Định mệnh (tiếp 68)

Cùng lúc đấy, đâu đó gần thư viện thành phố, Vlar nghĩ mình như đang bị hoa mắt. Anh thấy Lylith đang bước đi trên đường. Cô nhỏ nhắn và đầy trẻ trung trong nắng, tay xách một chiếc túi nhỏ, mắt thì liên tục quan sát xung quanh. Có lẽ cô gái trẻ này đang bị quá nhiều thứ thu hút. Cô mới sang đây chưa lâu, lại tiến vào một thành phố hiện đại thế này, hẳn còn có nhiều điều bỡ ngỡ.

Quyết định nhanh chóng, Vlar dừng xe và bước ra ngoài tiến về phía Lylith.

“Lylith!”

Lylith thoáng khẽ giật mình quay lại.

“Anh Vlar, chào anh”.

“Chào em. Em đi dạo phố à?”

“Em vừa ở thư viện về, đang muốn đi dạo loanh quanh thôi”.

“Em đi với anh một chút được không? Xe anh đỗ lâu ở đây sẽ bị phạt mất”

Lylith nhìn chằm chằm vào Vlar, đắn đo. Cô có nên đi với anh không? Anh là bạn thân của Christ, hơn nữa lại là người bạn đầu tiên của cô, chắc không có vấn đề gì. Cô có lẽ nên đối xử với anh một cách tự nhiên hơn.

“Anh làm gì ở đây vậy?”

“À, anh có việc vừa làm xong gần đây. Đang đi thì nhìn thấy em”.

“Đông người vậy mà anh nhin ra em sao?”

“À, ừ thì anh nghĩ thử xem anh có cần đi khám mắt hay không thôi”.

“Hả?”

“Thôi nào, đi với anh đi, xe anh đậu đằng kia, nếu chần chừ thêm chút nữa là anh phải nhận giấy phạt đó. Nếu vậy thì tất cả là lỗi tại em”.

Lylith lo lắng, cô vội vàng cùng anh tiến lại phía chiếc xe.

Xe từ từ lăn bánh và chạy càng lúc càng xa khỏi những khu phố đông đúc.

“Này, anh chở em đi đâu thế?”

“Đi cùng anh tới một chỗ nhé”.

“Là chỗ nào ạ?”

“Chút nữa em biết”.

“Không phải anh tính đưa em đi chạy trốn đó chứ?”

“Anh khâm phục trí tưởng tượng của em đấy”

“Anh nhất định không nói đưa em đi đâu sao”.

“Anh đã nói bí mật mà”.

“Này, Vladimir”.

“Vlar thôi”.

“Vlar, cho em xuống”.

“Sao vậy?”

“Em không tin anh”.

“Bình tĩnh đi. Đến nơi rồi”.

Xe anh rẽ vào một con đường hẹp. Khu dân cư đã khuất bóng sau lưng.

Khu nghĩa trang hiện ra trước mắt, tĩnh mịch và oi mùi nắng. Những ngôi mộ màu sắc khác nhau rải rác khắp khu đất. Nghĩa trang được quy hoạch và chăm sóc kỹ càng tỉ mỉ. Dọc bên hai hàng mộ là những hàng cây rủ bóng che chở cho nơi yên nghỉ của những linh hồn.

Lặng người Lylith nhìn đăm đăm vào nghĩa trang. Một cảm giác yên ả và bình yên kì lạ dâng lên trong cô. Vlar mở cửa xe, bước xuống và cầm theo một hộp các-tông. Lylith cũng bước ra theo. Cô vẫn chưa nói được lời nào và hoàn toàn bị bất ngờ

Vlar dẫn cô đến một ngôi mộ màu trắng đơn giản, cỏ mọc xung quanh được cắt tỉa gọn gàng và điểm xuyết trên đó những bông hoa trắng tinh nhỏ xinh. Tấm bia in hình một cô gái tóc nâu, với đôi mắt biết cười, nụ cười hồn nhiên đến sống động dù chủ nhân đã khuất bóng.

Bia đề một dòng chữ: Glyn và Gerry Gaunt thân yêu.

Vlar đặt hộp các-tông xuống. Hai tay đút túi, lặng nhìn ngôi mộ, thần trí anh lạc tới một vùng xa xăm nơi kí ức.

Một lúc sau, Lylith mới lên tiếng.

“Vlar…”

Anh dứt ra khỏi dòng hồi tưởng, hướng mắt về phía cô. Mắt anh loang loáng nước. Ngoảnh mặt đi, Vlar mở thùng các-tông, lấy ra một vốc hạc giấy và rải lên mộ. Lylith sững người.

“Giúp anh!”

Vlar lên tiếng, vẫn tiếp tục chầm chậm rải những con hạc giấy trắng tinh lên phần mộ xanh cỏ. Những chú hạc đậu trên những bông hoa, trên cỏ, vài cơn gió nghịch ngợm thổi hạc bay sang khoảnh đất khác. Thùng các-tông của Vlar chỉ toàn là hạc, những chú hạc giấy trắng muốt. Lylith giúp anh rải đều xung quanh, tuyệt nhiên không hỏi anh câu nào.

Rồi những con hạc cuối cùng được lấy ra. Mộ phần trắng cánh hạc, những cánh hạc trắng tinh khôi, hi vọng.

Vlar và Lylith tiếp tục đứng lặng một lúc lâu. Rồi đột ngột, anh quay đi. Cô lẽo đẽo theo sau. Vào trong xe, Vlar cho đĩa vào đầu máy rồi bấm nút chạy.

“Happy Birthday”. Anh lẩm nhẩm theo bài hát. Bản nhạc vui nhộn reo lên những giai điệu rộn ràng, rồi kết thúc.

Vlar thở hắt ra. Rồi anh quay sang Lylith, lấy lại vẻ bình thường.

“Anh có làm em sợ không?”

“Chỉ thấy khó hiểu thôi”.

“Em có muốn biết đó là mộ của ai không?”

Lylith gật, có chút ngập ngừng.

“Vợ chưa cưới của anh”.

“……”

“Hôm nay là sinh nhật cô ấy. Gerry, con của anh và Glyn, vẫn còn chưa chào đời. Nó chỉ mới bắt đầu có hình hài trong bụng mẹ. Mới chỉ có hai tháng thôi. Vậy nên anh lấy ngày sinh của Glyn làm sinh nhật cho cả hai. Khi còn sống, Glyn thích nhất là hạc giấy. Cô ấy nói đó là cánh hạc hi vọng, là phép màu. Cô ấy còn nói, khi Gerry chào đời, cô ấy sẽ xếp xong mười nghìn cánh hạc để mừng sinh nhật con…” Vlar ngừng lại một chút để lấy hơi, rồi theo dòng tâm sự, anh lại tiếp tục. “Cô ấy đã xếp hơn ba nghìn cánh hạc vào ngày đính hôn của bọn anh. Rồi, Chúa đem Glyn đi. Người còn đem theo cả đứa con chưa chào đời của anh và cô ấy. Anh đã tưởng như mình có thể chết đi ngay lúc đó”.

Lylith nghẹn ngào, nước mắt tràn trên bờ mi cô theo từng lời của Vlar.

“Những những cánh hạc đó đã giữ cho anh sống. Anh biết Glyn không đời nào cho anh chết đi một cách vô nghĩa, nếu chỉ để đi theo cô ấy. Cô ấy luôn bảo anh phải sống thật hạnh phúc, tận hưởng tất cả điều kì diệu trong cuộc đời này. Glyn bảo anh, cánh hạc là hi vọng của cô ấy và đối với anh, cô ấy cũng vậy. Cánh hạc hi vọng, đúng, anh đã níu lấy những cánh hạc đó để sống…. Năm đầu tiên, ngày nào anh cũng ra đây, nhìn mộ của hai mẹ con. Anh đã nghĩ nếu anh không đến gặp họ anh không biết mình sẽ ra sao. Rồi các năm sau, bất cứ khi nào rảnh rỗi anh vẫn đến nơi này, mang theo những cánh hạc mà trước khi mất Glyn đã gấp. Cho đến một ngày những cánh hạc ấy cũng hết. anh bắt đầu thay cô ấy gấp chúng. Và vào ngày sinh nhật của hai mẹ con, anh mang chúng ra đây rải lên mộ như là một món quà sinh nhật cho hai người”.

“……”

“Vì anh biết khi hai mẹ con nhìn thấy những cánh hạc ấy, hai mẹ con sẽ biết anh đã sống hết mình, sống luôn cả phần của Glyn và Gerry. Anh nhận mọi thứ đến với mình và không bao giờ có ý định chối bỏ. Anh tin Glyn sẽ hạnh phúc khi một phần của cô ấy đang sống tốt.… Em có biết tại sao anh đưa em đến đây không?”

Vlar ngừng lại đột ngột và hỏi. Lylith ngớ người ra, cô đang chìm trong dòng cảm xúc, cổ họng cô nghẹn lại và khóe mắt cô cay cay.

“Dạ?”

“Biết tại sao anh đưa em đến đây không?” Vlar cười hiền.

Hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, Lylith cau mày suy nghĩ.

“Tại vì anh bắt gặp em trên đường nên tiện thể đưa đến đây”.

Vlar bật cười trước vẻ ngay thẳng của cô.

“Đúng là anh tình cờ bắt gặp em thật nhưng không phải tiện thể đưa em đến đây đâu”.

“Vậy thì em không biết”.

“Anh đưa em đến ‘diện kiến’ Glyn đó”.

“Hả?”

“Cô ấy vẫn còn sống, trong lòng anh. Và có lẽ, vẫn mong anh tìm được hạnh phúc. Anh đưa em đến để khẳng định là anh đang tích cực kiếm tìm hạnh phúc đấy!”

“Em thì làm gì liên quan đến hạnh phúc của anh?”

“Anh thích em. Vì thế, anh muốn cho cô ấy thấy là anh thực sự thích em, Glyn sẽ yên tâm. Nhiều năm nay anh chưa thực sự thích ai cả”.

“Anh biết chị ấy nghĩ gì trong khi chị ấy không còn nữa ư?”

“Một phần của cô ấy sống trong anh. Anh hiểu cô ấy như chính bản thân mình. Cô ấy là động lực sống của anh, cho tới bây giờ”.

“Cho tới bây giờ?”

“Thì bây giờ có vẻ anh sắp có một động lực sống mới”.

“Ý anh là…”

“Em”.

“Nhưng…… nhưng anh chỉ mới biết em thôi mà!”

“Haiz… Anh tin vào cái gọi là ‘tình yêu sét đánh’”.

“Nhưng…”

“Anh thực sự thích em. Anh có thể cảm nhận được tâm hồn em, và anh hi vọng em sẽ đón nhận tình cảm của anh”.

Lylith cúi đầu, khuôn mặt cô ửng đỏ. Vlar vừa tỏ tình với cô kia đấy, hoàn toàn bất ngờ và quá nhanh. Nhưng cô tin anh nói thật, và cô biết anh không hời hợt để đi đến một lời tỏ tình vội vàng. Cô cũng là một trong những người tin vào ‘tình yêu sét đánh’. Nhưng cô vẫn không thể nói gì với anh lúc này, vì người cô thích không phải anh, mà là Christ. Khí chất và vẻ ngoài của Christ đã thu hút cô từ cái nhìn đầu tiên.

“Anh…… anh biết, em thích Christ”.

Vlar nhìn cô, rồi nhắm mắt lại, quay đi. Khi quay lại, anh tiếp tục

“Nhưng anh không phải người dễ dàng bỏ cuộc đâu. Đeo đuổi hạnh phúc cũng đáng mà phải không em”.

“Anh đang… làm khó em rồi!”

“Không hề. Anh chỉ nói là anh không bỏ cuộc, nghĩa là anh vẫn sẽ thích em. Và anh sẽ kiên nhẫn chờ đợi một lúc nào đó có thể khiến em đáp lại tình cảm của anh”.

“Anh không sợ chị Glyn ghen à?”

“Cô ấy ư? Có chứ. Nhưng có lẽ cô ấy sẽ ủng hộ thôi, vì sau bao năm đau khổ sống trong hình bóng quá khứ, anh cũng đã tìm thấy người có thể khiến mình thích và rung động thực sự”.

“Em…”

“Thôi, anh đưa em về. Cũng không còn sớm nữa”. Vlar chấm dứt cuộc nói chuyện rồi khởi động xe.

“Anh… à, anh đưa em đến trạm xe thôi, em còn ghé chỗ này”.

“Anh đưa đi luôn được không?”

“Thôi ạ!”

“Vậy được rồi. Trạm xe”.

Để Lylith xuống trạm xe, Vlar nhìn theo bước chân cô cho đến khi cô yên vị trên xe buýt. Rồi anh lại tiếp tục đi.

“Hài lòng chưa nào? Anh rốt cuộc cũng tìm thấy người mình thực sự thích rồi đó. Cô ấy có chút giống em, nhưng… nói sao nhỉ… vẫn khác biệt. Anh biết em sẽ không ghen nhiều đâu, phải không Glyn? Anh sẽ sống thật tốt phần của em và con. Hãy chúc phúc cho anh nhé”.

Vlar lẩm bẩm. Một ngọn gió từ đâu tràn qua khe cửa kính anh mở ra ban nãy, mơn nhẹ lên mặt anh, tựa hồ một lời đồng tình thầm lặng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s