ, rồi lại quay đầu lại nhìn cho rõ, đúng thế, đúng là có nốt ruồi sư gia, còn có lông nữa chứ.

Nại Nại thầm cảm ơn vì đã đeo kính đi, kính hơn một diop cho thấy rõ nét mọi thứ tuyệt đối có lợi khi đi xem mặt.

Tiểu Trần lôi được ông này ở đâu ra không biết? Đồi Mã Vương Tây Hán? Hay là Pháp Môn Tự ở Tây An?

“Tần tiểu thư, cô sao thế? Không khoẻ sao?” Nhìn thấy sắc mặt Nại Nại ngày càng xấu, Phùng Minh Đạt cứ tưởng rằng cô không khoẻ trong người, nên anh hỏi đầy quan tâm.

Nại Nại đau đớn nằm vật ra bàn nói: “Xin lỗi Phùng tiên sinh, bụng tôi hơi đau, trong người không khoẻ lắm.”

“Cô đói hay ăn phải cái gì không vệ sinh? Có cần đi khám bác sỹ không?” Những lời quan tâm tận tình của Phùng Minh Đạt khiến Nại Nại cảm thấy rất hổ thẹn vì hành vi lừa gạt của mình. Thực ra lỗi không phải ở anh, mà là ở cô, đến tận lúc này cô vẫn còn là thành viên trung thành của hiệp hội vị thành niên tôn sùng vẻ đẹp hình thức. Còn Phùng Minh Đạt chính là vật hy sinh của hiệp hội này. Amen!

Có điều, với một người đàn ông lương thiện mặt mày chân chất thế này, cô không nỡ giả bệnh tật lại còn để đối phương trả tiền, cho nên trong lúc giả bệnh, Nại Nại vẫn không quên lấy tiền ra trả.

Cô gắng gượng nói: “Đây là tiền những thứ tôi đã ăn.”

“Không cần đâu, để tôi thanh toán. Thế này nhé, cô đợi tôi một chút, Tần tiểu thư, tôi thanh toán xong sẽ đưa cô đi khám bác sỹ.” Phùng Minh Đạt làm người tốt đến cùng, anh kiên quyết ấn bàn tay đang cầm tiền của Nại Nại xuống, sau đó đi ra phía quầy thanh toán.

Nại Nại vừa nghe thấy đi khám bác sỹ, cô vội vàng vớ lấy túi chuẩn bị chuồn, thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, phía bên ngoài cửa sổ, cô lại nhìn thấy người mà cô không muốn thấy.

Đó chính là tên xã hội đen bỉ ổi vô liêm sỉ nhất thiên hạ.

***

Lôi Kình mấy hôm nay rất bận rộn, anh làm việc liên tục không ngừng nghỉ, Lão Thất và Hứa Thụy Dương bị anh làm cho mệt nhoài, lúc nào cũng kêu ca đòi được nghỉ. Chỉ có mình anh không cảm thấy mệt, không muốn nghỉ ngơi. Bởi vì anh sợ chỉ cần dừng lại một giây thôi, anh sẽ lại nhớ đến những giọt nước mắt của Nại Nại ngày hôm đó.

Thứ người phụ nữ hiền thục cần nhất là cái gì? Hai ngày nay, mỗi khi ngừng công việc chân tay, trí óc anh sẽ tự động hiện lên câu hỏi đó, hết lần này đến lần khác.

Anh thừa nhận trước giờ chưa từng quan tâm đến suy nghĩ của phụ nữ, thậm chí có thể nói là không cần thiết phải làm điều đó. Đối với những người phụ nữ lên giường cùng anh, anh chỉ phải nghĩ coi người cô nào chuẩn, cô nào biết cách phục vụ, còn về tư tưởng, thì mặc xác, nói tư tưởng với nhân tình, chẳng phải là bị điên sao?

Nhưng Tần Nại Nại hình như có chút khác người, mấy câu mắng nhiếc của Nại Nại khiến anh bắt đầu phải suy nghĩ, có lẽ anh đã làm sai điều gì rồi.

Hay là, phụ nữ hiền thục không thích hôn nhau trên đường?

One thought on “Tn PK Xhđ: C12 – P1: Chương hai nhật ký xem mặt của đồ ngốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s